một chiếc xe màu bạc rất nhanh lao đến, cũng đỗ ở vị trí cạnh xe của Kỷ
Vĩ Thần, Hạ Cảnh Điềm ngẩn người, chờ cửa xe mở, từ trong xe đi xuống
bóng dáng ưu nhã, một thân sa hoa hàng hiệu, mắt mang kính râm, nhưng
lại hồi lâu không thấy Kỷ Dịch Hạo xuất hiện.
Khi Hạ Cảnh Điềm
nhìn thấy được gương mặt như thiên thần kia, nàng mới giật mình, bối rối chào hỏi, “Kỷ tổng giám, ngài đã đến rồi.”
Kỷ Dịch Hạo tháo
xuống mắt kính, cặp mắt đen bóng mê người lộ ra vô cùng buồn bực, hướng
Hạ Cảnh Điềm mấp máy môi, rủa thầm một tiếng, “Cuộc họp đáng ghét.”
Hạ Cảnh Điềm rất nhanh lấy ra tư liệu rồi khóa lại cửa xe, nhanh đi theo
sau Kỷ Dịch Hạo, bởi vì nàng biết rõ hắn sẽ đi họp, nàng nhất định phải
chuẩn bị tư liệu.
Đi theo Kỷ Dịch Hạo trở lại lầu sáu, đã thấy
hắn ngắn gọn giao phó muốn vài cái tư liệu, sau đó, bóng dáng đi vào
phòng họp cao cấp, Hạ Cảnh Điềm tay chân lanh lẹ trở lại văn phòng tổng
giám, tìm những thứ Kỷ Dịch Hạo muốn gấp gấp đưa đến hội nghị.
Đứng ở ngoài cửa phòng họp, Hạ Cảnh Điềm gõ cửa, sau đó đi vào, không khí
trang trọng nghiêm túc làm Hạ Cảnh Điềm chỉ cảm thấy lạnh gáy, ánh mắt
chạm đến bóng dáng ở vị trí cao nhất, gương mặt Kỷ Vĩ Thần đang rất giận dữ, một đôi mắt khí phách mà lạnh lùng bắn về phía toàn bộ các chủ
quản, ánh mắt uy hiếp dường như ngưng tụ không khí làm cho người ta khó
thở, mà trên hội trường tất cả các trưởng quản lí đều vẻ mặt trầm trọng, ủ rũ có sợ hãi có khẩn trương cũng có, xem ra là đang bị la rồi, Hạ
Cảnh Điềm cũng nhìn thấy Ngô Viễn Khang, hắn nhìn nàng mỉm cười một cái, Hạ Cảnh Điềm cũng đáp trả bằng mắt, liền vội bước đến đem tư liệu đưa
cho Kỷ Dịch Hạo rồi lặng lẽ rời phòng họp.
Ra khỏi cánh cửa này,
Hạ Cảnh Điềm thở phù một hơi, vừa rồi, Kỷ Vĩ Thần khuôn mặt tuấn tú càng lạnh nhìn cứ như thần chết, nàng đã từng nghe nói qua, Kỷ Vĩ Thần tác
phong rất lãnh khốc, cường ngạnh vô tình, vừa rồi ánh mắt hắn làm cho
người ta có một loại cảm giác sắp chết đến nơi thôi. Hạ Cảnh Điềm lòng còn sợ hãi ngồi ở trong văn phòng, nhìn ngây ngốc chìa khóa xe của Kỷ Vĩ
Thần trong tay, nhìn đồng hồ, giờ tan sở chỉ còn mười phút sẽ đến,
nhưng càng làm cho nàng buồn bực chính là, tổng giám đốc trong phòng họp còn không có một điểm động tĩnh, cũng không biết bọn họ sẽ họp tới khi
nào.
Lúc tan việc rất nhanh đã đến, phần lớn trong văn phòng, tất cả mọi người lo lắng treo mật, cơ hồ không ai dám đi, đều là
chờ tin tức bên kia phòng họp, Hạ Cảnh Điềm cũng đứng ngồi không yên,
thỉnh thoảng đẩy cửa ra tìm hiểu tin tức, một mực chờ đến bảy giờ tối
mới gặp cửa phòng họp đẩy ra, dẫn đầu đi tới chính là Kỷ Dịch Hạo, lúc
trước thần thái phi dương giờ đổi lại sắc mặt giận không kềm được.
