Polaroid
Đoàn Lữ Hành Đầy Nắng

Đoàn Lữ Hành Đầy Nắng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327321

Bình chọn: 8.5.00/10/732 lượt.

chiều một tuần sau đó, Tri Kiều bỗng nhiên nhận được điện thoại của Phùng Giai Thụy, bảo cô đến văn phòng của anh ta một lần. Vì vậy cô vội vàng đi, khi ngang qua quán cà phê, cô do dự vài giây, cuối cùng vẫn đi vào mua một cốc Caramel Macchiato nửa viên đường.

“À, cám ơn!” Khi Phùng Giai Thụy nhìn thấy cốc giấy trên tay cô, anh ta muốn nhảy dựng lên ôm chầm lấy cô, nhưng bị Chu Diễn đứng bên cạnh ngăn cản.

“Mọi người đến đủ rồi,” Chu Diễn thong dong nói, “Có gì muốn nói thì nói đi.”

“Được rồi,” Phùng Giai Thụy cảm thấy thỏa mãn sau khi uống một ngụm Caramel Macchiato, anh ta quay trở về bàn làm việc của mình, nói, “Tôi muốn nói là có một tin tốt.”

“?”

“Cuối cùng cũng có người đồng ý đầu tư cho chương trình của hai người.”

“Thật sao?!”

Tri Kiều thật sự không thể tin được.

“Là ai?” Nhưng phản ứng của Chu Diễn không giống với cô.

“À……” Phùng Giai Thụy mất tự nhiên sờ sờ mũi.

“Không phải là anh bỏ tiền túi chứ?” Chu Diễn hỏi.

“Không!” Phùng Giai Thụy nhún vai, “Tin tôi đi, tôi tuyệt đối không vĩ đại như vậy đâu!”

“……”

“Tôi chỉ có thể nói, nhà đầu tư này là tự mình tìm đến, lần này là nằm ngoài dự liệu của tôi, hơn nữa……” Nói tới đây, anh ta bỗng nhiên nhìn Tri Kiều.

“?”

“Anh ta có một điều kiện.”

“Điều kiện gì?” Vẻ mặt Chu Diễn bỗng nhiên cảnh giác nhìn anh ta.

“Chính là,” Phùng Giai Thụy không để ý đến Chu Diễn, mà nhìn Tri Kiều, “Nhà đầu tư chỉ đích danh ‘Thái tiểu thư’, muốn cùng cô ăn một bữa cơm.”

“……”

Tri Kiều ngạc nhiên nhìn anh ta, rồi lại nhìn Chu Diễn, vẻ mặt người phía sau cũng khó có thể tin.

“Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt tú bà,” Phùng Giai Thụy bất đắc dĩ nhún vai, “Tôi cũng không biết tại sao hiện nay tác phong nhà đầu tư và nhà tài trợ chương trình ngày càng có xu hướng…… hạ lưu. Nhưng tôi có thể cam đoan với hai người, nhà đầu tư lần này tuyệt đối không phải là mấy lão già hói đầu háo sắc, theo như tôi thấy, anh ta rất tuấn tú lịch sự .”

“Là ai?” Chu Diễn bình tĩnh hỏi.

“Thứ lỗi tôi không thể nói ra, vì đây là yêu cầu thứ nhất của anh ta.”

Chu Diễn còn muốn hỏi thêm, nhưng Tri Kiều bỗng nhiên mạnh dạn nói: “Em đi.”

“Kiều……”

Tri Kiều dùng ánh mắt kiên định ngăn Chu Diễn nói tiếp.

Cô nhếch môi, ngẩng đầu lên nhìn Phùng Giai Thụy nghiêm túc nói: “Nếu chỉ là ăn bữa cơm, tôi đi. Phiền anh giúp tôi sắp xếp.”

Phùng Giai Thụy gật đầu, sau đó đi ra ngoài gọi điện thoại.

Trong phòng làm việc chỉ còn lại Tri Kiều và Chu Diễn, không khí trở nên có phần cứng ngắc và…… xấu hổ.

