Ring ring
Độc Dược Phòng Bán Vé

Độc Dược Phòng Bán Vé

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325070

Bình chọn: 7.5.00/10/507 lượt.

hiểu lầm sao?

Em không cẩn thận cởi y phục, không cẩn thận cùng Kiều thiếu cùng một

chỗ, lại không cẩn thận bị người ta thấy được sao? Thẩm tổng sẽ tin

sao?”

Mạch Nhiên bị hỏi đến á khẩu, bèn lắc đầu, lắp bắp nói: “Không…. không tin”

“Vậy còn phải nói sao?” Linda bày ra vẻ mặt kiểu chỉ tiếc rèn sắt không

thành thép đối với Mạch Nhiên mà nói: “Bạch Mạch Nhiên, chị thật là quá

sức thất vọng về em, em làm như vậy, thật khiến Thẩm tổng thất vọng. Anh ấy giúp em có hợp đồng đóng phim, đóng quảng cáo, giúp em giải quyết

rắc rối, em bị thương anh ấy còn tạm gác công việc sang một bên đến bệnh viện chăm sóc em, người đàn ông như thế em đào đâu ra nữa? Em thế mà

lại hồng hạnh vượt tường, quả thực là đang ở trong phúc mà không biết

hưởng phúc! Quá ngu ngốc!”

Linda một hơi thốt ra những lời này xong, thấy Mạch Nhiên mở to hai mắt, miệng há hốc, thật lâu không nói ra lời.

Hóa ra việc mà Mạch Nhiên làm đã phát triển thành hồng hạnh vượt tường,

thay lòng đổi dạ, phá hư chủ nghĩa xã hội khoa học và chính trị ở mức

độc cao như vậy? Linda nói thế há chẳng phải Mạch Nhiên không phải là

người? Rõ ràng là cầm thú?

Ngay lúc Mạch Nhiên thiếu chút nữa bị tẩy não, lý trí bỗng nhiên trở về.

Hồng hạnh vượt tường?

Dù Mạch Nhiên có miễn cưỡng thừa nhận mình là hồng hạnh đi, nhưng còn tường? Tường ở nơi nào???

Thẩm Lâm Kỳ đâu có xây cho Mạch Nhiên một bức tường, anh cho cô cả một gian

nhà, trong phòng chất đầy hộp đựng đồ quý báu, trên tường điêu khắc hoa

văn tinh xảo, khảm đá quý.

Nhưng là khi Mạch Nhiên ngẩng đầu, lại không biết bầu trời ở đâu.

Tròng lòng Mạch Nhiên bỗng dưng cảm thấy rất không thoải mái, thần sắc không khỏi cô đơn, Mạch Nhiên đứng lên.

Linda hiển nhiên hiểu sai ý cô, cho rằng cô vì những gì Linda nói mà cảm thấy áy náy, ngữ khí rốt cuộc điều hòa: “Em cũng không cần tự trách mình,

biết sai là tốt rồi, thanh niên trẻ tuổi không khỏi không kiềm chế được

tình cảm của mình, cũng là có thể lý giải được. Hiện tại chuyện này dừng lại ở đây, chị coi như cái gì cũng đều không biết, chỉ là mong muốn em

sau này hiểu chuyện hơn, đừng nên nhất thời xung động mà hủy chính mình”

Đối mặt với Linda đang ân cần giáo huấn, Mạch Nhiên không biết nói gì để

chống đỡ, rõ ràng là hiểu lầm chuyện hậu trường, nhưng trong ngực Mạch

Nhiên bỗng nhiên chán chường đến mức cảm thấy tắc nghẽn khó thở.

Trong giây phút đó, Mạch Nhiên lại rất muốn đến thăm A Triết, loại cảm xúc

này vô pháp mà có thể ức chế được. Cô dứt khoát rời khỏi đoàn làm phim,

suốt đêm lái xe đến bệnh viện.

