sâu thẫm nhưng sáng rạng rỡ chói lọi, nhìn Hạ Cảnh
Điềm đang đứng ở một bên, rồi gợi lên một vòng cười nhẹ, “Lên xe.”
Hạ Cảnh Điềm chỉ cảm thấy đầu như nổ mạnh ầm ầm một tiếng, nàng đang hoài
nghi, có phải là vừa rồi nàng nói chuyện quá nhỏ sao mà hắn không có
nghe thấy? Nếu không, người ta đã từ chối, vì cái gì hắn có tai như
điếc? Nhưng mà, ở đối diện hai luồng mắt nhìn chằm chằm làm nàng không
có lựa chọn, lại một lần nữa cứng ngắc kéo ra cửa xe, nhìn xem bên trong xe đẹp đẽ quý giá, nàng vô thức kiểm tra xem giày mình có dính đất cát
gì không, bởi vì lần đầu ngồi trong xe đắt tiền như thế nên có chút khẩn trương kích động .
Xe của hắn dày đặc không khí trầm ổn giống
như người đàn ông bên cạnh này đồng dạng lộ ra cảm giác an tâm, Hạ Cảnh
Điềm vừa lên xe đã cảm thấy mùi nước hoa nhè nhẹ thoang thoảng, thanh
nhã mà thơm ngát, gợi cảm cùng dã tính, cũng giống như hắn, nguy hiểm mà mê người.
Đúng lúc này, điện thoại trong túi xách nàng vang lên, nàng kinh ngạc cầm lên xem, là Ngô Viễn Khang gọi tới, nhất định là gọi nàng đi ăn cơm, trong lòng nàng không khỏi quýnh lên, trộm nhìn sang
người nào đó đang chuyên tâm lái xe, nhẹ nhàng mở ra điện thoại, lên
tiếng nói!”Uy. . .”
“Hạ Cảnh Điềm, em đang ở đâu vậy?” Trong điện thoại Ngô Viễn Khang gấp tìm hỏi!
“Thực xin lỗi, Viễn Khang, em bây giờ đang ở bên ngoài, không thể cùng anh ăn cơm.” Hạ Cảnh Điềm thật có lỗi nói.
“Không có việc gì, ở bên ngoài nhớ ăn cơm đúng giờ nha! Đừng để đói bụng.” Ngô Viễn Khang thập phần săn sóc quan tâm.
Hạ Cảnh Điềm đáy lòng cảm thấy ấm áp, đồng thời trong lòng cũng cảm thấy
khổ sở, đem bạn trai ném ở một bên, lại cùng một người lạ lẫm ăn cơm,
cái này có tính là một loại lừa gạt hay không a ? Hạ Cảnh Điềm vừa ngắt điện thoại thì bên cạnh truyền đến một tiếng nhàn nhạt, “Ngô Viễn Khang là bạn trai cô?”
Hạ Cảnh Điềm ngẩn người, gật đầu thừa nhận đạo!”Vâng!”
“Anh ta là một người rất có khả năng, rất có tiền đồ, tôi rất hài lòng về anh ta.” Giọng nói trầm thấp vui lòng ca ngợi.
“Cám ơn Kỷ tổng coi trọng anh ấy như vậy.” Hạ Cảnh Điềm khuôn mặt nổi lên
một tia tiếu hồng, quay đầu nhìn quang cảnh lướt qua trên cửa xe, đáy
lòng cuồn cuộn những hình ảnh đêm đó trên ghế sôpha, nàng không có say,
cho nên, rất nhiều cảm giác đều dừng lại trong nội tâm của nàng, không
cách nào đánh tan, nàng tin rằng, bất kỳ một cô gái nào đối với lần đầu
tiên của mình đều rất khó quên, nàng cũng vậy, mỗi khi tỉnh mộng, trong
trí nhớ sẽ lại tuôn ra những ký ức này.
Đối với vấn đề cần cùng
Ngô Viễn Khang đối mặt sau này, nàng vẫn cảm thấy rất hoang mang, nàng
không biết nên như thế nào viện ra một lý do nói với hắn, từ nhỏ đến
lớn, nàng cho tới bây giờ cũng không nói dối, coi như là lời nói dối có
thiện ý nàng cũng làm không được, mà nói dối về chuyện này sẽ là lời nói dối lớn nhất cả đời nàng, lừa gạt người mình yêu, nàng vô luận như thế nào cũng nói không ra miệng.
Không khí trầm mặc yên tĩnh trong
xe, Hạ Cảnh Điềm tựa hồ quên bên cạnh còn có Kỷ Vĩ Thần mà đắm chìm
trong suy nghĩ, con đường phía trước nhìn như bừng sáng, nhưng đáy lòng
lại rối loạn không thôi.
Xe dừng ở một nhà nhà hàng sang trọng,
Hạ Cảnh Điềm từ trong mộng bừng tỉnh, nhìn Kỷ Vĩ Thần đã ra khỏi xe,
nàng đành phải đẩy cửa ra, đi theo xuống xe, Kỷ Vĩ Thần dường như là
khách quen ở đây, khi bóng dáng vĩ ngạn kiên quyết bước vào trong nhà
hàng, liền gặp quản lí tự mình ở ngoài cửa nghênh đón, biểu lộ rất cung
kính, hoàn toàn đưa hắn trở thành thượng khách, mà Hạ Cảnh Điềm cũng
được đối đãi như thế.
Đưa bọn họ vào một chỗ gần cửa sổ, quản lý
lập tức nhiệt tình giới thiệu món ăn đặc sắc hôm nay , Kỷ Vĩ Thần dùng
ánh mắt ý bảo Hạ Cảnh Điềm gọi món ăn, Hạ Cảnh Điềm vốn định để hắn gọi, nhưng suy nghĩ một chút, nàng cũng không phải là người khó khăn, liền
tùy tiện chọn hai món, tiếp đó, Kỷ Vĩ Thần gọi thêm một chai rượu đỏ.
Nhà hàng cao cấp hoa lệ cùng với trang phục sơ mi của Hạ Cảnh Điềm có vẻ
như không hợp nhau, nơi này vốn phải nên mặc lễ phục, hơn nữa, Hạ Cảnh
Điềm đoán rằng, ở đây giá cả cũng nhất định rất kinh người.
Đối
với biểu lộ Hạ Cảnh Điềm đứng ngồi không yên, Kỷ Vĩ Thần ngược lại rất
thong dong, đôi mắt đen sâu giống như u đầm ngẫu nhiên đảo qua khuôn mặt đỏ lên của Hạ Cảnh Điềm, tâm tư không hiểu lại vui vẻ, trên thương
trường dốc sức làm vài năm, hắn thường thấy là những vẻ mặt giả tạo của
đàn bà quanh hắn, Hạ Cảnh Điềm ngược lại cho hắn một loại cảm giác rất
thật đã lâu không thấy, bên cạnh hắn cũng không thiếu đàn bà, đủ loại
tuyệt sắc mỹ nữ hắn đều đã trãi qua, tuy nhiên, trước mắt cô gái này
không tính là tuyệt sắc, nhưng trên người lại tản ra một loại lực hấp
dẫn rất lớn.
Hạ Cảnh Điềm không khỏi âm thầm kêu khổ, nàng chỉ
biết cùng hắn cùng một chỗ, ngoại trừ áp lực ra thì ánh mắt lợi hại như
mắt chim ưng cũng làm toàn thân nàng tràn đầy thương tích, dường như ở
trước mặt hắn, hắn chính là hoàng đế cao cao tại thượng, mà mình lại
giống dân chúng bình thường, bất luận câu gì của hắn nói ra, ai cũng đều không có quyền
