oàn thân trên
dưới không một sợi lông khác màu. Cung Khanh vừa nhìn đã thích không
muốn rời tay, cố ý đặt tên nó là Trầm Tuyết. Vừa khéo Mộ Trầm Hoằng cưỡi một con tuấn mã màu đen, một đen một trắng, thật xứng đôi.
Tiết Giai vừa dứt lời, lập tức mấy cô nương Mộ Linh Trang, Kiều Vạn Phương…
đều đưa mắt nhìn sang, ai mấy câu cũng khen mấy câu tự đáy lòng.
Tiết Giai yêu quý vuốt ve Trầm Tuyết. Trầm Tuyết lại không nể mặt, quay đầu đánh hắt xì hơi một cái.
A Cửu không kiên nhẫn giục một câu: “A Giai, đi thôi.”
Tiết Giai liền thúc ngựa đi tới bên A Cửu.
A Cửu thấp giọng nói: “Tất cả đã chuẩn bị ổn thỏa chưa?”
“Đã ổn thỏa, công chúa yên tâm.”
Tuyên Văn đế phi ngựa dẫn đầu, quần thần đi ở hai bên. A Cửu theo ngay sát phía sau, dẫn đầu đoàn quân nương tử.
Cũng không biết có phải là do Cung Khanh nhạy cảm quá nên cảm thấy lúc bắt
đầu các vị nữ tử đều cưỡi ngựa đi bên cạnh A Cửu, nhưng dần dần ai cũng
thúc ngựa chạy ra xa, con tuấn mã màu hồng của Kiều Vạn Phương tứ chi
phi như bay, lướt qua vài nữ kỵ thủ khác, dần dần tiếp cận cùng đội ngũ
đi cùng Tuyên Văn đế, hơn nữa còn chạy vội đến bên cạnh Mộ Trầm Hoằng.
Hứa Cẩm Ca cũng đang đuổi theo rất sát.
Cung Khanh nheo mắt nhìn, chỉ là đi săn bắn mùa thu mà cũng có thể hút ong
gọi bướm như vậy sao, điện hạ người thật đúng là mị lực vô hạn. Nhưng dù sao hai mỹ nhân Kiều, Hứa này có thể tìm ra hai con thiên lý mã kia,
thật đúng là đã dốc hết vốn. Con ngựa Hắc Giao của Mộ Trầm Hoằng là một
thần câu, có thể đuổi theo cũng không dễ gì.
Cung phu nhân ngồi trên đài quan sát thầm cảm thấy khác thường, dùng khuỷu
tay huých nhẹ con gái, thấp giọng nói: “Khanh nhi, sao con không đi?”
Cung phu nhân không chỉ không cho phép phu quân của mình có nữ nhân khác, mà con rể cũng không được.
Cung Khanh cười cười: “Mẫu thân đừng nóng vội.”
Đoàn người cưỡi ngựa dần dần tiến vào trong rừng sâu, A Cửu không thể ngờ, Cung Khanh lại không đi săn.
Tiết Giai cũng có chút bất ngờ.
Hai người tính đi tính lại đều đinh ninh rằng Cung Khanh nhất định sẽ đi
theo phu quân mình. Nàng ta sẽ không bao giờ chịu để bất cứ một nữ nhi
nào bên cạnh Mộ Trầm Hoằng, hôm nay Kiều Vạn Phương và Hứa Cẩm Ca đều đi cùng, sao Cung Khanh lại chỉ ngồi một chỗ khoanh tay thờ ơ?
Trong lòng cả hai đều thất vọng.
Tiết Giai nghĩ ngợ, xem ra phải tìm một kế khác, A Cửu trong lòng lại nghĩ
đến một câu, Thuần Vu Thiên Mục nói Cung Khanh có tướng mẫu nghi thiên
hạ, mệnh quý không thể nói, chẳng lẽ trời cao cũng che chở cho nàng ta,
cho nên kế hoạch ngày hôm nay mới thất bại?
