XtGem Forum catalog
Doanh Trưởng Bắn Một Phát

Doanh Trưởng Bắn Một Phát

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322844

Bình chọn: 8.5.00/10/284 lượt.

Tống rất

quá đáng, dám để cho tên Mục Thiếu Liên kia tới đây…..

Cũng hên

là lúc nãy có người gọi tới kêu anh ta đi không thì không biết quậy đến

khi nào. Cô thầm nói mình thật may mắn mở nắp bình trà xanh ra thì nghe

thấy tiếng bước chân rất hùng hồn đều đặn. Theo bản năng ngẩng đầu, có

vài người mặc quân phụ thẳng thóm đang đi về phía cô.

Người đàn

ông đi đầu mang quân hàm hai gạch hai sao là trung tá, đang cúi đầu nói

chuyện với những người đàn ông phía sau, bước chân vẫn vững vàng bình

tĩnh. Cô ngẩn người tại chổ, Kỷ Ngân Viễn?

Hiển nhiên là anh cũng thấy cô, tuy có chút ngoài ý muốn nhưng lại không muốn tỏ ra quen biết

với cô. Cô duy trì tư thế vặn nắp không nháy mắt nhìn bọn họ đang tới

gần.

“……Bác sĩ nói để cho ông cụ tư lệnh nằm ở bệnh viện mấy ngày để quan sát.” Một sĩ quan trẻ tuổi cung kính nói.

Anh lạnh nhạt gật đầu hơi nhấp môi dẫn các sĩ quan đi lướt qua cô tạo thành làn gió làm mái tóc hơi tung bay.

―― Người đàn ông này đúng là có đầy đủ bản mặt, trước mặt cấp dưới thì

muốn duy trì khí thế lạnh lùng cao ngạo, nhưng khi không có ai thì trêu

ghẹo những người xung quanh bây giờ còn giả bộ không quen biết cô.

―― Quá giả dối, quá giả dối rồi!

Trong lòng Yểu Nhiên thầm khinh bỉ,vừa mới giơ tay mở tiếp nắp bình trà thì

cái bình đã bị cướp đi. Hành động gọn gàng linh hoạt nhanh như tia chớp, nhìn sơ thôi cũng biết.

Nhiệt độ bình trà vẫn còn lưu lại trên

bàn tay cô, vị trà thoang thoảng thấm vào lòng người. Chàng sĩ quan trẻ

quan lúc nãy nói chuyện với Kỷ Ngân Viễn thấy trên tay anh đột nhiên có

thêm bình trà theo bản năng nhìn Yểu Nhiên phía sau, gương mặt cô nhỏ

nhắn đang rất tức giận.

Cô gái này……….quen với doanh trưởng?

Bình tĩnh bình tĩnh………cô nhắm mắt hít một hơi thật sâu, không phải là một

bình trà thôi sao có bao nhiêu đồng tiền đâu, coi như đây là lòng từ bi

dành cho anh đi.

Kỷ Ngân Viễn không thấy những biểu cảm nhỏ nhoi

của cô chỉ thầm buồn cười trong lòng, tiếp tục cùng các sĩ quan đi vào

thang máy.

Phòng bệnh nằm ở lầu 7, thang máy vừa mở ra đã thấy các binh sĩ đứng bên ngoài lập tức giơ tay chào theo nghi thức quân đội.

Kỷ Ngân Viễn vừa đẩy cửa phòng bệnh ra đã có một vật nhỏ màu trắng nhảy

vào lòng, anh thuận tay ôm lấy nó, vật nhỏ run rẩy sủa hai tiếng.

―― đôi mắt đen láy, bộ lông rậm rạp, không phải là chú chó nhỏ của Kỷ Ngân Tĩnh thì là gì.

Kỷ Ngân Tĩnh ngồi ở mép giường đung đưa đôi chân, thấy anh đi vào thì nhảy xuống giường nở nụ cười ôn hòa: “Doanh trưởng Kỷ đã đến.”

