Trên xe, Liên Sơ cảnh giác theo dõi nhất cử nhất động của hắn qua kính
chiếu hậu. Hắn dừng lại, gọi điện thoại, dặn dò mấy câu, lại cúp điện
thoại. Chuyện đến nước này chỉ có thể liều! Liên Sơ cắn răng, dùng hết
sức lực toàn thân mở cửa xe nhảy ra ngoài.
Dưới chân mềm nhũn, “rầm” một tiếng, bị ngã xuống đất.
Liên Sơ vốc đại một nắm đá vụn trên mặt đất, vùng vằng đứng dậy liều
mạng chạy về phía trước. Nhưng ngay lập tức, Dạ Nhiên đã đuổi kịp sau
lưng, cô quay người lại, hung hăng ném một nắm đá vụn tới trước mặt hắn, hắn nghiêng đầu né tránh, Liên Sơ chống đỡ chạy tiếp mấy bước, chạy tới một bờ hồ ven đường chứa đầy nước, tung người nhảy vào.
Nước hồ vẩn đục thấm vào người, cô muốn giãy giụa nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể tứ chi vô lực chìm xuống.
Sau lưng vang lên một tiếng “bùm” thật lớn, có người nhảy xuống, trong
nháy mắt ôm chặt eo cô từ phía sau, lại một tiếng “bì bõm”, hai người
cùng nổi lên khỏi mặt nước, không ngừng thở dốc.
Đủ rồi, mặc dù chỉ có mấy phút ngắn ngủi nhưng cảnh sát cũng có thể nhận được tín hiệu từ thiết bị theo dõi cô gắn dưới da, cho nên, rất nhanh
sẽ có thể khóa chặt vị trí của bọn họ.
Bụng đột nhiên bị ai dùng sức nhấn một cái, một ngụm nước tanh mặn bị
sặc ra ngoài, co nằm trên đất liên tục ho khan, đột nhiên cả người bị
người ngồi trên mặt đất xốc lên, chống lại cặp mắt tức giận đến tột
đỉnh.
Dưới ánh trăng, trên gương mặt tái nhợt của hắn không thấy được một tia
huyết sắc, nhưng trong ánh mắt nóng rực âm trầm kia lại có vẻ khát máu
điên cuồng.
“Kỳ Liên Sơ, cô thật sự muốn tôi phải chết vậy à?! Cô thật sự muốn cho
cảnh sát đuổi tận giêt tuyệt tôi vậy à? Được, tôi sẽ ở lại chỗ này chờ
bọn họ! Tôi sẽ cho bọn họ nhìn kĩ một chút tôi làm thế nào để cưỡi đội
trưởng đội phòng chống ma túy thành công nhất thành phố Đồng từ trước
đến nay, cưỡi nữ anh hùng dũng cảm chính trực của chúng ta!” Lúc này,
hắn rõ ràng đang nở nụ cười nhưng bụ cười kia lại lạnh lẽo khiến cho
người ta run sợ. “Hừ, cặp đôi truyền kỳ của giới cảnh sát, ông trời tác
hợp cho? Tôi ngược lại muốn nhìn xem cô còn mặt mũi nào ở chung một chỗ
với Bùi Thù Thành.”
Hắn cúi đầu, đột nhiên hôn xuống cánh môi mềm mại vô lực của cô, cô nảy
sinh tà ác cắn lại một cái, hắn mặc kệ, chỉ là cạy răng lưỡi của cô,
điên cuồng quấn quýt đầu lưỡi tinh tế mềm mại trơn nhẵn như lông vũ
thiên nga của cô, khơi gợi lên, tham lam mút, xúc cảm mê người khiến cho lí trí của hắn bị đốt sạch gần như hoàn toàn. Hắn tự tay vén vạt áo ở
trước ngực cô.
Đỉnh núi trắng mịn như tuyết, viên ngọc châu xinh đẹp, rõ nét như trong
trí nhớ của hắn. Thế nhưng, hắn lại không khỏi giật mình, trong lồng
ngực đột nhiên thống khổ không thể tả.
Liên Sơ biết hắn sẽ đoán được ý đồ của mình, nghĩ đến hắn sẽ vô cùng tức giận, thật không nghĩ đến hắn lại không vội vã chạy trốn mà lại nổi
điên ở chỗ này. Mặc dù thiết bị ở thắt lưng muốn có hiệu quả phải có lực hơn nhưng lúc hắn hôn lên bầu ngực của cô, cô vẫn không nhịn được mà sợ hãi và tuyệt vọng.
Tất cả những chuyện cũ khiến cô run sợ lại hiện lên, cô không nhịn được
vừa lẩm bẩm vừa khẽ gọi: “Thù Thành, Thù Thành, Thù Thành…”
Thân thể của hắn đột nhiên cứng lại, gần như đóng băng. Qua một hồi lâu, hắn ngẩng đầu lên, nhìn cô với ánh mắt bình tĩnh, dịu dàng nói: “Liên
Sơ, từ nay về sau cũng chỉ có tôi, đừng có gọi tên người kia nữa.”
Trên mặt Liên Sơ xuất hiện một vẻ mê muội, giống như căn bản không nghe rõ lời của hắn.
Hắn hơi mỉm cười nói: “Nhiếp Bá Khôn mang bên mình một chiếc đồng hồ đep tay, đó là món quà tôi đã tặng hắn mừng cha con gặp nhau…Giờ phút này,
Bùi Thù Thành đang ở trên đường đoàn tụ với cha mình.”
____________
(46) Tam trinh cửu liệt: thành ngữ dùng để ca tụng trinh liệt của người phụ nữ, thà chết không tái giá, không để thất thân. Thành phố N, khu biệt thự họ Bùi.
Xa cách mười năm, Triệu Thù lại lần nữa đặt chân vào cánh cửa của khu
biệt thự xa hoa lộng lẫy này. Bà đã sinh ra ở đây, trải qua mấy năm
không buồn không tư lự, sau đó bị đuổi ra ngoài.
Bà thật sự rất thích nơi này, cứ thế rời đi vài năm, cuối cùng vẫn không nhịn được len lén chạy về nhìn nơi đã hoàn toàn thay đổi, đã sớm không
thuộc về bà này. Cho đến một ngày, cô gặp được một chàng trai bất hảo
tốt ở chỗ này…
Một nhóm cảnh sát liên tục ra vào khu biệt thự, Triệu Thù cũng bước vào
trong, ở ngưỡng cửa bị người ta chặn lại: “Bà là ai? Chỗ này hiện tại
không thể vào?”
Triệu Thù nói: “Tôi muốn tìm Bùi Thù Thành, đó là con trai của tôi.”
Người cảnh sát kia sững sờ: Bác ạ, đội trưởng Bùi anh ấy…”
Đúng lúc ấy, một đoàn người khiêng một chiếc băng ca bước ra từ biệt
thự, một người đàn ông trong đó và Triệu Thù bốn mắt nhìn nhau, hai
người đều không khỏi sững sờ.
Bọn họ lại gặp nhau lần nữa ở nơi này, lần trước là chàng thiếu niên tóc xanh đầu để chỏm, lần này lại là một lão già tóc bạc trắng, thời gian
một đời đã qua quá nhanh.
Bọn họ có lẽ đều từng nghĩ đến tình huống gặp nhau lần nữa sẽ là thế nào?
Chỉ trích? Oán giận? Lạnh nhạt? Mừng rỡ? Hay chỉ hơi thất vọng, bình tĩnh?
