Duck hunt
Doanh Trưởng Bắn Một Phát

Doanh Trưởng Bắn Một Phát

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322935

Bình chọn: 8.00/10/293 lượt.

rất rất yêu cô ấy.

“... ...” Yểu Nhiên vẫn không nói gì, trong lòng vô cùng khiếp sợ. Cô không hề biết tất cả những chuyện này, và cũng rất khó tin. Từ tiệm cơm về đến trường Đại học Quốc Phòng...... Khoảng cách không hề ngắn! Đi bằng xe đã tốn mất hai giờ!

Kỷ Ngân Viễn.... .... Anh điên rồi!!!

“Cho nên, xin cô hãy cho tôi một câu trả lời chắc chắn, cô có vì bị ông nội Kỷ ngăn cản mà từ bỏ Ngân Viễn hay không?”

Có lẽ do vẻ mặt Lâm Diệu hiện giờ rất nghiêm túc, khiến Yểu Nhiên cũng khẩn trương theo. Cô bỗng phát hiện, tình cảm giữa Lâm Diệu và Kỷ Ngân Viễn quả thật rất tốt. Nhưng, điều này cũng không thể trở thành nguyên nhân để cô nói ra câu kia.

“... .......” Thì ra lòng vòng từ trước tới giờ, cản trở lớn nhất mà bọn họ nói là từ ông nội Kỷ ??

Đường Như cho là ông nội Kỷ chú trọng xuất thân nên sẽ không chấp nhận cô và Kỷ Ngân Viễn bên nhau, cả Lâm Diệu cũng vậy.... ... Hoặc là không chỉ Lâm Diệu, mà thậm chí mấy người bạn kia của Kỷ Ngân Viễn cũng nghĩ vậy.

Nhưng, chỉ cần Yểu Nhiên vừa nhớ tới gương mặt cười ha hả của tư lệnh Kỷ, là đã thấy khóe miệng co quắp.

Rõ ràng là ông nội Kỷ chấp nhận cho hai người họ bên nhau mà!

“Cô Thư?” Lâm Diệu không biết Yểu Nhiên đang nghĩ gì, hồi lâu, thấy cô không trả lời, nên hơi thấp thỏm.

Chẳng lẽ....... Cô định từ bỏ ?!

Yểu Nhiên nhìn Lâm Diệu một cái, thấy vẻ mặt hơi khẩn trương của anh ta, bỗng toát ra ý xấu, “Rất xin lỗi.... ...”

Anh ta vừa mới lừa cô, giờ không trả thù sao được!

Những người bên cạnh Kỷ Ngân Viễn đều xấu xa như nhau, rõ ràng là mẹ Kỷ Ngân Viễn tìm cô, lại cố tình chặn ngang, trao đổi điều kiện gì đó.... .......

“Giờ, lòng tôi đang rất loạn.” Yểu Nhiên cố ý đè giọng xuống thật thấp, cố gắng khiến mình trông có vẻ vô cùng luống cuống, “Có thể cho tôi suy nghĩ thật kỹ không.... ...”

Vẻ mặt Lâm Diệu lập tức trở nên hết sức thất vọng.

“Vậy à......” Lâm Diệu cau mày, hình như muốn nói gì đó. Nhưng Yểu Nhiên đã nhanh chóng xoay người, bỏ lại một câu, “Tôi về trước đây.” Sau đó chạy đi mất.

Lâm Diệu không hề biết chính vì mình chen ngang mà mang đến cho Kỷ Ngân Viễn biết bao nhiêu phiền phức.

Bởi vì ngày Yểu Nhiên vùng lên đã tới!

Kể từ ngày gọi điện cho Kỷ Ngân Viễn xong, Yểu Nhiên tựa như biến mất không dấu vết, khiến Kỷ Ngân Viễn thấy hơi khác thường. Mấy ngày nay anh ở doanh trại không về nhà, nên còn chưa biết chuyện cô đến thành phố B, giờ rảnh rỗi mới bỗng thấy mấy ngày gần đây thật sự quá yên tĩnh.

Kỷ Ngân Viễn nghĩ nghĩ một lát rồi nhấc điện thoại bàn lên, bấm số.

