Polaroid
Độc Dược Phòng Bán Vé

Độc Dược Phòng Bán Vé

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325352

Bình chọn: 8.5.00/10/535 lượt.

a

đạo sư của mình đi đến đấu trường, gặp người liền đánh, đánh không được

thì bỏ chạy, đánh cả đêm bị đồn đại là hèn hạ, cả thế giới đều bắc loa

mắng chửi cô.

Trong lòng Mạch Nhiên sảng khoái, dường như những kẻ bị cô đánh chính là đều bày ra bộ mặt Thẩm Lâm Kỳ, Mạch Nhiên đánh thế nào cũng không cảm thấy thỏa nguyện. Cứ như vậy chơi đến năm, sáu giờ sáng, ngoài cửa sổ bầu trời nổi lên màu trắng bạc, tia nắng ban mai xuyên qua rèm cửa vào trong phòng, Mạch Nhiên mới phát hiện mình thật đói bụng.

Mạch Nhiên treo máy đứng lên, nhân lúc cánh săn ảnh vẫn còn chưa có động

tĩnh, cô muốn đi xuống dưới lầu mua một cái bánh tráng trứng gà ăn lót

dạ, rồi trở về tiếp tục chiến đấu.

Nhưng mà, Mạch Nhiên trăm ngàn lần không ngờ, lúc cô xỏ dép lê, mặc bộ áo ngủ hình con mèo đi xuống lầu đã đá phải một đống đen lù lù trước mặt, Mạch Nhiên hoảng sợ.

Cô lùi lại sau vài bước, phát hiện ra thứ này hình như là một người? Mạch Nhiên ghé sát vào nhìn thoáng qua.

Trên mặt đất, cái vật kia từ từ ngẩng đầu, hai ánh nhìn vừa vặn gặp nhau,

Mạch Nhiên gần như hét toáng lên: “Sao anh lại ở chỗ này?”

Thẩm Lâm Kỳ chậm rãi từ dưới đất đứng lên, lau lau mồ hôi trên mặt, nhẹ nhàng nói: “Chờ em mở cửa.”

Mạch Nhiên cả người kinh hoàng bạt vía.

Mẹ ơi! Người này không phải là ngồi ở đây cả đêm qua đấy chứ? (chả thế thì sao ^^) Anh… Anh không có đi sao? Chẳng lẽ là Mạch Nhiên nghe nhầm?

Trời ạ, thế giới này đúng là điên rồi, Mạch Nhiên muốn về Hỏa Tinh!

Mạch Nhiên giơ tay lên đỡ trán nói:”Hình như em hơi váng đầu, em về trước đây!”

Giữa đường quay về Mạch Nhiên bị chặn lại, Thẩm Lâm Kỳ lưng dựa tường, chân

dài vươn ra chắn trước mặt Mạch Nhiên giọng hơi khàn khàn nói: “Anh đói

bụng!”

Sự tình phát triển quỷ dị, Mạch Nhiên cũng không biết phải nói cái gì, đành phải lúng túng mà nói: “Em cũng đói bụng…” (ách! thật là

phục chị)

Thẩm Lâm Kỳ chống tay đứng dậy, rất không khách khí mà vượt lên trước Mạch Nhiên, xông vào nhà cô, không thèm quay đầu liếc cô một cái: “Còn đứng ngẩn ra đó làm gì? Nhanh đi làm điểm tâm”

“Hm?”

Mạch Nhiên vừa ơ một tiếng theo phản xạ, chân chó tự động vội vã theo

Thẩm Lâm Kỳ vào cửa, đi được vài bước, bỗng nhiên Mạch Nhiên mới lấy lại tinh thần: Người này không phải nên tự mình đi về sao, tùy tiện đến nhà người khác còn chưa tính, lại còn coi nữ chủ nhân là cô như con ở mà

sai khiến! Đây không phải là khinh người quá đáng thì là cái gì?

