XtGem Forum catalog
Do Ký Kinh Hồng Chiếu Ảnh

Do Ký Kinh Hồng Chiếu Ảnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212440

Bình chọn: 7.00/10/1244 lượt.

bất đắc dĩ, tuyệt đối ta cũng không muốn đả thương Đạt

Ngọc, cho dù nàng và ta không hề có ân nghĩa, nhưng nàng lại vì Đổng

Minh mà đặt bản thân mình vào nguy hiểm, ta không cứu được Đổng Minh,

đến hôm nay lại càng không muốn khiến nha hoàn của hắn bị tử thương.

“Nếu hắn đã không có việc gì, vì sao ngươi không dẫn hắn đến?!” Giọng nói

của Đạt Ngọc lần nữa vang lên, kéo suy nghĩ của ta trở về.

Ta chăm

chú nhìn vào nhất cử nhất động của nàng, vừa nắm chặt Đường Hoa Châm ở

trong tay, vừa bình tĩnh lên tiếng nói: “Cô nương cũng biết, Đổng đại ca hiện tại đang ở trong đại lao, canh phòng nghiêm ngặt, ta không có khả

năng đem hắn thả ra.”

Vẻ mặt Đạt Ngọc mơ hồ điên cuồng: “Cái gì? Ngươi không phải là Tam vương phi đương triều hay sao? Thế nào lại không có cách?!”

Ta vẫn lẳng lặng nhìn nàng như trước: “Thủ vệ trong lao kính trọng ta,

nhưng lại không nghe theo lệnh ta, hiện giờ người có thể thả được Đổng

Minh chỉ có Tam điện hạ. Ta đã thỉnh cầu hắn, nhưng hắn không đồng ý . . .”

“Ngươi không cứu được Minh chủ tử, còn tới nơi này làm gì?!”

Trong giọng nói Đạt Ngọc có chút điên khùng cuồng loạn, nàng túm lấy tóc Sơ Ảnh. Đem Sơ Ảnh đẩy đến một bước: “Ngươi không cần đến tính mạng của nha hoàn này hay sao? Còn nàng thì ngược lại, một lòng vì không muốn

liên luỵ đến ngươi mà mấy lần liều chết tự sát!”

Trong lòng ta đau

xót, nhưng vẫn không dám lộ ra nét mặt, bình tình nhìn nàng lên tiếng:

“Tất nhiên là ta để ý, bằng không hiện tại cũng không đến nơi này.”

Nàng bi thương cất giọng cười: “Ngươi cứu không được Minh chủ tử, còn hy vọng ta sẽ thả nàng sao?”

Ta nhẹ nhàng lắc đầu: “Ta biết là không thể, nhưng nếu ta có cách giúp Đổng đại ca thoát khỏi nhà lao thì sao?”

“Vừa rồi chẳng phải ngươi còn nói . . .”

“Vừa rồi ta nói, một mình ta không có cách cứu hắn ra, nhưng nếu có thêm

ngươi, kết quả sẽ không giống với lúc đầu.” Ta cắt ngang lời nàng, lấy

giọng điệu chân thật không chút nghi ngờ, mở miệng nói: “Sở dĩ Tam điện

hạ không đồng ý với thỉnh cầu của ta, là bởi vì hắn không để tâm đến

tính mạng của một nha hoàn, thế nhưng hắn lại không thể không quan tâm

đến ta. Cho nên hiện giờ, ta tự mình đến đây, dùng chính mình đổi lấy Sơ Ảnh, có ta ở trong tay, sự uy hiếp của ngươi mới thành công.”