Không ai ở bên cạnh kêu la, thật đúng là.... ... Không quen.... ...

Lâm Diệu mới từ phòng họp ra, đã thấy Kỷ Ngân Viễn gọi tới.

“Có rảnh không, gặp nhau nói chuyện một chút.” Trước khi đi tìm Yểu Nhiên, Kỷ Ngân Viễn quyết định phải nói chuyện thẳng thắn với Lâm Diệu trước.

Nghe vậy, Lâm Diệu rất kinh ngạc.

Tối hôm đó.

Trong một khách sạn được bài trí cực kỳ lãng mạn, cả bàn toàn những món ăn hấp dẫn và rượu nho đỏ, Yểu Nhiên co quắp khóe mắt, “Tại sao lại là cậu?”

Đây chính là người tình hoàn mỹ vô khuyết mà Tiểu Triệu tìm cho cô?

Đùa gì thế? !

Rõ ràng còn là một đứa bé !!!

Phó Khâm Úy không hề biết Yểu Nhiên đang oán thầm, mỉm cười vui vẻ nói, “Vừa lúc không có việc gì.”

“... .......” Khóe mắt Yểu Nhiên càng co quắp lợi hại hơn.

“Đúng rồi, chị Nhiên.......”

“Đừng có ra vẻ như thân thiết lắm!” Yểu Nhiên cắt ngang lời Phó Khâm Úy, định đứng dậy đi, “Tôi không rảnh chơi với một đứa bé.” Vừa nói Yểu Nhiên vừa thầm trách Tiểu Triệu thật là không đáng tin.

Rõ ràng luôn miệng hứa là sẽ không để cô thất vọng, vậy mà.... ...

Yểu Nhiên đột nhiên cảm thấy hành động tin tưởng Tiểu Triệu của mình quả thật rất ngây thơ.

“Cô tính đi tìm cô Triệu?” Phó Khâm Úy cười híp mắt, “Cô ấy chọn người theo tiêu chuẩn của cố mà.”

Yểu Nhiên nghe vậy, không đi nữa, đặt mạnh túi xách lên bàn, giận quá hóa cười, “Tiêu chuẩn của tôi? Tiêu chuẩn thứ nhất của tôi chính là đối phương phải là đàn ông.” Cô nhìn khắp Phó Khâm Úy một lượt rồi tiếp, “Nhưng cậu phải sao?”

Còn không biết đã trưởng thành hay chưa mà dám ở trước mặt cô tự nhận mình đạt tiêu chuẩn!

Phó Khâm Úy cười cười, chống hai tay lên cằm, đưa mặt tới gần Yểu Nhiên, “Hoài nghi cũng phải có căn cứ chứ! Làm sao cô chắc chắn.... ... Tôi không phải là đàn ông?”

“... .......” Yểu Nhiên đột nhiên ngồi xuống, lén lút liếc mắt ra phía sau Phó Khâm Úy, rồi nhanh chóng rụt người lại.

Phó Khâm Úy khó hiểu, nhìn theo tầm mắt Yểu Nhiên, một bóng dáng quen thuộc lọt vào mắt khiến cậu ta bỗng hiểu ra ý đồ của Yểu Nhiên.

Kỷ Ngân Viễn.

“Mặc dù không biết tại sao cô lại muốn làm vậy, nhưng xin hãy tin tưởng, chắc chắn tôi sẽ là một người tình hoàn mỹ.” Phó Khâm Úy cười cười, nhẹ nhàng kéo tay phải của Yểu Nhiên lại, chậm rãi nắm chặt, cúi đầu đặt lên mu bàn tay cô một nụ hôn. Nụ hôn rất nhẹ, giống như gió phất qua gò má.

Trùng hợp, Kỷ Ngân Viễn đã bắt gặp cảnh này.

Yểu Nhiên mất tự nhiên rút tay ra, thấy Kỷ Ngân Viễn đang bước về hướng này thì nhịp tim bỗng tăng lên nhanh chóng, nhưng ngay khi cô cho là anh sẽ đi tới trước mặt cô,