Mạch Nhiên ngồi chuyến tàu đêm mất mấy giờ, lúc đến bệnh viện đã hết giờ tiếp khách.

Bảo vệ trực ban khó xử, sợ đắc tội với chủ nhiệm liền chạy theo Mạch Nhiên

giải thích, bệnh viện đã lên đèn, dựa theo quy định thì không thể vào

thăm bệnh nhân giờ này, càng không thể quấy rầy bệnh nhân nghỉ ngơi.

Mạch Nhiên nói cô biết rõ, cô chỉ là muốn qua khe cửa, nhìn em trai mình một chút thôi.

Người bảo vệ trung tuổi cuối cùng cũng mềm lòng, luôn miệng căn dặn Mạch Nhiên rồi đưa cô vào phòng bệnh.

A Triết đang yên tĩnh nằm trên giường bệnh, vết thương ở miệng lan ra

thật rộng. Mạch Nhiên chỉ có thể đứng ngoài ô cửa sổ nhỏ mà ngắm nhìn

thần sắc đang ngủ của em trai. Người bảo vệ nói, A Triết gần đây biểu

hiện không tồi, chỉ là ngày hôm nay tự nhiên gây lộn đòi gặp chị gái,

mấy người bảo vệ đều không khống chế được, buộc lòng phải tiêm cho cậu

ấy một liều an thần, sau đó ngủ đến giờ.

Ông ta còn nói: “Cháu lúc

rảnh rỗi hãy đến thăm cậu ấy nhiều một chút, tên nhóc này trừ cháu ra,

ai cũng tuyệt đối không đến gần được”

Mạch Nhiên lặng lẽ gật đầu, hít một hơi, quay đầu lại mỉm cười: “Cháu xem xong rồi, cảm ơn bác!”

Ông ta xem chừng còn muốn nói cái gì, nhưng cuối cùng không có mở miệng, thở dài xoay người đưa Mạch Nhiên ra.

Lúc đi, Mạch Nhiên không hề quay đầu lại nhìn, bóng A Triết nho nhỏ chiếu

trên cửa sổ, mờ nhạt không rõ ràng, mãi cho đến lúc Mạch Nhiên ra khỏi

bệnh viện vẫn còn hiển hiện trước mắt cô.

Mạch Nhiên có chút ngẩn ngơ, cô cảm thấy rất mệt mỏi.

Quay phim suốt một ngày đêm, còn chưa có ăn cơm tối, đã vậy lại lái xe suốt

hai giờ đồng hồ, cho dù người có làm bằng sắt cũng không chịu nổi, huống chi Mạch Nhiên lúc này cũng là bệnh nhân mới ra viện không lâu.

Cơn buồn ngủ ập đến…

Mạch Nhiên tựa vào ghế, nhắm mắt lại.

Nhưng cô chẳng ngủ được bao lâu, giấc ngủ giữa chừng bị gián đoạn mấy lần vì gặp ác mộng, đều là về Bạch Triết.

Trong cơn mê man hình như có rất nhiều cánh tay đang giữ chặt Mạch Nhiên, cô

cật lực muốn chạy thoát nhưng lại càng bị giữ chặt lại không thể động

đậy. Cô bắt đầu cảm thấy khó thở, mồ hôi theo trán rơi xuống, mở miệng

muốn hét lên nhưng không được.

Tức thì từ phía sau, bỗng nhiên có bàn tay ôm lấy Mạch Nhiên, lại có một âm thanh vang lên bên tai, hắn nói:

“Bám lấy tôi, tôi đưa cô đi!”

Mạch Nhiên không chút do dự cố gắng ra

sức nắm chặt cánh tay kia, thân thể bỗng chốc được nhấc bổng lên, Mạch

Nhiên bất ngờ mở mắt ra, ngạc nhiên thấy Thẩm Lâm Kỳ ngay trước mắt.

Mạch Nhiên nghĩ, đúng thật là vừa