Trong phòng thoáng chốc yên lặng, sắc mặt Dạ Nhiên xanh mét, âm trầm nói: “Có phải em muốn ép chị ấy phải chết không?”
Gương mặt Ngu Minh biến sắc.
Dạ Nhiên thở dai, lạnh lùng nói: “Hiện tại, Khê Đình còn cần chị ấy, chị ấy sẽ không chạy đi đâu. Ngược lại là cậu, nếu như bị cảnh sát bắt lại, không chừng lập tức có kẻ trở mặt khai cậu ra. Được rồi, chuyện này cậu không cần phải lo lắng nữa, anh sẽ nghĩ cách giải quyết.” Thứ năm, trong phòng khám của giáo sư Đào Thời Niên.
Vị giáo sư có gương mặt hồng hào tóc bạc nhìn hai người phụ nữ trẻ tuổi
ánh mắt tha thiết đang ngồi trước mặt chậm rãi thở dài: “Không được,
không thích hợp cấy ghép.”
Ánh lửa trong mắt Ngu Nhan lập tức vụt tắt, cả người giống như bị rút đi toàn bộ sinh khí, ngay người như phỗng.
Liên Sơ nhìn Khê Đình tự mình vui vẻ nhảy tới nhảy lui ở ngoài hành
lang, trong lòng cũng ảm đạm. Cô quay đầu lại dịu dàng an ủi Ngu Nhan:
“Đừng lo lắng, Khê Đình còn nhỏ, sau này vẫn còn nhiều cơ hội.”
Giáo sư Đào cũng gật đầu nói: “Đúng vậy, cơ hội còn nhiều, không nhất
định phải thân nhất, người xa lạ cũng có khả năng thích hợp để cấy
ghép.”
Thật sao? Chỉ mong là vậy. Cô là mẹ lại không làm được gì cho con bé cả, thâm chí không thể cho cô bé một thân thể khỏe mạnh. Ngu Nhan rũ mắt
nói: “Cám ơn, xin ngài quan tâm cháu nhiều hơn.”
***
Ba người ra khỏi bệnh viện. Khê Đình vẫn rạng rỡ như ánh mặt trời, Liên
Sơ và Ngu Nhan nhìn cô bé lại không khỏi trầm mặc. Chẳng lẽ cả đời đứa
bé này chỉ có thể dựa vào thuốc để duy trì sinh mạng? Vĩnh viễn không
thể giống như người khác, tự do tự tại trải qua cuộc sống khỏe mạnh?
Liên Sơ quay đầu lại nhìn Ngu Nhan: “Ngu Nhan, chị phải đến chỗ nào? Tôi đưa chị đi.”
Ngu Nhan lắc đầu: “Không cần đâu.”
Cô cúi đầu nhìn Khê Đình, lộ ra một nụ cười tao nhã tựa hoa bách hợp.
Mặc dù trên mặt vết thương chồng chất, nhưng giờ phút này, ánh mắt lại
rất dịu dàng, nụ cười dịu dàng khiến cho người ta quên hẳn những chuyện
kia. Cô vuốt tóc của Khê Đình, nói: “Khê Đình, hẹn gặp lại nhé…Sau này
nhất định phải nghe lời dì Liên Sơ, mau lớn lên nhé.”
Khê Đình ngẩng đầu quay lại nhìn cô, ánh mắt trong veo trông có vẻ như
cái gì cũng mờ mịt, lại có vẻ như như nhìn thấu được tất cả. Ngu Nhan
thật sự nhịn không nổi, cố gắng lộ ra một nụ cười tươi tắn, hoảng hốt
đứng dậy ngăn lại một chiếc taxi, lập tức lên xe rời đi.
Liên Sơ lẳng lặng nhìn bóng xe đi xa, không khỏi nhíu mày lại.
***
“Cô à, rốt cuộc cô muốn đến chỗ nào?” Tài xế taxi hỏi lại lần nữa.
Muốn tới đâu đây? Thế giới rộng lớn nhưng lại không có một chỗ để dung thân.
“…Khu vui chơi ở đường Tây Lâm.”
***
Lúc này, khu vui chơi vẫn giống như ngày đó, nơi nơi đều là dòng người
hối hả, nơi nơi đều là khuôn mặt vui vẻ tràn đầy sức sống của trẻ con,
nơi nơi đều là bóng dáng những người mẹ dịu dàng cưng chiều, nơi nơi đều là ánh dương của những cặp tình nhân thân mật, nơi nơi đều là cuộc
sống.
Cô ngồi trên cáp treo chậm rãi lên cao, dưới chân vẫn là pháo đài cổ
kính thần bí tinh xảo, rùng cây tươi tốt xanh um, vùng nước trong veo
xanh thẳm…Vẫn là đẹp đến mức gần như không nhiễm một hạt bụi, như rơi
vào thế giới đồng thoại chỉ có ở trong mơ.
Khê Đình bày ra khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu, nghiêm túc tán thưởng: “Thật là xinh đẹp…”
Giọng nói lạnh lẽo không ngừng vang vọng bên tai: “Em sẽ dẫn chị về.”
___ “Không, chị muốn ở lại đây.”
Cô kéo cửa khoang, gió quất vào mặt. Chỉ cần rướn người nhảy ra…
“Dì Ngu ___”
Phía dưới truyền đến một giọng nói trong trẻo thấu tận trời xanh, cô cúi đầu nhìn xuống, ngay phía dưới, hai người một lớn một nhỏ dùng sức vẫy
tay về phía cô.
Cả người Ngu Nha lập tức vô lực xụi lơ ngay tại buồng lái của cáp treo đang mở.
Gió thổi bay nước mắt không một tiếng động.
***
Cô xuống khỏi cáp treo, ngay lập tức bị Khê Đình kéo.
Liên Sơ bước lên một bước, nói: “Ngu Nhan, có phải chị không có chỗ để
đi, hay là về cùng chúng tôi trước.” Những lúc tôi không ở nhà cũng có
người bên cạnh Khê Đình.
Khê Đình im lặng không nói, chỉ có bàn tay nhỏ bé dùng sức kéo chặt cô.
Trái tim Ngu Nhan lập tức như bị bóp lại, vừa chua xót lại yếu đuối cực kỳ.
***
Bùi Thù Thành bước vào một căn phòng thăm tù nghiêm ngặt và yên tĩnh,
một người cai ngục mặc một thân màu lam dẫn theo một người đàn ông vóc
dáng cao gầy đi tới từ đối diện. Người đàn ông đó có diện mạo khôi ngô,
đường nét rõ ràng, thạm chí giữa hai hàng lông mày còn mang theo mấy
phần tự nhiên phóng khoáng.
Rất khó tưởng tượng một người như vậy thế nhưng từng là đại ca xã hội
đen tiếng tăm lừng lẫy, lòng dạ ác độc, nghi phạm giết người.
Khóe môi Thù Thành khẽ gợi lên một nụ cười như có như không: “Nhiếp Minh Thành.”
Anh ta cũng cười: “Tôi từng nghe Triển Hạo nhắc tới anh, Bùi Thù Thành.”
Hai người đàn ông xuất sắc giống nhau đứng đối diện cách một lớp thủy tinh.
Thù Thành nói: “Không đúng, thật ra thì tôi mới được gọi cái tên đó ___
Tôi chính là con trai đã mất tích nhiều năm của Nhiếp Bá Khôn.”
Nụ cười trên mặt Nhiếp Minh Thành thu lại, quan sát kĩ Thù Thành. Thù
Thành thản nhiên nh