ứ thế phát triển. Bây giờ phải suy
nghĩ cẩn thận lại…
... Kết quả cô gái này uống say là vô ý hay sao… cần phải điều tra lại.
“… Ông nội.” Kỷ Ngận Viễn im lặng từ đầu đến giờ cuối cùng cũng chịu mở
miệng, giọng nói lạnh lẽo, “Chuyện của Thư Yểu Nhiên, con sẽ chịu trách
nhiệm.” Tư lệnh Kỷ trầm mặt, “Nếu cô gái kia có âm mưu thì sao? Con cũng tính ngậm bò hòn làm ngọt, không lên tiếng?”
“... ....” Kỷ Ngân Viễn không trả lời ngay, mà từ từ mỉm cười. Tư lệnh
Kỷ trừng anh, “Có gì đáng cười, con định cứ tiếp tục thế này?”
Kỷ Ngân Viễn thấy ông nội đang rất tức giận, biết không thể nói cứng chống lại, nên chỉ nhẹ nhàng nói, “Cô ấy sẽ không.”
Giọng anh thản nhiên, không trực tiếp bác mặt mũi của ông nội, cũng không làm giảm khí thế của mình.
“Con đang cho ta một viên thuốc an thần?” Tư lệnh Kỷ nghĩ nếu cháu mình
đã bảo đảm thế này hẳn là nhân cách của cô bé kia không đến nỗi nào, lập tức bớt giận, nhưng vẫn cố nói, “Chỉ có con là biết nhìn người, còn
chúng ta đều mù hết!”
“Là nhờ ông nội dạy dỗ tốt.” Kỷ Ngân Viễn rũ mắt cười nhẹ, dáng vẻ cực
kỳ khiêm tốn. Anh vô cùng thuần thục cái gì là lấy lui làm tiến.
Tư lệnh Kỷ thấy anh như vậy thì rất hài lòng, “Con mà cũng biết nói những lời này, thật hiếm thấy!”
Vì vậy, tư lệnh Kỷ vốn đang nổi giận đùng đùng chỉ trong hai ba câu đã
được giải quyết, nhưng ông vẫn mạnh miệng không thừa nhận, “Bớt nói ngọt đi! Dẫn cô bé kia ra đây cho ta xem thử xem! Hơn hai mươi năm, chưa
thấy con chạm qua nữ nhân nào.”
--- có thể nói là kém xa cha con.
Tư lệnh Kỷ có ý nhạo báng, nhưng Kỷ Ngân Viễn lại vờ nhưng không biết.
Thư Yểu Nhiên đi ra khỏi phòng, đầu cúi thật thấp, co quắp đi tới trước
mặt tư lệnh Kỷ. Cô có thể cảm thấy được tầm mắt đang tìm tòi nghiên cứu
của ông nội Kỷ Ngân Viễn, nên càng thêm căng thẳng, bất giác trong miệng đã có mùi máu tươi, vì quá khẩn trương mà cắn rách môi mình.
Cô thật sự không thể nào giữ được bình tĩnh mà nhìn thẳng vào mắt ông
nội Kỷ Ngân Viễn sau khi bị bắt gặp màn vừa rồi, không lập tức chạy trốn đã là cực hạn của cô. Bỗng tay cô bị một bàn tay to lớn ấm áp nắm lấy.
Kỷ Ngân Viễn khẽ kéo cô ra sau lưng anh.
Anh dùng thân thể của mình cản hơn phân nữa tầm mắt của ông nội cho cô,
nhờ vậy cô không còn cảm giác như đang đứng trên bàn chông nữa. Cô cúi
đầu nhìn bàn tay đang nắm chặt tay mình, lần đầu tiên cảm thấy, người
đàn ông trước mắt....... Cũng không tệ.
Tư lệnh Kỷ đằng hắng một tiếng, cô bé này hình như hơi.....