“Tri Kiều,” Một lúc lâu sau Chu Diễn mới mở miệng, “Tôi hy vọng em không quá xúc động ——”

“Đừng như vậy,” Cô cố gắng mỉm cười, “Chỉ là đi ăn bữa cơm mà thôi. Lần trước…… không phải anh cũng vui vẻ đồng ý sao?”

“Tôi……” Anh muốn nói lại thôi.

“Em nói rồi, em sẽ làm tất cả những gì em có thể làm, để chương trình của bố em có thể tiếp tục thực hiện. Nếu hiện tại có cơ hội như vậy, tại sao không thử chứ?”

“Nhưng mà……” Trong ánh mắt anh thấp thoáng lo lắng không nói lên lời. Hoặc là, vẫn còn thứ gì đó khác……

“Yên tâm đi,” Tri Kiều vẫn mỉm cười, “Em biết mình đang làm cái gì. Không phải anh đã nói em không hổ là con gái của chú Thái sao? Em cho rằng chuyện mình đang làm là đúng.”

Chu Diễn nhìn sâu vào đôi mắt cô, muốn từ sâu trong mắt cô nhìn tới đáy lòng.

Nhưng cô lặng lẽ, không dấu vết rời tầm mắt đi, vì cô biết rằng, nếu cô và anh tiếp tục nhìn nhau, có lẽ cô sẽ thay đổi quyết định.

Bữa ăn được sắp xếp vào chập tối hai ngày sau, địa điểm là nhà hàng gần văn phòng Phùng Giai Thụy.

Tri Kiều đến thẩm mĩ viện cách mấy con phố làm tóc, trang điểm, lại mặc chiếc váy duy nhất khiến cô trở nên tao nhã, sau đó tìm chiếc áo khác lông ngắn được mẹ cô cất dưới đáy tủ từ hồi nào, đi đôi giày cao gót đặc biệt mua vì bữa ăn này, ngồi lên xe taxi tới.

Xuống xe, Phùng Giai Thụy đã đứng ở cửa chờ cô, anh ta rất có phong độ gập cánh tay lại, chờ cánh tay của cô khoác qua, liền nhẹ nhàng đưa cô vào nhà hàng.

“Chỗ ngồi ở gần cửa sổ kia,” Phùng Giai Thụy lấy tay chỉ, “Đi đi.”

Tri Kiều nhìn về phía anh ta chỉ, bên bàn ăn ở gần cửa sổ cách chỗ cô đứng không xa có một người đàn ông, ngồi đưa lưng về phía cô. Anh ta mặc áo sơ mi màu nhạt và âu phục màu sẫm, thân hình cao lớn nhưng hơi gầy, mái tóc xoăn nhẹ, một bên được vén về sau tai, bên kia thì rơi nhẹ xuống gò má. Dù nhìn ở dưới góc độ nào, thì dáng người này đều xứng với câu “Tuấn tú lịch sự” như lời Phùng Giai Thụy nói.

Cô chậm rãi đi đến, buộc bản thân mình phải bình tĩnh lại, dù giầy cao gót mới làm chân cô rất khó chịu, nhưng cô vẫn cố gắng tao nhã bước tới, đến trước mặt người đàn ông đó.

“Xin chào.”

Khi Tri Kiều đang nói những lời này thì cô cũng ngầm thở phào nhẹ nhõm, vì cô xác định giọng nói của mình không bị run.

Người đàn ông ngẩng đầu lên nhìn cô, ánh mắt đánh giá cô không hề che giấu, cuối cùng, mỉm cười, nói: “Hóa ra tomboy khi trang điểm vào, quả thật không tệ.”

Tri Kiều á khẩu nhìn vào mặt người đàn ông. Da mặt anh ta bóng loáng, hai gò má và quai hàm không có một cọng râu nào, trên gáy không hề có bất cứ vết bẩn gì, cổ áo sơ mi sạch sẽ thẳng thớm như