Kỷ Ngân Viễn chỉ gật đầu thả sủng vật nhỏ bé xuống rồi cúi chào ông cụ trên giường: “Thủ trưởng khỏe.”

Vài người đi theo sau cũng cúi chào đúng chuẩn tác phong nghiêm trang của quân nhân.

Ông tư lệnh Kỷ nói: “Nha đầu, đi rót thêm vài ly trà đi.”

Không đội Kỷ Ngân Tĩnh lên tiếng, Kỷ Ngân Viễn đã nghiêng đầu dõi ánh mắt về

chàng sĩ quan đứng ngoài cùng bên trái: “Nhất Liên Trường, bước ra khỏi

hàng.”

“Có!”

“Đi giúp Kỷ tiểu thư pha trà.”

Kỷ Ngân Tĩnh nhìn vẻ mặt bình tĩnh của anh trai len lén che miệng cười, cho đến khi Nhất Liên Trường đi đến bên cạnh cô thì cô mới cúi đầu xoay người

đi trước dẫn đường.

Thấy hai người đi rồi ông tư lệnh Kỷ cho mọi

người ngồi xuống, Kỷ Ngân Viễn lấy nón xuống nói: “Vừa nhận được tin

ngài nằm viện, ngài có khỏe không?”

Ông tư lệnh Kỷ gật đầu cười: “Cũng già rồi, bên tổng hội hơi làm to vấn đề cũng không phải bệnh gì to tát.”

Hai người nói chuyện với nhau một lúc, Kỷ Ngân Tĩnh và Nhất Liên Trường đã

mang trà đến, chú chó nhỏ vẫn đi quanh chân của anh còn các sĩ quan còn

lại rất hiểu ý nhau duy trì im lặng nghe hai người nói chuyện.

Nói chuyện với nhau được khoảng nửa tiếng, sắc mặt ông tư lệnh Kỷ cũng bắt

đầu mệt mỏi, Kỷ Ngân Viễn biết ý đứng dậy cáo từ, tiếp tục đi thăm các

lãnh đạo cấp cao khác cùng nằm viện.

“Ngộ độc thức ăn?” Yểu Nhiên kinh ngạc mở to mắt: “Đây là nguyên nhân bệnh?”

Diệp Tống Tống dựa lưng vào ghế xem lịch trình không thèm trả lời lại.

Tiếng động lật giấy nghe rất êm tai, tò mò trong lòng Yểu Nhiên cũng được

giải quyết nên đã thoải mái rồi: “Hơ, lúc này thương mại quốc tế Đại Hạ

có người gặp tai họa rồi. Nhưng mà Tống Tống, mình nghe nói đám người

bên trong đó hình như lai lịch cũng không nhỏ!”

“Ai cũng không

coi là nhỏ, không biết người cậu nói là ai.” Cô phối hợp nhún vai, cô

thật sự không có lòng hiếu kỳ giống Yểu Nhiên.

“Đều là lớn sao! Nghe Mục Thiếu Liên nói, tổng tư lệnh quân khu thành phố B cũng tới!”

Diệp Tống Tống không để ý cô nhưng mà cô hình như càng nói càng vui vẻ như

con chim nhỏ: “Quả không hỗ là quan chức cấp cao, một cú điện thoại đã

khiến Mục Thiếu Liên phải đi.” Nếu không thì bây giờ cô đang bị ném bom

rồi.

“Hình như cậu đang rất rãnh rỗi?” Thật sự không chịu được cô cứ líu ríu bên tai không thể tập trung làm việc được. Diệp Tống Tống

khép bệnh án lại, đưa tay lấy một khay thuốc cho cô: “Ra ngoài tìm một y tá, kêu cô ta mang đến phòng bệnh 502.”

“……….” Cô không phải đến bệnh viện làm chân chạy việc vặt.

“Đừng có lề mề, đi ra ngoài lập tức.”

“…………uh” Yểu Nhiên rất không cam