pacman, rainbows, and roller s
Dịu Dàng Đến Vô Cùng

Dịu Dàng Đến Vô Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325422

Bình chọn: 10.00/10/542 lượt.

- Mình

cũng muốn vậy, nhưng… Nếu bạn biết mình xấu xa đến mức nào bạn sẽ không nói như

vậy.

Đêm hôm

ấy hai người ngồi ôm nhau bên hồ. Phong kể chuyện của mình, nhưng có thể nhận

thấy Phong không nói ra những chuyện nghe phải nhức tai. Phong cũng bắt Carol

kể lại chuyện thời sinh viên trong trường đại học B, kể thật chi tiết. Carol

nói đến bất cứ một toà nhà nào, một hồ nước nào trong khuôn viên nhà trường

Phong đều biết, thỉnh thoảng lại ngắt lời Carol:

- Có

phải toà nhà màu đỏ ở phía tây hồ không?

- Có

phải vườn hoa ở khoa Hoá không?

- Tại

sao Phong thông thạo trường B như vậy? - Cô hiếu kỳ hỏi, ngờ rằng mấy năm nay

Phong cũng học ở đại học B.

Phong

cười:

- Vì

đại học B là giấc mơ của mình. Kiếp sau mình sẽ học ở đấy, bạn cũng học ở đại

học B nhé, nghe thấy không? Nhưng nếu bạn muốn học trường khác cũng được, bạn

phải báo cho mình biết sớm, kẻo rồi bỏ nhỡ.

Nghe

Carol nói sắp ra nước ngoài, Phong thở dài:

- Vậy

là càng ngày càng xa, linh hồn có cần visa không nhỉ?

Phong

nói đến kiếp sau, nói đến linh hồn, Carol thoáng sợ hãi, không biết Phong có ý

nghĩ gì. Phong ôm Carol vào lòng như ôm một đứa trẻ.

- Ngày

mai bạn có phải đi làm không? Bạn ngủ đi một lúc, mình không xâm phạm bạn đâu.

Carol

cười, không nói gì.

- Mình

rất muốn hôn bạn. - Phong đưa đầu ngón tay sơ qua làn môi Carol, nói. - Chưa

bao giờ mình hôn môi một cô gái nào, mình chưa hôn ai, mình làm tình với bọn

nọ, nhưng chưa bao giờ hôn, cho nên làn môi mình vẫn sạch, đấy là nơi sạch sẽ

duy nhất trên người mình, có thể tự sâu đáy lòng để phần bạn vị trí ấy, biết sẽ

có ngày…

Phong

nói, rồi hôn lên môi Carol, lưỡi nhẹ mở làn môi và hàm răng Carol, lùa vào tận

trong miệng, say sưa, nồng cháy… Carol có cảm giác chóng mặt, không biết phải

làm như thế nào, cứ để Phong hôn, có cảm giác như Phong hút hết nội tạng và

linh hồn mình.

Một sự

kích động như chưa tùng có, Carol rất muốn Phong hành động thêm. Carol chợt nhớ

vừa nãy Phong nói đến giấc mơ thời niên thiếu, muốn để Carol cầu xin Phong làm

tình, vậy là Carol nắm lấy thời cơ, thở gấp, nói:

- Nếu

Phong muốn, chúng ta về xe…

Phong

mỉm cười:

- Cám

ơn bạn, bạn đã làm tròn giấc mơ thời niên thiếu của mình rồi, cuối cùng bạn đã

tự nói ra điều ấy, nhưng mà… - Phong lắc đầu. - Thế này là đủ lắm rồi. Con

người mình bẩn thỉu lắm, hãy để cho thế giới này còn lại một cô gái không dính

bẩn, để lại cho bạn chút ký ức trong sáng, cũng là để lại ký ức trong sáng cho

mình. - Rồi Phong khẽ hát. - Duyên cạn tình sâu không như ý, em và anh cùng yêu

thương, xin chờ kiếp sau ta viết lại câu chuyện tình…

Từ đấy

Carol không còn gặp Phong. Phong không để lại số điện thoại, cũng không liên

hệ. Phong biết trường của Carol, nếu muốn tìm Phong sẽ tìm được. Carol không

biết Phong ở đâu, thậm chí không biết Phong còn sống nữa không. Carol tin rằng

hôm ấy Phong đến khách sạn là để từ biệt mình.

Trái

tim Carol vẫn còn trẻ, cuộc sống vẫn còn bận rộn, không thể chỉ lo lắng cho

Phong, nhưng có lúc nhớ đến Phong, tận sâu đáy lòng cảm thấy ân hận, có cảm

giác không đủ sức chống lại số phận. Carol rất muốn giúp Phong thoát khỏi cuộc

sống kia, nhưng Phong trở nên quá xa lạ rồi, Phong kể lại cuộc sống mấy năm qua

khiến Carol có cảm giác sợ hãi và ghê tởm.

Có lúc

Carol sợ Phong bị AIDS, nghe nói hôn cũng có thể lây nhiễm. Tuy Carol thấy nghi

ngờ Phong như thế là không tốt, nhưng cô vẫn đi xét nghiệm, thấy không làm sao

mới thật yên tâm. Carol rất lo cho Phong, sống như Phong tuy không nhiễm AIDS

nhưng cũng chẳng sống được bao lâu.

Carol

biết, hiện tại Trung Quốc có nhiều thanh niên sống như Phong, hơn nữa lại rất

tự hào với cuộc sống vừa buôn bán bất hợp pháp, vừa buông thả, muốn chơi bao

nhiêu gái thì cứ mặc sức chơi, khoác lác mình đã lên được cấp nào, tự hào đã

chơi được bao nhiêu cô gái.

Carol

viết lại câu chuyện ấy, qua Lời thì thầm gửi cho Sở Thiên, mong nhà văn viết

lại câu chuyện về Phong, để nhiều người biết, nhắc nhở mọi người đừng hại mình,

hại người. Không biết tại sao trước nhà văn Sở Thiên, cô không cảm thấy xấu hổ

với những suy nghĩ và tình cảm sâu kín của mình, cô cảm thấy Sở Thiên hiểu

mình, kiên trì lắng nghe, giải đáp đầy thiện chí, giống như một người cha,

người anh, giống như người thầy, người bạn tốt.

Carol

cũng viết chút ít về câu chuyện của ông ấy, vì cô nghĩ sở dĩ Phong như ngày hôm

nay cũng là bởi ông ấy gây nên, nếu không có chuyện trăng hoa của ông ấy sẽ

không có chuyện cô giáo chủ nhiệm lớp nhắc nhở. Nếu cô giáo chủ nhiệm không

nhắc nhở, Carol sẽ không đoạn tuyệt với Phong, thành tích học tập của Phong

cũng sẽ không sút kém, Phong sẽ thi được vào trường đại học tốt hơn, trở thành

người tốt. Cô nói với nhà văn Sở Thiên, chuyện của Phong là gánh nặng trong

lòng, mỗi lần nhớ đến Phong lại cảm thấy chính mình đã gián tiếp hại Phong.

Một hôm

sau, Carol nhận được thư trả lời của Sở Thiên.

Vô cùng

xúc động bởi câu chuyện của bạn và Phong. Bạn viết rất hay, câu chuyện thật cảm

động, tôi không thể viết gì hơn, bởi đó là trải nghi