Doanh Trưởng Bắn Một Phát

Doanh Trưởng Bắn Một Phát

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324144

Bình chọn: 10.00/10/414 lượt.

g thể nhỏ tiếng chút sao!” Cô

nghiến răng nghiến lợi nói.

Kỷ Ngân Viễn đưa tay ôm lấy cả người cô, sải bước đi ra cửa.

“Này......” Cô giật mình kêu lên, “Anh làm gì vậy, nhanh thả tôi ra!”

Rõ ràng cô giữ chặt anh ta trước mà, sao giờ lại thế này?

Đôi tay nhỏ bé của cô còn đang bịt miệng anh, nhưng Doanh trưởng Kỷ cũng không nhắc nhở, cho đến khi lên xe mới thả cô ra.

Đến đây, Kỷ Ngân Viễn mới gỡ tay cô ra khỏi miệng anh, “Đã xảy ra chuyện gì?”

Sắc mặt anh trầm tĩnh, rõ ràng là vẻ mặt rất thường thấy, nhưng lại làm tim cô đập nhanh, suýt chút nữa đã muốn nói hết ra.

Những ký ức đã chôn sâu trong tim cô nhiều năm.......

Hồi lâu cô mới nói một câu không hề liên quan câu hỏi của anh, “Kỷ Ngân Viễn, chúng ta đổi đi, anh chịu trách nhiệm với tôi đi.”

Đôi mắt cô mất đi ánh sáng thường ngày, trở nên ảm đạm. Cô không thích yếu

đuối, nhưng hôm nay cô cảm thấy mệt chết đi được, khiến cô....... Rất

muốn rất muốn có một bờ vai để tựa vào.

Nhà họ Thư là điểm yếu

của cô, cô vẫn cho là mình đã chiến thắng được điểm yếu này, nhưng thực

tế là không. Thì ra nói chiến thắng chẳng qua là vì không gặp lại mà

thôi.

Anh đưa tay nâng mặt cô lên. Một khuôn mặt mệt mỏi.

Giọng cô thật nhỏ, như không còn hơi sức, “Đây không phải là mệnh lệnh, anh

có quyền phản đối.” Chỉ là ý kiến phản đối cô sẽ không tiếp thu.

“Thư Yểu Nhiên,” mắt anh sâu thẳm như đầm sâu không đáy, nhưng lại sáng ngời đuổi đi u ám trong lòng cô.

Bịch bịch, bịch bịch.... .........

Cô phát hiện tim mình đang đập ngày càng nhanh, “Việc này, nếu như anh thật sự không muốn.... ....”

Dưới ánh mắt sâu thẳm thế này, cô chợt phát hiện ăn vạ có hơi khó khăn.

Ngay khi đầu cô được ấn lên bả vai ấm áp của anh, cô nghe được tiếng anh, “Được.”

Trầm thấp, lạnh lẽo.... ... Nhưng lại khiến người ta hết sức an tâm. Hôm nay, tâm tình Thư Yểu rất tốt.

Không chỉ là người đầu tiên đến tòa soạn, mà còn nghiêm túc quét dọn

trong trong ngoài ngoài một lần, khiết cho lúc cô lao công tới còn tưởng rằng có người làm thay việc cho mình.

Khi không có nhiệm vụ, ngày rất thanh nhàn. Trong tòa soạn có một góc

gần cửa sổ đặt rất nhiều ghế, giờ này Yểu Nhiên đang ngồi ở đó vừa uống

trà sữa vừa xem tạp chí.

Hứa Mai bưng một dĩa bánh ngọt tới ngồi đối diện với Yểu Nhiên, cô

giương mắt chào một tiếng, rồi không chút khác khí xiên mất con gấu nhỏ

trên dĩa bánh.

Con gấu nhỏ tan trong miệng cô, là vị sô cô la nồng nàn, cô khẽ liếm môi, thòm thèm hỏi, “Mua ở đâu vậy, thật ngon?”

