Polly po-cket
Dạy Dỗ Bà Xã Của Mình

Dạy Dỗ Bà Xã Của Mình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324132

Bình chọn: 9.00/10/413 lượt.

oài, đóng mạnh cửa, một tiếng “rầm” khổng lồ vang lên, anh cho là như vậy sẽ khiến tất cả những phiền não trong đầu đều bị nhốt lại trong phòng làm việc.

Phương Tư Hàng và Hầu Quả Quả chạy tới chợ đêm ăn các loại đồ ăn vặt, sau khi đi dạo được một lúc lâu cô chạy đi mua món kho của một nhà có danh tiếng để mang về cho Hầu Mặc Khiêm.

“Oa, chị dâu, chị đúng là một người vợ hiền đó.” Hầu Quả Quả cười nói.

“Chẳng lẽ chị đối xử với em không tốt sao?” Những món ăn vặt này đều là cô mời hết đấy!

“Oa, bây giờ nhìn dáng vẻ mắng người của chị cũng ra dáng lắm đó!” Hầu Quả Quả cười trộm.

“Em…..” Phương Tư Hàng đỏ mặt.

“Anh hai của em thật sự rất lợi hại, có thể khiến chị để tóc dài, mặc váy, còn….” Hầu Quả Quả nói một mạch, thuộc như lòng bàn tay.

“Đâu có.” Phương Tư Hàng mạnh miệng.

“Đó, đó, bây giờ chị còn làm nũng với em kìa.” Hầu Quả Quả làm bộ oán trách, “Trước kia chị đều thờ ơ, lạnh nhạt, đâu có đáng yêu như bây giờ.”

Phương Tư Hàng nhất thời không nói nên lời, ậm ừ một hồi lâu, “Chúng ta về nhà thôi, chị gọi điện thoại cho anh em.”

Hầu Quả Quả liếc ra bên ngoài chợ đêm, cách đó không xa có một chiếc xe nhìn rất quen, ngón trỏ chỉ vào chiếc xe đó, “Đó có phải xe của anh hai không?”

Nói xong Hầu Quả Quả liền chạy lại đó, nhìn biển số xe, “Là xe của anh.”

Cô còn cho là cùng một loại xe, thì ra đúng là xe của Hầu Mặc Khiêm.

Phương Tư Hàng nghe được, cũng đi theo sau, “Anh ấy đâu rồi, chắc là ở gần đây.”

“Anh hai!” Hầu Quả Quả thấy một bóng người quen thuộc, ra sức vẫy tay.

Phương Tư Hàng cũng mỉm cười nhìn người đang đi tới, “Khiêm, sao anh biết bọn em ở chỗ này?”

Hầu Mặc Khiêm cười cười, mở cửa xe cho hai người lên xe, “Không có việc gì làm nên đi đón em sớm một chút.”

Phương Tư Hàng ngửi thấy trên người anh có mùi thuốc lá, cô ngây người, anh hút thuốc? Ở chung với anh lâu như vậy, cô chưa bao giờ nhìn thấy anh hút thuốc.

Có một lần, cô hỏi anh có hút thuốc lá hay không, anh nói anh biết hút, cô nói nhưng cô chưa bao giờ nhìn thấy anh hút thuốc lá, anh nói anh hút rất ít.

“Anh hút thuốc lá sao?” Phương Tư Hàng còn chưa ngồi vào xe, tay bất giác nắm lấy vạt áo của Hầu Mặc Khiêm, “Anh mới hút thuốc lá sao?”

Hầu Mặc Khiêm nhìn cô một cái thật sâu, “Lên xe trước đã.”

Phương Tư Hàng nhìn anh, thấy có chút kỳ quái, không phản kháng nữa ngồi vào trong xe, “Ừ.”

Hầu Mặc Khiêm cũng không có gì khác thường, trên đường về anh vẫn cười cười nói nói với các cô, nhưng Phương Tư Hàng vẫn cảm thấy anh có tâm sự.