Kế tiếp đi tới chính là Kỷ Vĩ Thần, khuôn mặt tuấn tú hờ hững vô sắc, đôi
mắt nhìn sang Hạ Cảnh Điềm đứng ở ngoài cửa, rồi xoay người liền đi vào
thang máy chuyên dụng của hắn, Hạ Cảnh Điềm khẽ giật mình, nhớ tới trong tay nàng đang giữ chìa khóa xe, xém chút đã muốn đuổi đi theo, nhưng
khi thấy thang máy của hắn đi lên, đại khái là trở lại văn phòng.
Sau đó tất cả người quản lí đều đi theo ra, Ngô Viễn Khang sắc mặt cũng
không tốt, thấy Hạ Cảnh Điềm nên miễn cưỡng lộ một nụ cười mỏng, Hạ Cảnh Điềm cười đáp, rồi xoay người đi theo Kỷ Dịch Hạo trở lại văn phòng.
“Bịch” một tiếng, Kỷ Dịch Hạo quăng tài liệu trong tay, thở phì phì đứng lặng
trước bàn làm việc, một bộ dáng sắp giận dữ, Hạ Cảnh Điềm bị hắn như làm cho sợ hãi, ở sau người hắn nhẹ hô một câu, “Kỷ tổng giám, ngài có khỏe không!”
Kỷ Dịch Hạo tại sao phải tức giận ? Nguyên nhân rất đơn
giản, Kỷ Vĩ Thần tại hội nghị đã rất tuyệt tình phủ nhận hết thảy thành
tích của hắn, hơn nữa, còn thuận tay giao cho hắn một số hạng mục rất
lớn, ý đồ vây khốn hắn, tuy hắn thường xuyên trốn việc, nhưng công ty
hết thảy công tác bình thường, Kỷ Vĩ Thần lại trước mặt mọi người phê
bình hắn, tự tôn cao ngạo hắn như thế nào cũng không tiếp thụ được, đầu
tiên là cha thiên vị bất công cũng đã làm cho hắn nổi trận lôi đình, lần này Kỷ Vĩ Thần tuyệt tình, thủ đoạn càng làm cho hắn muốn phát hỏa.
“Đặt cho tôi vé máy bay, sáng mai tôi muốn bay qua Mỹ.” Kỷ Dịch Hạo trấn
định thần sắc, quay đầu lại hướng Hạ Cảnh Điềm giao phó.
Hạ Cảnh Điềm sửng sốt một chút, tranh thủ thời gian gật đầu nói!”Vâng”
Kỷ Dịch Hạo đẩy cửa rời đi, Hạ Cảnh Điềm thở phào một cái, sau khi hết
căng thẳng liền không khỏi nghi hoặc, không biết lần này Kỷ Dịch Hạo
xuất ngoại là đi chơi hay là đi công tác? Sau đó nàng liền tra xét lịch
bay, rất nhanh liên lạc đặt vé.
Hạ Cảnh Điềm nghĩ đến chìa khóa
của Kỷ Vĩ Thần còn đang trong tay mình, nàng tranh thủ lấy điện thoại
trong phòng gọi đến phòng Tổng giám đốc, người nghe đúng là Kỷ Vĩ Thần,
“Alo.”
“Kỷ tổng, chìa khóa xe của ngài tôi sẽ đưa lên ngay.” Hạ Cảnh Điềm nói nhanh.
“Ừ.” Ngữ điệu nhàn nhạt lên tiếng, liền cúp máy.
Hạ Cảnh Điềm đẩy cửa ra, vừa vặn gặp Ngô Viễn Khang đi tới, nàng cười tìm hỏi!”Tan việc à?”
“Ừ, em sao? Hiện tại có thể đi chưa?” Ngô Viễn Khang ánh mắt trầm tĩnh như nước, thập phần trong t