rẻo.
“Em lên phòng Tổng giám đốc đưa xong tư liệu sẽ đi xuống .” Hạ Cảnh Điềm
chột dạ lên tiếng, cũng may Ngô Viễn Khang không có hoài nghi cái gì,
cười nói đợi nàng.
Đi vào phòng Tổng giám đốc, Hạ Cảnh Điềm đang
muốn gõ cửa, lại phát hiện cửa dĩ nhiên là mở , mà trong văn phòng
truyền đến thanh âm Kỷ Vĩ Thần hừ lạnh, “Cô sai rồi, cô thích không phải tôi, mà là quyền thế cùng tiền tài của tôi, quan hệ của tôi và cô dừng ở đây, khi tôi còn chưa đem những ảnh chụp này công khai, hãy thu hồi hư
vinh tham lam của cô, nếu không, cô sẽ chẳng có gì ngoài hai bàn tay
trắng.”
Hạ Cảnh Điềm kinh ngạc đứng ở ngoài cửa, không có ngờ tới sẽ nghe đến những lời nói này…, Kỷ Vĩ Thần xử lý cảm tình, phương thức
cùng tác phong của hắn cũng đồng dạng quyết đoán tỉnh táo, không bi lụy
cầu xin, Hạ Cảnh Điềm không khỏi cảm thấy xui xẻo cho vị tiểu thư kia mà thở dài một phen.
Đang thầm thán, trong cửa truyền đến một câu không nhẫn nại, “Cô còn không vào?”
Hạ Cảnh Điềm luống cuống, vội vàng đem chìa khóa đưa tới trước mặt hắn, “Kỷ tổng, chìa khóa của ngài.”
Thon dài ngón tay tiếp nhận chìa khóa, hắn cũng không có nhìn nàng, Hạ Cảnh
Điềm cũng lo lắng ở dưới lầu Ngô Viễn Khang đang chờ, nên lập tức nói
tiếp!”Nếu như Kỷ tổng không có việc gì, tôi đi xuống trước .”
“Cô đi đi!” Kỷ Vĩ Thần ngón tay thon dài chống đỡ bên trán, khuôn mặt tuấn
tú lộ ra nhàn nhạt vẻ mệt mỏi, Hạ Cảnh Điềm sững sờ một chút, trước mặt
người hăng hái như hắn, không thể tưởng được cũng sẽ mỏi mệt a! Thật sự
là khó gặp, Hạ Cảnh Điềm lúc gần đi, ánh mắt vô thức chạm đến sô pha
lớn, những hình ảnh buối tối đó hiện lên trong óc, khuôn mặt nàng đỏ lên nhanh nahnh chạy đi ra ngoài.
Những ánh đèn neon sáng chói nhiều màu sắc lập loè không ngừng, trên đường dòng người như dệt, chen vai
nhau, tại một gian lãng mạn trong quán cà phê, cánh của nặng cách ly
tiếng huyên náo bên ngoài, tiếng nhạc nhẹ như dòng suối nhỏ chảy xuôi,
trì hoãn nhân tâm, không khí ấm áp lãng mạn, Hạ Cảnh Điềm cùng Ngô Viễn
Khang ngồi ở vị trí gần cửa sổ của lầu hai hưởng thụ lấy thời gian ngọt
ngào của hai người.
Hôm nay Ngô Viễn Khang có vẻ buồn bực so với
bình thường, tâm tình cũng không vui, Hạ Cảnh Điềm hoài nghi là có liên
quan đến cuộc họp hôm nay, nàng không có hỏi nhiều chỉ là yên lặng ở một bên, lẳng lặng trêu chọc hắn vui vẻ hơn.