Mạch Nhiên nắm chặt tay, chuẩn bị đi tới chỗ Thẩm Lâm Kỳ phân xử. Nhưng cô

mới đi mấy bước, Thẩm Lâm Kỳ bỗng nhiên quay đầu, tóc có chút rối, khóe

miệng đầy râu, áo sơ mi trắng cởi mấy cúc, cà vạt nới lỏng trên cổ, hai

mắt mông lung thiếu ngủ, có phần tiều tụy.

Anh nói: “Anh muốn ăn sủi cảo mì vằn thắn”

Không biết làm sao mà bản năng làm mẹ còn sót lại dưới đáy lòng Mạch Nhiên trỗi dậy.

Mạch Nhiên nghĩ chính mình nên bỏ qua, hiện tại cô cũng đói, anh cũng đói,

tranh cãi lúc này thật không có thú vị, thôi thì ăn no đã rồi nói!

Là nghệ sĩ, Mạch Nhiên bình thường rất bận, trong nhà phòng bếp cơ bản chỉ để trang trí, đừng nói đến mì, ngay cả một cọng rau thừa cũng không có.

Mạch Nhiên lục tung bếp tìm được mấy gói mì ăn liền, lại từ mấy gói đó tìm

ra được một gói còn hạn sử dụng, bỏ vào trong nồi nấu lên rồi bưng vào

trong phòng.

Thẩm Lâm Kỳ đang ngồi trước bàn của Mạch Nhiên, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình vi tính.

Mạch Nhiên nhanh chóng buông mặt xuống, nói: “Sao anh xem máy tính của em?”

Thẩm Lâm Kỳ không thèm để ý đến Mạch Nhiên, giơ ngón tay lên chỉ vào góc bên trái màn hình trò chơi, nói: “Hắn ta mắng em?”

Thấy bí mật của mình bị bại lộ, Mạch Nhiên xấu hổ, khẩn trương tắt màn hình nói: “Anh quản làm gì? Ăn điểm tâm của anh đi.”

Thẩm Lâm Kỳ dò xét, nhìn cái nồi mì Mạch Nhiên bưng vào, cau mày, chán ghét mà nói: “Sao không phải là sủi cảo mì vằn thắn?”

“Anh vẫn muốn sủi cảo mì vằn thắn? Ở đây không có mì vằn thắn, chỉ có mì

gói, anh không ăn em ăn!” Mạch Nhiên nói xong không thèm để ý đến sắc

mặt Thẩm Lâm Kỳ, cứ thế cầm đũa lên bắt đầu ăn.

Thẩm Lâm Kỳ nhìn chằm chằm cô một hồi, tựa như suy nghĩ rất lâu rồi mới mở miệng hỏi: “Một bát ăn như thế nào?”

Mạch Nhiên nghĩ, vị Thẩm công tử trước mặt cô này nhất định là do tối hôm

qua ngủ ở cầu thang không đủ, cho nên bây giờ đầu óc tạm thời lú lẫn,

mới có thể bắt bẻ vớ vẩn như vậy!

Mạch Nhiên ném cho Thẩm Lâm Kỳ đôi đũa, quả quyết nói: “Dùng miệng mà ăn!”

Mạch Nhiên nghĩ Thẩm công tử sống trên đời hai mươi mấy năm, nhất định chưa

có lần nào ngủ cả đêm ngoài cầu thang, rồi lại hai người ăn chung một

bát mì như thế này, thế cho nên anh ăn rất happy, nháy mắt, bát mì đã

hết.

Mạch Nhiên đau lòng, đây là bát mì duy nhất trong nhà, anh thế

nào mà lại không để lại vài sợi cho cô? Mạch Nhiên chỉ được ăn có mấy

miếng, không đủ nhét vào kẽ răng.

Ngay lúc Mạch Nhiên đang suy nghĩ

không biết có nên xuống lầu mua một cái bánh tráng trứng gà hay không,

thì Thẩm Lâm Kỳ đã buông đũa, mở máy vi tính của cô.

Mạch Nhiên hỏi: “Anh muốn làm gì?”

“Báo thù!” Thẩm Lâm Kỳ trả lời.

Mạch Nhiên nửa ngày vẫn chưa có