đạo bắt ngay tại chỗ. Chỉ trong giây lát, tất cả người thân, thậm chí người hầu của ba nhà bị đẩy tới trung tâm đại sảnh. Giáo hoàng Joseph, thân vương Helian và Andy Piaget mặt mũi xanh lét, không hiểu trong lòng bọn họ đang nghĩ gì.
"Xin hãy bảo đảm sự an toàn cho người nhà của chúng tôi". Giáo hoàng Joseph đột nhiên mở miệng. Phong Vân William nói đúng, để đám nguyên thủ giở trò ngay trên địa bàn của bọn họ, bọn họ đáng tội chết, đây là quy tắc của hắc đạo. Hơn nữa bây giờ mọi gia tộc danh môn hắc đạo đều tập trung ở đây, nếu không lấy công chuộc tội, e rằng cả ba gia tộc sẽ vĩnh viễn biến mất trên cõi đời này.
"Được". Lam Tư không một chút do dự đưa ra lời khẳng định.
Giáo hoàng Joseph, thân vương Helian và Andy Piaget đồng thời quay về phía Tề Mặc. Tề Mặc không lên tiếng, chỉ hơi gật đầu.
Giáo hoàng Joseph khôi phục vẻ mặt bình tĩnh, ông ta nói với mọi người: "Đi theo tôi, ở đằng sau có một phòng vi tính, sơ đồ mật đạo ở trong đó". Vừa nói ông ta vừa đi lên bục cao, nơi Lam Tư đang đứng.
Giáo hoàng Joseph giơ tay xoay tượng đá ở đằng sau chiếc ghế của Lam Tư, bức tường ở phía sau từ từ nhấc lên cao, để lộ một căn phòng điều khiển đầy máy móc vi tính. Màn hình vi tính không ngừng nhấp nháy nhưng trong phòng không có một người nào.
Giáo hoàng Joseph tiến vào bên trong bấm bấm bàn phím: "Đây là sơ đồ mật đạo, các anh..." Chưa nói dứt câu, ông ta bị hình ảnh trên màn hình làm cho kinh hãi đến mức không thể thốt ra lời.
Dưới sự điều khiển của hệ thống vi tính, đèn ở dưới mật đạo đều được bật sáng. Cả hệ thống mật đạo hiện ra trước mắt mọi người, thuốc nổ nhiều vô kể đặt ở khắp mọi nơi trong mật đạo, chỉ một số ít lối đi không có thuốc nổ. Bắt gặp hình ảnh thuốc nổ được bố trí dày đặc, tất cả mọi người đều nổi da gà.
"Đồ khốn khiếp". Thân vương Helian đấm mạnh tay vào bờ tường, ánh mắt ông ta không rõ là phẫn nộ hay hối hận.
"Làm thế nào bây giờ?"
"Trời ơi, nhanh lên, mau cử người đi tháo dỡ..."
Đám người thuộc giới hắc đạo lại bắt đầu hỗn loạn trong giây lát. Tề Mặc và Lam Tư chỉ nhíu chặt lông mày mà không lên tiếng, cũng không có bất cứ biểu hiện nào. Bọn họ đều là nhà sản xuất vũ khí nên khi Phong Vân William cho xem máy hẹn giờ, bọn họ biết ngay là thuốc nổ loại nào. Tất nhiên loại này không thể dỡ bỏ, nếu là loại thuốc nổ bình thường đám nguyên thủ cũng chẳng dùng để đối phó bọn họ.
"Không thể tháo dỡ". Lam Tư gầm lên. Ở đây không phải ai cũng có hiểu biết về vũ khí. Nếu không cẩn thận dẫn đến phát nổ, thuốc nổ ở bên dưới sẽ sản sinh phản ứng liên hoàn, đến lúc đó liệu có ai thoát nổi?
Tề Mặc nhanh chóng đưa mắt quan sát tình hình cả mật đạo. Thuốc nổ được bố trí cẩn mật, các lối ra đều có thuốc nổ. Kể cả khi có thể tháo bỏ thì bọn họ cũng không có đủ thời gian tháo hết.
Ly Tâm tựa vào người Tề Mặc, cô kéo tay Tề Mặc đặt lên bụng cô để chặn không cho máu chảy ra ngoài. Cô nhìn lên màn hình và mở miệng hỏi: "Giáo hoàng Joseph, đó là gì vậy". Vừa nói cô vừa chỉ lên một đường màu đen ở phía trên màn hình.
Ly Tâm và Phong Vân William biết tình hình này trước nên bĩnh tĩnh hơn đám Tề Mặc và Lam Tư, do đó cô cũng có nhiều thời gian suy tính hơn. Bây giờ việc tháo dỡ không quan trọng, quan trọng là một lần liệu có thể tiêu hủy nhiều thuốc nổ như vậy mà không làm nổ tung.
Nhìn theo hướng tay Ly Tâm, giáo hoàng Joseph nói: "Trên đó là một con sông. Việc xây dựng tòa lâu đài này là nhờ vào nguồn nước của con sông đó".
Nghe giáo hoàng Joseph nói vậy, trong đầu Ly Tâm lóe lên một ý nghĩ. Phong Vân William đứng bên cạnh phản ứng nhanh vỗ tay đánh đét: "Dùng nước ngâm".
"Đúng, dùng nước". Ly Tâm hét lên, cô quay sang Phong Vân William, ánh mắt cả hai người tràn ngập sự ngạc nhiên mừng rỡ.
Nghe Ly Tâm và Phong Vân William nói vậy, Tề Mặc và Lam Tư đưa mắt nhìn nhau, Tề Mặc lập tức cất giọng trầm trầm: "Đặt thuốc nổ!".
Lam Tư lắc đầu: "Chỉ sợ dẫn tới phát nổ liên hoàn".
Đặt thuốc nổ để dẫn nước vào không thành vấn đề, nhưng trong quá trình phát nổ không thể xuất hiện một tia lửa, vì nếu lửa bén vào khối thuốc nổ rải rác ở khắp nơi dưới mật đạo, hậu quả sẽ khó tưởng tượng.
Lam Tư vừa nói xong sắc mặt tất mọi người trở nên u ám. Không thể phá bằng thuốc nổ, chẳng lẽ đi đào tường. Chân tường của tòa lâu đài cổ rất dày, dùng phương pháp thủ công liệu có tính khả thi? Đúng lúc này, máy hẹn giờ trên tay Phong Vân William đột nhiên phát ra tiếng động nhẹ, đèn đồng hồ nhấp nháy, thời gian bắt đầu đếm ngược.
Mọi người dường như ngừng thở đưa mắt nhìn, Phong Vân William quan sát máy hẹn giờ và thông báo: "Chỉ có mười phút".
Bình thường mười phút khởi động là tương đối dài. Tuy nhiên ở nơi này thuốc nổ được đặt rải rác, muốn đồng thời khởi động cả đống thuốc nổ không phải chuyện đơn giản. Phong Vân William đã tính toán thời gian ít nhất mười phút lúc cậu ta quan sát tình hình ở mật đạo. Cậu ta chỉ là không biết máy hẹn giờ lúc nào mới bắt đầu hoạt động.
Tất cả mọi người trầm mặc trong giây lát. Mười phút không phải là ít nhưng tuyệt đối không nhiều. Vấn đề quan trọng bây giờ là bọn họ làm cách nào để