Hạ Cảnh Điềm tựa như
một đóa hồng tỏa hương dịu nhẹ, đối với Ngô Viễn Khang mà nói, có nàng
làm bạn bất luận cái gì không vui cũng đều biến mất, đêm nay Hạ Cảnh
Điềm đặc biệt mê người, tóc dài buông xõa, mắt to linh hoạt, lông mi dài uốn cong, mũi nhỏ xinh thẳng tấp, cặp môi đỏ mọng khẽ đóng khẻ mở mê
người cực kỳ, nếu như có thể, hắn sẽ không chút do dự đem nàng kéo vào
trong ngực, tận tình yêu thương nàng.
Ra khỏi quán cà phê, hai
người tay nắm tay đi tới ven biển dạo mát, nơi này là thiên đường của
các đôi tình nhân – con đường tình yêu vô cùng lãng mạn, Hạ Cảnh Điềm
mừng rỡ cùng Ngô Viễn Khang đi vào gian trò chơi ném bóng trúng thưởng, mỗi lần có sáu quả bóng, chỉ cần quả bóng nằm trong phạm vi vòng tròn
thì sẽ có được một con gấu bông to, đương nhiên trò chơi cũng không phải dễ.
Ngô Viễn Khang được Hạ Cảnh Điềm cổ động, liền ôm
mười phần tự tin tưởng chuẩn bị thử một lần, dựa vào kỹ thuật đánh cầu
của hắn, quả nhiên không phụ kỳ vọng, Hạ Cảnh Điềm thắng được nhất một
món đồ chơi đáng yêu, Hạ Cảnh Điềm rất vui vẻ.
Dưới gốc cây tình
nhân tràn ngập không khí lãng mạn khi mỗi chiếc ghế trúc đều có một đôi
tình nhân dựa sát vào nhau, thấp giọng tâm tình, Ngô Viễn Khang cùng Hạ
Cảnh Điềm cũng tìm một chỗ, Hạ Cảnh Điềm có chút thẹn thùng tựa vào
vòng ôm của Ngô Viễn Khang, tham lam hít lấy nhàn nhạt mùi nước hoa
trên người hắn, có chút say mê, cảm giác yêu thương dâng tràn trong
lòng, lần đầu, nàng biết đến tình yêu có thể có tư vị mỹ hảo như vậy.
Đột nhiên, Ngô Viễn Khang khàn khàn gọi nàng một tiếng, “Cảnh Điềm, anh có lễ vật này muốn tặng cho em.”
Hạ Cảnh Điềm mím môi cười, nhíu mày, “Cái gì vậy?” Đáy lòng không khỏi rất chờ mong.
Ngô Viễn Khang từ trong túi áo móc ra một hộp nhỏ được gói tinh sảo đặt vào tay Hạ Cảnh Điềm, “Hôm nay đi ngang qua một cửa hàng đá quý, cảm giác
nó rất thích hợp với em, nên liền mua.”
Hạ Cảnh Điềm cắn cắn môi
dưới, khó nén đáy lòng vui sướng, tự tay mở ra nắp hộp, một viên trân
châu xuất hiện ở trước mắt Hạ Cảnh Điềm, trân châu tại ngọn đèn phản xạ
ra bạch quang rất đẹp mắt, Hạ Cảnh Điềm cẩn thận vuốt ve, khen!”Thật
đẹp.”
“Em thích thì được rồi, trong lòng anh, em như viên trân
châu này vậy, trắng noãn xinh đẹp.” Ngô Viễn Khang đưa tình nói, tay ôm
thắt lưng Hạ Cảnh Điềm, thân hình nàng xiết chặt, Ngô Viễn Khang liền
hôn lên vần trán nàng, nàng mềm mại cười, giương mắt nhìn chỉ thấy bốn
phía nhiều đôi tình nhân cũng trước mặt mọi người ôm hôn nhau, nàng
trong lòng nóng lên, Ngô Viễn Khang hiểu rõ nàng đang nghĩ gì, nhưng
nàng thẹn thùng làm cho không cách nào lớn gan để ngẩng đầu.
Ngô
Viễn Khang ngón tay thon dài nâng cằm nàng lên, làm cho nàng nhìn hắn,
Ngô Viễn