Hứa Mai cũng không khó chịu bị cô cướp gấu nhỏ, nuốt xuống một muỗng

bánh ngọt xong nói, “Tiệm Chung ở góc đường kìa, mới mở, rất dễ tìm.”

Cô gật đầu một cái, khép tạp chí lại, đứng lên.

Dù sao hiện giờ cũng không có chuyện gì làm, chẳng bằng ra ngoài đi dạo, thuận tiện ăn chút gì đó.

“Mình đi ra ngoài săn tin đây.” Làm tin tức chỉ có điểm này là tốt, có lý do chính đáng để trốn việc.

Hứa Mai phất tay một cái, ý bảo Yểu Nhiên đi sớm về sớm.

--- ---- đinh đang đinh đang

Trong tiệm bánh ngọt, tiếng chuông gió dễ nghe vang lên, nữ bán hàng

đứng sau quầy lập tức nở nụ cười ngọt ngào, “Hoan nghênh quý khách!”

Yểu Nhiên lấy kính mát xuống cầm trên tay, “Mua bánh ngọt.”

Nữ bán hàng mặc váy hoa, mỉm cười giới thiệu cho cô, “Hiện bánh sô cô la này đang rất được ưa chuộng, quý khách thử xem!”

Yểu Nhiên khom lưng nhìn vào tủ thủy tinh trưng bày bánh ngọt, “Nhìn rất đẹp!” Cả màu sắc và kiểu dáng đều rất bắt mắt.

Cô chọn mấy loại bánh nhìn khá dễ thương, vừa định lấy ví ra trả tiền, chuông di động vang lên.

Cô lấy di động ra, phát hiện là Mục Thiếu Liên gọi tới. Cô nhíu mày, ấn nút tắt âm, rồi nhét vào túi xách.

“Đây là bánh của quý khách ạ!” Nữ bán hàng đưa túi bánh cho cô, cô nhận lấy, mỉm cười nói cảm ơn.

---- đinh đinh đang

Lúc ra khỏi cửa tiệm, một trận nóng phả vào mặt, Yểu Nhiên vội vàng né

dưới mái hiên, lại một lần nữa hối hận vì mình quên mang dù. Cô nhớ mang theo kính mát nhưng lại quên mất dù che nắng ở tòa soạn.

Nắng sáng mùa hè có thể nóng khiến người ta dậm chân. Hơn phân nửa khuôn mặt của Yểu Nhiên đều bị che dưới kính mát, cô vừa đi vừa dùng ống tay

áo phẩy gió.

Đi dưới hàng hiên được một đoạn, cô gặp người quen.

Dù là nóng bốn mươi độ, Mục Thiếu Liên vẫn mặc bộ quân phục rằn ri, xe

jeep dừng dưới bóng cây, còn anh ta thì đang ngồi trên mui xe.

Mục Thiếu Liên thấy Yểu Nhiên, vội đội mũ lên, đi về phía cô, giày bốt

của anh ta đập trên mặt đường vang lên những tiếng cạch cạch, “Buổi tối

rảnh không?”

Mục Thiếu Liên không hề giận tại sao cô lại không nhận điện thoại, vì

anh ta biết, chỉ cần có chút gì liên quan đến người nhà họ Thư là trong

một thời gian ngắn, cô đều sẽ không để ý tới anh ta, điều này khiến anh

ta có chút khó hiểu, nhưng vẫn trong phạm vi chấp nhận được.

“Không có.” Cô trợn mắt nói dối.

“... ...” Mục Thiếu Liên biết cô vẫn còn giận, giơ tay lên vuốt loạn tóc cô, “Chờ em tan việc, anh cả sẽ tới đón, nói là muốn cùng nhau ăn một

bữa.”

“Tôi nói không rảnh!” Cô nhìn anh ta chằm chằm, dùng sức gạt tay anh ta ra.

Anh ta không có mắt hay sao, không thấy cô


The Soda Pop