hính yết hầu của mình.
“Nhan Ngạo Hành, ta mệt mỏi, ta không muốn lại dây dưa với ngươi thêm
nữa, ngươi thả ta đi!” Ta trở nên bình tĩnh, khẽ mỉm cười, nhìn người
đàn ông trước mắt, còn thần sắc hắn trong nháy mắt liền biến đổi.
“Nàng thà chết cũng không muốn ở lại bên người ta?” Hắn nhìn chằm chằm vào mắt ta, cắn răng nói.
“Đúng!” Ta cười cười với hắn, cánh tay nhẹ nhàng dùng sức, một đường máu trườn xuống cổ, đau đớn khiến ta thanh tỉnh lại để có thể đối diện với người thân nhất cùng kẻ địch đáng sợ nhất trên đời của mình.
“Nếu nàng thực sự đâm xuống, nhất định sẽ hối hận!” Người kia bỗng nhiên thay đổi ngữ khí, nói một cách ôn hòa.
Ta không nói lời nào, chiếc thoa cài tóc nhọn lại đâm vào sâu hơn một chút.
“Nếu như nàng chết, đứa con trong bụng nàng cũng sẽ thành chôn cùng nàng. Nàng nhẫn tâm vậy sao? Tiểu Tử nhi của ta?”
Một câu nói tựa như thờ ơ dửng dưng, lại dường như giống một tia sấm sét giữa trời vậy. Ta chấn động đến sững sờ giữa chừng.
Hắn nói gì vậy
Ta nhất định là nghe lầm!
“Ngươi gạt ta! Thân thể của ta…” Môi ta run rẩy, gần như không tài nào nói rõ được một câu!
“Ta không có khả năng, không có khả năng…” Ta run rẩy suýt nữa không cầm được cái thoa trong tay!
“Hàn độc trên người nàng không phải đã được giải rồi sao?” Hắn cúi mình, không đếm xỉa ta trong nháy mắt cứng đờ, áp vào mái tóc ta, thủ thỉ
giống như người yêu, thì thầm nói: “Những ngày này, nàng và ta cả ngày triền miên, nàng có thì cũng không thể tránh được.”
Thuận tay lấy thoa cài tóc trong tay ta ra, ném tới góc tường xa xa, mũ phượng trên đầu và cả khuyên tai, vòng cổ đều bị cởi xuống.
Bàn tay to mơn trớn tóc ta, hơi dùng sức, kéo ta vào trong lòng.
Ta vẫn còn đang khiếp sợ chưa phản ứng được, bất ngờ lại nghe thấy tiếng tim đập dồn dập của hắn.
Đêm hôm đó, hắn cũng không có làm gì, chỉ ôm ta, ôm một đêm.
Cho dù có hoài nghi, ở ngày hôm sau lúc thấy Thanh, ta cũng hoàn toàn vứt bỏ ngờ vực!
Thanh nhiều lần căn dặn muốn ta nghỉ ngơi thật tốt, lại còn mang theo
thêm một đống thuốc bổ nữa, nói là thân thể của ta kém, đứa bé với ta mà nói, là một gánh nặng rất lớn, nhất định phải cẩn thận.
Hắn vừa nghe, vừa quay sang người hầu bên cạnh nói: “Đều nghe rõ rồi
chứ? Nếu Vương phi ngộ nhỡ có gì xảy ra, các ngươi tự mình biết nên làm thế nào đi?”
Những người đó đều quỳ xuống, cùng lên tiếng đáp ưng.
Vương phi?
Thật là một khúc ngoặt lớn, ta tự dưng từ muội muội của Vương gia, biến thành phi tử của hắn?
Nên cười to sao? Hay là nên mắng to?
Nhưng ta cái gì cũng không nói ra được!
Trời tạo nghiệt, có thể làm trái; tự tạo nghiệt, không thể sống!
Ta rốt cuộc đã thực sự hiểu được ý tứ của những lời này!
Vốn là muốn báo thù cho Ngự, vốn là chỉ còn có hận, thế nhưng đến nước này, cũng thật là trăm ngàn không ngờ!
Ta, không ngờ lại có con của hắn?
Hắn chung quy là rất hiểu rõ con người ta, vốn là đã không có ý muốn
sống, nhưng chính là lại chưa đủ tàn nhẫn để hại đến tiểu sinh mệnh vô
tội kia.
Ta lên mưu tính kế hết thảy, nhưng thủy chung cũng không nhảy ra được khỏi bàn tay Như Lai của hắn.
Chỉ là không rõ? Vì sao, tới giờ phút này rồi, hắn lại có ý nghĩ cố chấp khác thường đối với ta vậy, có lẽ sự hứng thú vẫn chưa hề tiêu giảm
chút nào?
Thời gian, trong lúc này bỗng nhiên như là được thả dài vô hạn, mỗi ngày mỗi đêm, ta đếm mặt trời lên mặt trời lặn ngoài song cửa, trong lòng
chỉ là một khoảng hư vô cùng bình tĩnh!
Ta trở nên không thích nói chuyện, không nở nụ cười, ta thường hay dăm ba ngày đều không nói gì cả.
Thai nhi trong bụng, trái lại rất khỏe mạnh, nói cho cùng ta rất phối hợp ăn cơm, uống đủ loại thuốc bổ.
Chỉ là, ta lại càng ngày càng gầy đi, dường như, đứa bé này thay thế ta, tựa như chậm rãi hút đi sinh mệnh của ta.
Hắn thường đến thăm ta, nói chuyện cùng ta, cho dù, đến giờ ta cũng đều không trả lời hắn.
Mười tháng mang thai, tháng năm, vào một ngày trăm hoa đua nở, con gái của ta, đã sinh ra!
Nhan Tích, con gái của ta.
Từ thời khắc nó được sinh ra, ta liền hiểu rõ, chính mình nên rời đi, ủ rũ như vậy đã khắc sâu vào xương tủy ta rồi.
Nếu như, ngày ấy, ta thực sự rời đi, nếu như ngày ấy, ta không phải muốn liếc mắt một cái cuối cùng nhìn Nhan Tích, có lẽ ta sớm đã cô độc đi
tới hoàng tuyền rồi!
Không yêu, cũng không hận
Chỉ là, thiên ý trêu người!
Kiếm, để ở trên cổ Nhan Ngạo Hành, còn trong lòng hắn đang ôm Tích nhi ngủ say.
"Ám!"Ta nhìn thấy người mặc một thân áo đen cầm kiếm, ngạc nhiên kêu ra tiếng.
"Tử nhi, nàng có khỏe không!"Tiếng nói kia vẫn quen thuộc như thế, giọng điệu quan tâm, giống như trước.
"Ta" Ta bỗng nhiên không biết nên trà lời thế nào? Khỏe? Hay là không khỏe?
"Tử nhi, có một số việc, ta không biết có nên nói cho nàng hay không!
Thế nhưng, nếu như nàng không biết, ta trước sau cảm thấy cha nuôi trên trời có linh thiêng sẽ không an giấc. Cho nên, ta đã tới!" Ám khẽ thở
dài, vẻ mặt phức tạp nhìn ta.
"Nhan Ngạo Hành, lấy lá thư đó ra đi!" Ám lạnh lùng ra lệnh.
Thư gì?
"Sao, chẳng nhẽ ngươi quên rồi, ngươi đã ăn độc dược bí mật được chế ra ở U Minh Ám