mà chưa suy nghĩ chứ.
“Ừ, ý kiến hay.” Không ngờ anh lại nghiêm túc gật đầu.
“Khốn khiếp!!!” Cô tức giận giơ tay đánh vào mặt anh nhưng chưa kịp thì bàn
tay đã bị nắm lấy, giơ chân đá thì bị đè xuống cô mất thế đầu gối đập
xuống đất vô cùng đau đớn, anh lại khom xuống ôm ngang cô vào ngực.
Làm gì vậy……..cô vùng vẫy ngước đầu lên lại bắt được ánh mắt mỉm cười xa lạ của anh.
Từ Dịch ở sau lưng Kỷ Ngân Viễn đi tới, vẻ mặt như đang xem kịch hay: “Phụ nữ?”
Yểu Nhiên dừng động tác lại ánh mắt ngoan độc liếc nhìn anh ta: “Sao hả,
anh có ý kiến gì?” Quần áo cô mặc bây giờ không chứng minh được cô là
nam hay nữ sao? Anh ta có cần đưa ra cái vẻ mặt khó hiểu đi hỏi Kỷ Ngân
Viễn không?
Câu nói của cô khiến Từ Dịch thích thú, ngón tay vỗ nhẹ cằm: “Em gái Kỷ này là họ hàng ở đâu vậy?”
Kỷ Ngân Viễn bình tĩnh lạnh nhạt nói: “Anh có thể về.”
Anh có thể bình tĩnh nhưng cô không thể bình tĩnh như anh được đặc biệt là
chen ngang lúc hai người họ đang tâm tình: “Ai họ Kỷ hả? Ai là họ hàng
của anh ấy?”
Cô tức điên lên mất, giơ chân lên chõ vào anh ta
không cần biết anh ta quen hay lạ: “Tôi họ Thư, Thư đó! Còn quan hệ với
anh ấy.” Cô gầm nhẹ bộ dạng ghét bỏ nhướng mày nhìn Ngân Viễn: “Anh ấy
là ai, tôi không biết.”
“Ơ.” Từ Dịch nhíu mày, có chút kinh ngạc
bởi anh khá hiểu tính của Kỷ Ngân Viễn, anh ta không bao giờ mang một
người phụ nữ không quen biết về nhà.
Trong ấn tượng của anh, căn nhà này chỉ có con gái nhà họ Kỷ mới ra vào.
Kỷ Ngân Viễn ấn đầu cô vào sâu trong ngực lạnh nhạt nói: “Hôm nay Ngân Tĩnh ở trường.”
Sắc mặt Từ Dịch thay đổi không còn hứng thú trêu chọc nữa: “Tôi tới ký túc
xá tìm cô ấy, tìm ở nhà thì lại chạy đến trường đúng là cô ấy đang tránh tôi!”
“Rõ ràng là vậy.” Kỷ Ngân Viển cũng không thèm quan tâm ôm người trong ngực đi vào nhà để lại một câu: “Đi nhớ khóa cửa cẩn thận.”
Sắc mặt Từ Dịch càng khó coi hơn: “Ngân Viễn, anh không thể………”
“Chuyện con bé muốn làm tôi cũng không can thiệp được.” Đã sớm biết cậu ta tính nói gì nên Kỷ Ngân Viễn cũng không cần nghe nhiều cũng không dừng lại
vẫn đi tiếp chỉ lạnh nhạt nói: “Tôi không nhúng tay vào chuyện của các
người đã là nhượng bộ lớn nhất của tôi.”
Nói xong thì cũng không còn thấy bóng người nữađể lại Từ Dịch như hóa đá ở đó lòng tràn đầy u buồn.
Cửa phòng nhẹ nhàng khép lại Kỷ Ngân Viễn mới để cô xuống nhìn hai má đỏ
bừng, mái tóc dài buông xõa của cô, cô nói: “À, tất cả mọi người đều là
người trưởng thành, chuyện đêm qua anh phải xin lỗi tôi nhưng dựa vào
phẩm chất đạo đức tốt đẹp mà hàng ngày luyện tập tôi quyết định…….không
nhắc chuyện cũ nữa.” Vẻ mặt cô khó chịu nhưng khẩu khi được mang chút
khoan hồng độ lượng người lớn không chấp nhất trẻ nhỏ.
―― cô đây là đang tò mò chuyện giữa người đàn ông kia và Kỷ Ngân Tĩnh nha!
Nhưng mà………..khụ khụ, hiện tại phải nhịn xuống giải quyết chuyện trước mắt mới là quan trọng nhất.
“Uhm.” Kỷ Ngân Viễn thoải mái ngồi trên giường áo sơ mi bị mở hai nút đầu
tiên. Anh xin lỗi cô, hình như đầu đuôi hơi bị lẫn lộn đó: “Sau đó?”
Cô vung tay lên, giọng nói đau xót: “Không cần anh phụ trách!”
“À………”
“………..” Gì, anh “à” là có ý gì, đồng ý đơn giản vậy hả? Tốt xấu gì cũng nên níu kéo một chút chứ! Khiến cô không có một chút cảm giác thành tựu gì cả!
Yểu Nhiên càng nghĩ càng giận, anh không phải là người của nhân dân giải
phóng quân sao? Chẳng lẽ Đảng và Trung ương chỉ dạy anh ăn xong phải trả tiền chứ không dạy anh ngủ với người khác xong phải chịu trách nhiêm
sao?
Đặt mình vào ánh mắt như muốn cắn người của cô thản nhiên nói: “Em nói xong chưa?”
“Uhm!”
“Được, vậy tới phiên anh nói.” Đôi mắt anh nhìn cô vừa lạnh lẽo vừa ấn giấu nụ cười, Yểu Nhiên thấy anh như vậy không tự giác run lên.
Nói đi, có cái gì thì nói đi.
“Chuyện ngoài ý muốn đêm qua cả hai chúng ta đều có trách nhiệm, cả hai đều là
người bị hại, chắc em cũng không ngờ là chuyện này sẽ xảy ra cho nên
người trong cuộc tôi đây phải hành động một chút.”
Cô bị anh làm cho nhức đầu nhưng vẫn nắm bắt được trọng điểm: anh phải hành động.
Yểu Nhiên trừng mắt nhìn anh, cho nên ý anh là anh quỳ xuống cầu xin cô tha thứ? A ha không cần khách khí vậy đâu!
Thu hết những biến đổi trên mặt vào trong mắt, khóe môi anh chậm rãi cong
lên: “Cho nên, từ giờ phút này, em nên thực hiện nghĩa vụ chịu trách
nhiệm với tôi.”
“………………” Cái………..Cái gì?
Yểu Nhiên ngơ
ngẩn nhìn anh, nửa ngày sau mới phản ứng được anh đang nói cái gì: “Hình như anh lầm đối tượng rồi, tôi là phụ nữ đó!” Người đàn ông này tham
gia quân ngũ nên u mê rồi sao, một người đàn ông lại bắt cô một người
phụ nữ chịu trách nhiệm?!
“Thật không ngờ em lại là không ủng hộ
quan điểm bình đẳng nam nữ.” Kỷ Ngân Viễn lắc đầu tiếc hận, dựa người về sau lộ ra đường cong xương quai xanh mê người: “Mấy ngàn năm qua cái tư tưởng cổ hủ đã hại biết bao nhiêu người bị giam cầm khổ sở, đến thời
đại này thì cái tư tưởng ấy đã trở nên tầm thường…………….”
“………..Chắc là đại học anh học ngành triết học.” Trên trán cô nổi đầy gân xanh,
trói buột vào những đạo lý, phân tích nó tỉ mỉ đúng