Sau khi về đến nhà, anh lập tức lên giường nằm, Phương Tư Hàng tắm xong đi ra nhìn thấy anh nằm co lại trên giường.

Cô đi đến ngồi ở bên cạnh anh, nhìn anh, “Anh có tâm sự phải không? Có tâm sự có thể nói với em.” Cô là vợ của anh, anh có chuyện gì cũng có thể nói với cô.

Hầu Mặc Khiêm đưa tay ôm cô vào lòng, khẽ thở ra, “Không có chuyện gì đâu, em ngủ đi.”

“Anh có chuyện.” Phương Tư Hàng kiên quyết nói, cô không phải mới quen anh có một ngày, người đàn ông này hôm nay rất quái dị, cô không biết diễn tả như thế nào, nhưng cô có thể cảm nhận được.

Phương Tư Hàng lật người ngồi trên bụng Hầu Mặc Khiêm, bày ra bộ dáng của Sở Bá Vương Hạng Vũ ( Bá vương thời nhà Hán), “Hầu Mặc Khiêm, hôm nay anh rất lạ, nói mau, đã xảy ra chuyện gì?”

Đèn trong phòng rất sáng, Hầu Mặc Khiêm có thể nhìn rõ sự lo lắng trong đáy mắt cô, anh xoa má của cô: “Không có, thật sự không có.”

Làm sao Phương Tư Hàng có thể dễ dàng tin được, “Không đúng, không phải thế, xin anh nói cho em biết, tại sao anh lại hút thuốc?”

Rõ ràng anh không hay hút thuốc, tại sao lại vô duyên vô cớ hút thuốc?

“Đàn ông hút thuốc cũng cần có lý do sao?” Hầu Mặc Khiêm hỏi ngược lại.

“A, anh đang nói với em, là anh nghiện hút thuốc rồi hả?”

Có lẽ đàn ông hút thuốc thì không có lý do, nhưng Hầu Mặc Khiêm đột nhiên hút thuốc, nhất định là có vấn đề.

“Tư Tư….”

“Sao?”

“Em thật sự muốn biết sao?” Phương Tư Hàng nghiêm túc gật đầu một cái, “Muốn.”

“Tại sao?’ Anh lại tiếp tục hỏi.

Phương Tư Hàng sững sờ, cô không ngờ anh sẽ hỏi cô tại sao, rõ ràng là cô đang hỏi anh có tâm sự gì, sao lại toàn là anh hỏi cô không vậy?

“Tại sao?” Hai tay anh đặt lên hông của cô, anh xoay người đè cô ở dưới, lần này ánh đèn chiếu thẳng lên mặt cô, anh có thể thấy rõ từng thay đổi nhỏ trên gương mặt của người con gái này.

“Em….” Phương Tư Hàng cảm thấy đầu trống rỗng, nhất thời không nghĩ ra mình muốn nói cái gì.

“Em lo lắng anh có tâm sự, đây là vì cái gì?” Hầu Mặc Khiêm không nhịn được nữa, hai mắt sáng lên nhìn cô, mong đợi hỏi tiếp: “Có phải em……hay không?”

“Hầu Mặc Khiêm, anh là chồng em, em lo lắng cho anh thì có gì không đúng?”

Tư Hàng không cảm thấy chuyện này thì có gì kỳ quái, anh là ông xã của cô, cô là bà xã của anh, bọn họ quan tâm lo lắng cho nhau, nếu là người bình thường, Phương Tư Hàng nghĩ đây là chuyện đương nhiên, nhưng cô lại quên mất một điều vô cùng quan trọng, không phải tất cả các cặp vợ chồng đều thật lòng quan tâm lo lắng cho nhau, chuyện cùng nhà khác ngõ có rất nhiều.

Ngực Hầu Mặc Khiêm có một cảm giác chua xót không nói nên lời, đạ