Hai bọn họ mỗi người ôm một tâm tư.
Tuyên Văn đế đã dẫn đám quần thần tiến đến ngay ngoài vòng vây. Bên ngoài bãi cỏ non xanh mởn, mọi người ghìm cương, giữ ngựa mai phục, ôm cây đợi
thỏ.
Không lâu sau, trong rừng vọng ra một tiếng động, đầu tiên là mấy con hươu
hoang dã lọt vào tầm mắt. Dẫn đầu là một con hươu cao lớn với bộ sừng đồ sộ, di chuyển thoăn thoắt, bốn chân như bay. Quần thần im lặng, tuy ai
cũng đã ở tư thế giương cung lắp tên. Nhưng mũi tên đầu tiên mở màn cuộc đi săn mùa thu này chỉ có Tuyên Văn đế mới có thể bắn ra.
Tuyên Văn đế từ từ giương cung, nhằm vào đầu con hươu. Mũi tên lao đi như
chớp lóe, găm thẳng trúng đầu. Con hươu hự lên một tiếng, ngã khụy xuống đất. Ngay sau đó, mũi tên thứ hai găm vào bụng.
Quần thần lớn tiếng reo hò.
Mấy con hươu còn lại thấy con đầu đàn bị bắn chết, lập tức quay đầu bỏ
chạy. Tuyên Văn đế quát khẽ một tiếng, dẫn đầu đoàn người lao thẳng vào
rừng. Quần thần theo sát, lúc này, cuộc săn bắn mùa thu chính thức bắt
đầu.
Tiến vào bãi cỏ trong rừng rậm, đoàn người đi săn liền phân tán ra, mọi
người đều tự chọn cho mình một lối, lúc nào có kèn hiệu thu quân, thì
quay lại chỗ tập trung ban đầu, luận công ban thưởng, ai săn được nhiều
thú nhất, Tuyên Văn đế sẽ có thưởng.
Bên cạnh Tuyên Văn đế là Tả Vệ tướng quân Nhạc Lỗi và phu phụ Hữu Vệ tướng
quân Trương Siêu, cùng bốn túc vệ võ công cao cường. Bên cạnh Mộ Trầm
Hoằng là thống lĩnh Mật Tư Doanh, Trung Lang Tướng Hoắc Hiển, ngoài ra
còn có thêm vài cao thủ của Mật Tư Doanh.
Rất nhanh chóng, mọi người liền chia thành mấy đường, tự do di chuyển.
A Cửu đuổi theo Thẩm Túy Thạch, Hứa Cẩm Ca vốn đi theo Mộ Trầm Hoằng,
nhưng chần chừ một hồi lại quay đầu ngựa đi theo hướng của Duệ Vương.
Còn Kiều Vạn Phương thì không chút do dự đi theo Mộ Trầm Hoằng vào rừng.
Mộ Trầm Hoằng lúc đầu không nhận ra Kiều Vạn Phương theo sát ngay mình,
đến khi hắn bắn chết một con chim trĩ, thì đột nhiên nghe thấy sau lưng
một tiếng kêu nũng nịu.
Ngoái đầu nhìn lại, lại chẳng hiểu vì lý do gì Kiều Vạn Phương bất thình lình từ trên ngựa rơi xuống. Mà con ngựa kia không có ý dừng lại, nó nhảy
qua đám cỏ, vứt bỏ chủ nhân phi mất hút.
Kiều Vạn Phương nửa nằm nửa ngồi trên bãi cỏ, hai tay chống xuống đất, ưỡn
ngực, khiến cho đôi gò bồng đảo của nàng càng thêm nguy nga đồ sộ.
Nàng ta e lệ nhìn Mộ Trầm Hoằng, dịu dàng nói: “Thần nữ làm kinh động đến
điện hạ, xin điện hạ thứ tội.” Dứt lời chống tay định đứng dậy, nhưng
lại đột nhiên nhíu mày
