Duck hunt
Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325435

Bình chọn: 9.5.00/10/543 lượt.

nhiên". Tay cô vẫn không ngừng làm việc.

Rắc rắc, một tiếng động nhẹ vang lên, Lam Tư và Tề Mặc vội vàng đẩy cánh cửa sắt, không có động tĩnh. Hai người lại ra sức đẩy mạnh, cánh cửa vẫn không nhúc nhích. Đại ca hắc bang đứng bên cạnh vừa quan sát đống thuốc nổ vừa lên tiếng: "Có phải bị gỉ quá rồi hay không?"

Ly Tâm nghe nói vậy liền giơ chiếc nhẫn trên ngón tay cô, bên trong thò ra một sợi tơ nhỏ. Cô không quay đầu mà chỉ huých nhẹ vào người Tề Mặc, Tề Mặc lập tức thu tay bế cô lên. Ly Tâm nhanh chóng đâm sợi tơ vào cánh cửa sắt, Tề Mặc thuận theo lực đạo, bế Ly Tâm kéo sợi dây xuống dưới.

Cánh cửa sắt bị Ly Tâm cắt một miếng mà không hề gây ra tiếng động, giống như người cầm con dao sắt cắt khoanh đậu phụ.

Đợi Ly Tâm thu tay về, Lam Tư vừa xông lên đẩy cửa vừa nói: "Thứ này được đấy, sau này làm cho tôi một cái".

"Anh đừng mơ". Tề Mặc cất giọng lạnh lùng theo tiếng răng rắc mở cửa.

Lam Tư vừa đẩy cánh cửa vừa nói lạnh nhạt: "Tôi đã cứu mạng cô ấy".

"Không có anh, tôi cũng có thể cứu cô ấy như thường". Tề Mặc bế Ly Tâm đi vào trong.

Lúc này Ly Tâm đã mất hết sức lực. Khoảng thời gian thoát ra khỏi mật đạo, trong lòng cô chỉ nghĩ đến Tề Mặc và thuốc nổ nên không để ý đến vết thương. Bây giờ, cô kiệt sức đến đỉnh điểm. Sau khi mở cửa, thao tác ở bên trong chắc sẽ rất đơn giản, không làm khó cho Tề Mặc và Lam Tư. Ly Tâm liền thả lỏng tinh thần, cô lập tức rơi vào trạng thái mê man.

Lam Tư thấy vậy liền rút ra một viên thuốc con nhộng nhét vào miệng Ly Tâm. Tề Mặc vội túm lấy cổ tay Lam Tư: "Thứ gì vậy?"

"Ma túy". Lam Tư đưa mắt nhìn Tề Mặc rồi cất giọng lạnh lùng. Tề Mặc tối sầm mặt, Lam Tư nói chậm rãi: "Nếu muốn cô ấy chết, anh có thể không cho cô ấy uống".

Tề Mặc nhíu chặt đôi lông mày, hắn không rời mắt khỏi Ly Tâm đang mê man trong lòng hắn. Đây không phải là trạng thái bị ngất do mệt mỏi mà là sinh mệnh đang từ từ trôi đi. Nếu cô không cố gắng gượng, để lịm đi thì hậu quả rất khó lường.

Thấy Tề Mặc đã hiểu ý, Lam Từ hừ một tiếng rồi giật tay khỏi Tề Mặc. Anh ta nhanh chóng nhét viên thuốc vào miệng Ly Tâm: "Tôi đã cho cô ấy uống một viên rồi". Nói xong anh ta quay người tìm kiếm bộ phận khởi động.

Tề Mặc trầm mặc, hắn cúi xuống nhìn Ly Tâm, thấy sắc mặt cô có chút ánh hồng, hắn bất giác ôm chặt cô vào lòng. Lam Tư tuy buôn bán ma túy nhưng anh ta không hề động đến độc phẩm này, thứ anh ta mang theo bên mình chắc chắn là tinh túy và không có tác hại lớn. Hơn nữa sử dụng ma túy hai lần không đến nỗi bị nghiện.