Tư lệnh Kỷ đang định nhìn kỹ hơn, thì bị cháu mình ngăn trở, ông theo
bản năng nghiêng người, rướn cổ nhìn, đáng tiếc nhìn đến đâu thì Kỷ Ngân Viễn liền chuyển người qua đó, bảo vệ kín kẽ cho Thư Yểu Nhiên.
“Con cứ chắn trước mặt là sao?” cuối cùng, tư lệnh Kỷ nổi giận, nghiêm mặt quát lớn, “Tránh ra!”
Kỷ Ngân Viễn ưỡn thẳng sống lưng, “Thủ trưởng, da mặt Thư Yểu Nhiên rất mỏng, ngài đừng nhìn cô ấy chằm chằm như thế.”
“... ...” Người này đang nói cái gì vậy? Yểu Nhiên quẫn.
Tư lệnh Kỷ tức giận trừng anh một cái, “Chỉ giỏi bao che.” Chẳng lẽ mình nhìn lâu một chút thì cô bé này sẽ bị hù chạy hay sao?
“Yểu Nhiên, năm nay con bao nhiêu?” lúc nói chuyện với cô, rõ ràng giọng của tư lệnh Kỷ đã hiền hòa đi nhiều.
“Hai.... .....hai mươi ba ạ.” Đột nhiên bị hỏi, cô khẩn trương đến thiếu chút nữa là cắn phải đầu lưỡi của mình.
“Đang làm việc ở đâu?”
“Tòa soạn thành phố ạ,” cô nghĩ một chút, bổ sung, “Chủ yếu cập nhật tin tức về không quân.”
Tư lệnh Kỷ cười, “Xem ra cũng coi như là cùng ngành với Ngân Viễn nhà ta, không phải là quen nhau lúc phỏng vấn chứ?”
Thư Yểu Nhiên lại quẫn......
“Không phải.” Kỷ Ngân Viễn nhìn cô một cái, rồi nói với ông nội mình,
“Mấy năm trước, lúc cô ấy còn chưa làm ở tòa soạn thì đã quen biết.”
Thư Yểu Nhiên ngẩn người. Lúc trước Kỷ Ngân Viễn cũng đã nói bọn họ đã
gặp nhau từ trước, còn là người quen cũ, nhưng trong trí nhớ của
cô.......lại hoàn toàn không hề có đoạn ký ức này.
Tư lệnh Kỷ giận quá hóa cười, thằng nhóc này giữ bí mất khá lắm, “Con là con gái một trong nhà?”
Yểu Nhiên lắc đầu, “Không ạ, trong nhà còn hai anh trai và một em gái.”
“Bốn anh em à....... Có phúc, có phúc!” Tư lệnh Kỷ cảm khái, trong lòng càng thêm kiên định.
“Ông nội, nên về bệnh viện thôi.” Tiếp tục hỏi nữa thì chẳng khác gì tra hộ khẩu, anh không muốn cho cô cảm thấy gò bó.
Kỷ Ngân Viễn vừa nói xong, Kỷ Ngân Tĩnh đã lập tức chạy ra, dìu tư lệnh
Kỷ hướng ra cửa, “Tạm biệt anh, ngày mai nhớ tới bệnh viện thăm ông
nha.” Tốc độ nhanh phản ứng nhanh, thật khiến cho người ta hoài nghi có
phải bọn họ đã sớm nói trước hay không.
Kỷ Ngân Viễn mỉm cười, em mình cũng biết thời biết thế lắm.
“Này, Kỷ Ngân Viễn!” Yển Nhiên thấy tư lệnh Kỷ đã đi, bèn hỏi, “Trước kia, chúng ta......biết nhau sao?”
Cô rất tin tưởng trí nhớ của mình, nếu như người này đúng là người quen
cũ, không lẽ nào cô lại quên, đặc biết lại là người có ‘ấn tượng sâu
sắc’ như vậy.
Trừ khi........là anh ta nhận sai người.......
Đột nhiên cô thấy lòng nặng trĩu.
Kỷ Ngân Viễn vừa nhìn đã biết cô đang nghĩ gì, thản nhiên nói, “Thư Y