Nét

mặt Đạt Ngọc tối đen không hề tin tưởng, còn Sơ Ảnh khi nghe xong lời

nói của ta thì cố chết giãy giụa lắc đầu, khuôn miệng bị bịt kín không

ngừng phát ra tiếng nức nở, ta mỉm cười trấn an nàng, nhẹ giọng lên

tiếng: “Đạt Ngọc cô nương, Tam điện hạ không cần tính mạng của Sơ Ảnh,

nhưng trong lòng ta, nàng cũng giống như muội muội ruột thịt của ta, ta

không thể nào bỏ đi sự an nguy của nàng mà không chút để ý. Nếu như nàng đã không tiếc tính mạng của mình chỉ vì muốn bảo vệ ta, vậy tại sao ta

lại không thể làm một chút gì đó cho nàng?”

Đạt Ngọc nhìn ta, rồi lại nhìn Sơ Ảnh, nét mặt có chút thả lỏng, còn ta thì ép buộc chính mình

phải nhìn thẳng vào ánh mắt của nàng, tiếp tục nhẹ giọng, nói: “Đạt Ngọc cô nương, Đổng đại ca có ân với ta, điều này ngươi cũng biết, không có

lúc nào mà Mộ Dung Thanh không nhớ. Hiện giờ, hắn gặp nạn, ta sao có thể ngồi yên mà nhìn? Ngươi tin tưởng ta, ta và ngươi đều giống nhau, đều

hy vọng hắn có thể bình an vô sự.”

Sự hoài nghi trên gương mặt nàng

dần tan đi. Nhưng vẫn còn do dự, giọng nói mang theo vài phần không chắc chắn: “Đổng gia đã nói qua, Tam vương phi thông minh tuyệt đỉnh, làm

sao ta biết những lời nói này của ngươi là thật hay giả, và vì sao ta

phải tin tưởng ngươi?”

Ta lặng yên nhìn nàng, vừa thâm trầm vừa nhu hoà ứng đối: “Ngươi còn lựa chọn nào khác sao?”

Nàng thoáng giật mình, á khẩu không nói nên lời.

Trong khi ta lại nhẹ nhàng thở dài: “Đạt Ngọc cô nương. Ta tự nguyện lấy thân trao đổi với Sơ Ảnh, cô nương còn lo lắng điều gì?”

Đạt Ngọc cắn răng, mở miệng nói: “Ngươi xuống ngựa, tự mình chầm chậm bước tới.”

Ta không nói gì, xuống ngựa, từng bước đi đến vách núi, bàn tay giấu trong tay áo vững vàng giữ lấy kim châm.

Sơ Ảnh không biết võ nghệ. Trước tiên, nếu nàng có thể thoát đi, khả năng chúng ta thoát thân sẽ rất lớn.

Một tay Đạt Ngọc gắt gao túm chặt quần áo của Sơ Ảnh, một tay cầm lấy

trường kiếm, ta biết nàng rất khẩn trương, bởi vì đốt ngón tay đang giữ

chặt thanh kiếm của nàng gần như trắng bệch.

“Ngươi quay lưng lại, chậm rãi lui về phía sau!” Khi ta cách nàng khoảng chừng mười bước chân, nàng chợt mở miệng hô lên.

Ta theo lời nói mà di chuyển, từng bước một lui về phía sau, bỗng nhiên

cảm giác mái tóc bị giật mạnh, đau đớn truyền đến, trường kiếm trong tay Đạt Ngọc đã kề trên cổ của ta, còn Sơ Ảnh thì bị nàng dùng lực đẩy

mạnh, ngã nhào lên mặt đất.

Sơ Ảnh từ trên mặt đất đứng dậy, hai tay

vẫn bị trói như trước, miệng không thể nói, chỉ có thể đau thương nhìn

ta, thế nào cũng không chịu rời đi.

Ta nghĩ thầm càng nhanh rời khỏi

vách núi sẽ càng tốt, vì thế quay mặt về phía nàng, nhẹ giọng nói, vừa

âm thầm dời ánh mắt, khiến nàng chú ý về phía con ngựa —

“Sơ Ảnh,

ngay lập tức, em phải quay về quan phủ Nghiệp Thành, báo lạ