ng nên vì cái gì.”
“Ông ấy đã làm những việc như vậy với tôi, có lẽ hoàn toàn không thể nói là chuộc tội cứu vớt gì đó, bởi vì bản thân tôi vốn là người có nội tâm mạnh mẽ, sẽ không bao giờ cho phép chính mình sa đọa. Nhưng ông ấy thật sự rất có ảnh hưởng với tôi, thậm chí còn hơn cả bố tôi, tôi coi ông ấy là…… người dẫn đường cho linh hồn tôi.”
Nói tới đây, Phùng Giai Thụy lặng yên thở dài, sau đó mỉm cười nói: “Cô có thể hiểu không?”
Tri Kiều gật đầu: “Đại khái có thể.”
“Vậy thì tốt rồi.”
“Vậy làm các cô gái đau lòng cũng là do bố tôi dạy anh?”
Cô cố ý hỏi.
“……” Phùng Giai Thụy cau mày.
“Được rồi, tôi chỉ đùa chút thôi.”
“Tôi muốn nói, nếu cô hỏi tôi sẵn lòng vì ông làm những việc gì, câu trả lời của tôi là —— bất cứ việc gì. Tôi tin Chu Diễn cũng giống tôi, dù tôi và anh ta còn chưa từng nói chuyện với nhau, thậm chí chúng tôi không thể nói là bạn bè, nhưng trong ánh mắt của anh ta, tôi nhìn ra, tôi và anh ta có ý nghĩ giống nhau.”
Tri Kiều hít sâu một hơi, nói với Phùng Giai Thụy: “Cám ơn.”
Sau đó, cô xoay người đi ra ngoài.
Hoàng hôn buông xuống, ánh đèn rực rỡ mới lên, một người một mình đi trên đường có cảm giác cô độc, nhưng không có ảo giác tịch mịch. Buổi sáng trước khi đi mẹ cô nói không về ăn cơm tối, cho nên trong một đêm đông thế này, cô quyết định tìm một quán lẩu, ăn một bữa nóng hổi, sau đó mang năng lượng ấm áp này quay trở về hiện thực lạnh giá.
Khi lẩu vừa được mang lên bàn, điện thoại của cô vang lên, là Chu Diễn gọi tới.
“Alo?”
Cô cố gắng để giọng nói của mình nghe đỡ hơn một chút.
“Cùng ăn cơm tối không?”
“Em đang ăn rồi.”
“Ở chỗ nào?”
“…… Quán lẩu ngay dưới lầu văn phòng của Phùng Giai Thụy.”
“Mười phút sau tôi đến.” Nói xong, anh cúp điện thoại.
Tri Kiều không khỏi cảm thấy ngạc nhiên. Cho nên mười phút sau khi Chu Diễn thật sự xuất hiện trước mắt cô, cô ngược lại còn thản nhiên như thường mời anh ngồi xuống, sau đó đưa tờ thực đơn cho anh, giống như ngay từ đầu, cô đã ngồi đây chờ anh rồi.
“Tôi đang nghĩ,” Lúc mở nồi lẩu, Chu Diễn bỗng nhiên nói, “Có lẽ chỉ cần hai ba người, cắt giảm một phần chi phí, chúng ta vẫn có thể tiếp tục thực hiện chương trình. Trước tiên chúng ta sẽ làm một tập nhỏ đặc biệt, không cần quá dài, để Phùng Giai Thụy đẩy mạnh tiêu thụ giúp xem sao, nếu có thể đẩy mạnh tiêu thụ ra ngoài, thì vẫn còn hy vọng.”
Tri Kiều cười cười: “Xem ra anh đã có kế hoạch rồi.”
“Hai ngày này tôi vẫn luôn suy nghĩ, rốt cuộc thì kế tiếp nên làm những gì, cuối cùng tôi đã rút ra một kết luận.”
“?”
“Dù làm cái gì, thì chúng ta phải bắt tay vào làm luôn, mới có thể thật sự giải quyết vấn đề. Cho dù muốn đi quay cái gì, thì chúng ta phải đi quay, cho dù có thể làm ra hình ảnh thế nào, chúng ta vẫn phải làm. Nếu mỗi ngày chỉ ngồi đợi cơ hội tới gõ cửa, vậy thì có lẽ chúng ta đã đánh mất rất nhiều cơ hội rồi.”
Tri Kiều nhìn anh qua làn khói, nhận ra tim mình đang đập mạnh dữ dội.
Cô bỗng nhiên cảm thấy sợ hãi, sợ hãi đến nỗi dường như máu trong cơ thể đang chảy ngược lại.
Khi cô yêu anh không thuốc chữa, thì có nghĩa là, nếu anh có đáp lại tình cảm này của cô, nhưng cuối cùng sẽ có một ngày, cô và anh có giống như bố mẹ chia tay vì không còn cách nào nữa hay không?
Trong lòng cô biết rõ, nếu là như vậy, thì thà rằng cô tình nguyện vĩnh viễn không yêu anh, họ sẽ mãi mãi chỉ là một cặp trong công việc, hoặc cũng có thể là anh em tình thân, sẽ vĩnh viễn không cần chia tay!
“Tri Kiều……” Anh nhìn cô, cũng qua lớp khói dày đặc, “Đang nghĩ gì vậy?”
Cô miễn cưỡng mỉm cười, lắc đầu: “Không có gì, chỉ đang suy nghĩ lời anh nói thôi.”
Bữa cơm này, Tri Kiều ăn trong khi tâm trí đang ở nơi khác. Trên đường Chu Diễn đưa cô trở về, cô cúi đầu nhìn những viên gạch lát đường ở dưới chân, tim không hiểu sao đau lên từng hồi.
Một bàn tay đặt trên đỉnh đầu cô, cô biết, là tay của Chu Diễn.
“Em có vẻ…… không giống như mấy ngày trước.”
Cô không dám nhìn anh, vẫn miễn cưỡng mỉm cười.
Anh bỗng nhiên cúi đầu sáp đến gần khuôn mặt cô, chóp mũi chạm chóp mũi, cẩn thận nhìn vào đôi mắt cô.
Cô cụp mắt xuống, cảm nhận được hơi thở của anh đang tới gần, tim cũng đập nhanh hơn trước.
Chu Diễn có lẽ muốn nói gì đó, anh thậm chí đã định mở miệng, nhưng không biết vì sao, lời nói đến bên miệng, anh lại im lặng. Điểm này không giống với anh, đối với cô, anh muốn nói cái gì thì nói cái đấy, dù là đồng ý hay phản đối, anh đối với cô vẫn chưa từng kiêng dè.
Nhưng giây phút này, Tri Kiều cảm nhận được rõ ràng sự chần chờ và do dự của anh, dường như có thứ gì khiến anh sợ hãi.
Cuối cùng, Chu Diễn buông cô ra, đứng thẳng lên, ho nhẹ vài tiếng, rồi đi lên phía trước cô.
Tri Kiều ngẩng đầu, nhìn bóng hình mặc áo khoác màu sậm của anh, không khỏi cảm thấy có phần bi thương.
Sau đêm hôm đó, Tri Kiều và Chu Diễn không liên lạc với nhau khoảng một tuần.
Tri Kiều mơ hồ cảm thấy bản thân nên cắt đứt tình yêu trong lòng của mình với Chu Diễn, cho dù việc đó sẽ làm cô cực kì đau khổ, nhưng trong một góc tối khác, một âm thanh nói với cô rằng, có một số việc, cô bắt buộc phải đi làm.
Một buổi