Doanh Trưởng Bắn Một Phát

Doanh Trưởng Bắn Một Phát

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322993

Bình chọn: 8.5.00/10/299 lượt.

au cửa sổ. Chuyện cũng thật ly kỳ, cô

lại chủ động tới tìm mình?

“Nói nhảm, không phải tôi thì là ai……này này, trả lời câu hỏi tôi.”

À, học được cách nói chuyện trong quân đội rồi sao? Đúng là gần son thì

đỏ. “Sao vậy, có chuyện gì sao?” Lúc quẹo cua lên lầu, khóe môi anh cười cười bị mấy binh lính bắt gặp. Bọn họ giảm tốc độ đi lại liên tục quay

đầu nhìn anh đến khi mất hút mới thôi.

“Ai ai, vừa rồi doanh trưởng cười?”

“Hình như là……..”

Gương mặt Thư Yểu Nhiên tối sằm, sao người này nói nhảm nhiều thế không biết?

“Ăn no rãnh rỗi không có việc gì chạy tới đây tìm anh.”

“Thư Yểu Nhiên, giọng điệu của em thật mang tính công kích.”

“Tính tình như thế đấy, nói chuyện đều thô lỗ như vậy…….” Không đúng, tại sao cô lại tán gẫu với anh: “Nói anh có nghe không, không hiểu tiếng Trung

Quốc à….”

Tút…..tút…..tút…..

Lời muốn nói còn nghẹn ở cổ họng, cô nhìm chằm chằm cái ống nghe, người đàn ông đó lại cúp điện thoại của cô.

Yểu Nhiên đang suy nghĩ có nên đập cái điện thoại hay không thì Kỳ Ngân

Viễn đã đi tới trước cửa phòng. Ánh nắng mặt trời nóng bỏng trên hành

lang chiếu vào người đàn ông mặc áo sơ mi lính, anh đi vào phòng mang

theo làn gió ùa vào, giọng nói trầm thấp chậm rãi vang lên: “Thư Yểu

Nhiên.”

Cô quay đầu lại đối diện với đôi mắt không gợn chút sóng nước nào, anh hỏi: “Em tìm tôi có chuyện gì?”

Hoảng hốt chỉ xảy ra trong một cái chớp mắt, Yểu Nhiên nhìn anh đến gần, dừng lại trước mặt cô.

“Kỷ Ngân Viễn, tôi quyết định.” Cô không thể yếu thế hơn, đưa tay nắm cà

vạt anh kéo bắt buộc anh phải cúi đầu xuống: “Anh không phải muốn tôi

chịu trách nhiệm với anh sao?”

“Hả?” Anh nhíu mày, cô lại nâng

cằm vênh váo lên: “Chịu trách nhiệm thì chịu trách nhiệm, chỉ là anh

không được hối hận!” Nhìn cô chịu trách nhiệm hành hạ anh thế nào!

Anh khẽ nở nụ cười, hàng lông mi rũ xuống che lại đôi mắt có tia sáng khác thường.

Hối hận?

Đây cũng là lời anh muốn nói.

Chỉ là từ phút này trở đi, cô không có cơ hội hối hận.

Lúc Diệp Tống Tống về nhà thì Yểu Nhiên đang thu dọn đồ đạc.

Ngọn đèn dầu trơ trụi ngoài cửa sổ, bóng đêm thâm trầm dần dần được thắp sáng.

“Sao, đi công tác à?” Cô để chìa khóa lên bàn, tầm mắt nhìn về vali hành lý.

“Không phải đi công tác, đi đánh một trận chiến ác liệt.” Yểu Nhiên kéo vali

đi, quay lại nhìn đôi mắt nóng bỏng , tinh thần quyết tâm: “Tống Tống

cậu hãy chờ đi, mình nhất định thành công!”

“………..” Người này lại làm sao vậy?

Diệp Tống Tống không nói gì, yên lặng nhìn cô khí phách oai vệ hiên ngang bước đi, tiếng đóng cửa rung trời.

Yểu Nhiên đi thẳng tới chiếc xe màu đen đỗ ở dưới gốc cây, không khách khí gõ cửa xe.

Từ lúc cô đi ra Kỷ Ngân Viễn đã nhìn thấy, hạ cửa xe xuống, gương nhỏ nhắn của cô càng thêm sinh động rõ ràng: “Loại thời gian này không phải

doanh trưởng Kỷ nên xuống xe mở cửa cho tôi sao?”

Giọng nói của

cô vang dội trong đêm tối, Kỷ Ngân Viễn cong khóe môi, khó có diệp anh

tốt bụng hùa theo cô: “Như vậy, tiểu thư muốn ngồi ở vị trí nào?”

Vừa nhìn ánh mắt cô là biết cô đang có chủ ý gì rồi, cô gái này không bao giờ che dấu được nội tâm qua ánh mắt của mình.

Đang tính toán bắt lấy tật xấu của anh sao, nếu thật sự như cô tính anh

không lên tiếng mà để cô tự mở cửa xe, không chừng anh sẽ bị chụp cái mũ “không tôn trọng phái nữ”.

“……..” Cô trừng mắt với anh, mọi chuyện không theo dường cô tính, điều này làm sao cô có thể nắm tóc anh được đây.

Dưới ánh trăng sáng ngời làm nổi bật đôi mắt đen láy thâm tình của anh, giờ

phút này chủ nhân của đôi mắt đang bình tĩnh nhìn cô.

“Ngồi phía sau.” Cô không muốn tiếp xúc gần gũi với anh, có khả năng cách xa bao nhiêu thì cách bấy nhiêu.

Kỷ Ngân Viễn mở cửa xuống xe, nghe lời cô mở cửa phía sau ra rồi cất hành

lý của cô vào trong, bản thân cũng đi lại chỗ của mình ngồi.

Chiếc xe chậm rãi khởi động, cô yên tĩnh không được bao lâu lại lên tiếng:

“Doanh trưởng Kỷ, một ngày tôi ăn bốn cử, bây giờ là…..” Cô còn chưa nói hết, Kỷ Ngân Viễn đã lấy một túi nilon, nhìn lại cẩn thận trong cái túi không chỉ có đồ ăn vặt mà còn có món súp yêu thích của cô.

Túi

nilon đưa về phía cô, cô kinh ngạc nhận lấy không ngờ rằng anh chuẩn bị

nhiều đồ ăn trên xe như vậy. Từ trong kính chiếu hậu có thể thấy cô đang ngơ ngác cầm túi đồ ăn, khóe môi anh càng cong thêm một chút, nét cười ở đáy mắt càng hiện rõ.

Bình an chạy đến nhà họ Kỷ, Yểu Nhiên nhìn phong cảnh quen thuộc bên ngoài, tự động cảm khái, sáng nay còn tưởng

rằng cả đời sẽ không bao giờ đặt chân đến đây nữa, không ngờ lại quay về đây nhanh như thế.

Kỷ Nân Viễn dừng xe, xách hành lý và túi đồ ăn đi trước dẫn đường, cô khẽ hừ một tiếng đi theo sau anh lên lầu.

Một đồng chí doanh trưởng có tính tự giác coa như vậy thật là cô không thể tìm ra một khẽ hở.

“Tôi nhớ hình như nhà anh có hai phòng ngủ.” Cô đi tới đi lui, chợt nhớ tới

chuyện này bình thường thì không sao nhưng bây giờ lại cực kỳ quan

trọng.

Anh đứng phía trước cô, từ góc độ của cô chỉ có thể nhìn

thấy bóng lưng cao lớn thường ngày của anh, về phần đôi môi đang ẩn giấu nụ cười kia…..tất nhi


XtGem Forum catalog