"Shit, bị gỉ hết cả rồi". Đại ca hắc bang đi theo Lam Tư xông vào bên trong thấy tất cả đều là những cục sắt gỉ, anh ta vừa dùng lực kéo mạnh hai chỗ liền bị gãy rời. Anh ta nắm miếng sắt trong tay, băn khoăn không biết đây có phải là công tắc khởi động hệ thống tự hủy.

"Giáo hoàng Joseph, rốt cuộc là cái nào hả?" Lam Tư cất giọng lạnh lùng.

Giáo hoàng Joseph và thân vương Helian không ngừng tìm kiếm, đám người của giới hắc đạo đang giám sát bọn họ sốt ruột đến mức đứng ngồi không yên.

"Tay quay ở trên tường, phía tận cùng bên trái, chỉ cần kéo xuống là được". Andy Piaget nghiên cứu tấm sơ đồ trên vi tính, nhanh chóng tìm ra công tắc khởi động.

"Bên trái, khốn khiếp". Lam Tư tìm theo lời dặn của Andy Piaget, thông ngờ tìm đến tay quay thì thấy công tắc đã bị bẻ gãy. Đại ca hắc bang ở bên cạnh ngây người và nhìn xuống mẩu tay quay vừa bị anh ta bẻ vẫn còn nằm trong tay anh ta. Sắc mặt anh ta như gặp phải thần chết.

Lam Tư điên tiết tung nắm đấm về phía đại ca hắc bang, anh ta bị trúng đòn nằm phủ phục dưới đất, mặt chảy đầy máu tươi.

"Đủ rồi, còn có cách khác không?" Tề Mặc gầm lên.

Sắc mặt giáo hoàng Joseph khó coi đến cực điểm. Không có tay quay để khởi động hệ thống tự hủy thì phải làm thế nào. Tất cả các bộ phận đều han gỉ nên rất khó phân biệt. Bây giờ ông ta phải tìm cách ở đâu?

Tất cả chỉ còn lại bầu không trí trầm mặc. Ở bên này Lam Tư và Tề Mặc không lên tiếng. Đám giáo hoàng Joseph trong phòng điều khiển và mọi người ở đại sảnh đều im lặng. Không khí bị đè nén đến cực điểm, hy vọng và thất vọng lặp đi lặp lại khiến thần kinh của mọi người gần như suy sụp.

"Ngài hãy tìm kỹ đi, nhất định còn công tắc khác. Mau tìm đi". Sau khi được uống thuốc, đầu óc Ly Tâm trở nên tỉnh táo, người cũng có một chút sức lực. Cô đều nghe thấy lời nói của mọi người, vì vậy cô liền mở miệng.

Đám Andy Piaget vẫn không nhúc nhích.

Không nghe thấy bất cứ tiếng động nào qua hệ thống phát thanh, Ly Tâm hét lớn: "Tiếp tục tìm kiếm, nhất định còn có công tắc khác. Nhanh lên, không muốn chết thì nhanh tay lên cho tôi".

Giọng nói của Ly Tâm khiến đám giáo hoàng Joseph giật bắn mình. Bọn họ chăm chú nhìn Ly Tâm trên màn hình vi tính.

Bắt gặp vẻ mặt nghiêm túc và bình tĩnh của Ly Tâm, Hoàng Ưng cau mày nạt nộ: "Mau làm việc đi, lời của nữ chủ nhân chúng tôi, các ngài dám không nghe. Cô ấy nói có thì nhất định sẽ có". Giáo hoàng Joseph bất giác hít một hơi sâu rồi vội vàng tìm kiếm.

Ly Tâm nắm chặt cánh tay Tề Mặc, cô nhắm mắt và cất giọng khẽ khàng: "Những thứ được làm từ mấy trăm năm trước đều