Polaroid
Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325611

Bình chọn: 9.00/10/561 lượt.

thứ lỗi cho tôi nói một câu thực tế, lúc này hành sự riêng rẽ không bằng chúng ta cùng đồng tâm hiệp lực, giải quyết việc đại sự. Kẻ mưu hại hai vị lão đại chắc chắn cũng tính nước hại cả chúng tôi. Đây tuyệt đối không phải là một âm mưu tầm thường.

Chúng ta bây giờ cùng ở trên một con thuyền. Hai vị lão đại có thể tạm thời gác những chuyện không vui sang một bên? Chúng ta cùng hợp sức vượt qua cửa ải này. Sau đó hai vị muốn làm thế nào chúng tôi sẽ không có ý kiến, không biết ý của hai vị thế nào?"

Lời nói vừa dứt, không khí bên dưới đại sảnh càng trầm mặc hơn. Tất cả mọi người hồi hộp chờ đợi Tề Mặc và Lam Tư lên tiếng.

Đây cũng là tâm tư của những người có mặt ở nơi này. Tề Gia và Lam Bang là hai gia tộc hàng đầu, nếu lúc này họ có thể hợp tác, hiệu quả sẽ tăng lên gấp mấy lần. Nhưng hai nhà là kẻ thù bao đời, dù có người nghĩ như vậy cũng chẳng ai dám mở miệng đề xuất.

Trong không khí yên tĩnh, Lam Tư đột nhiên cất tiếng cười yêu mị và ngông cuồng. Anh ta quay sang Tề Mặc: "Bọn họ kêu gọi chúng ta hợp tác. Tề Mặc, anh cảm thấy thế nào?"

Tề Mặc đảo mắt qua Lam Tư, hắn cũng nhếch mép nở nụ cười tanh máu và cất giọng lạnh lùng: "Anh nói xem?"

Lam Tư đổi tư thế khác, anh ta cúi đầu nhìn ông ta vừa đưa ra ý kiến: "Ông nghĩ thế à?"

Chỉ bốn chữ đơn giản đã hoàn toàn trấn áp khí thế của ông già. Lam Tư ngồi ở trên cao đưa mắt nhìn tất cả mọi người, từ anh ta tỏa ra sự chết chóc khiến không một ai dám mở miệng.

Thấy mọi người im lặng, Lam Tư nở nụ cười lạnh lẽo: "Hợp tác? Lam Bang tôi và Tề Gia hợp tác chẳng khác nào trời đổ cơn mưa máu. Chúng tôi làm sao có thể hợp tác?"

"Tại sao không thể hợp tác?" Lam Tư vừa dứt lời, một giọng nói khản đặc đột nhiên vọng tới. Tất cả mọi người đều quay đầu về nơi phát ra tiếng nói.

Đúng lúc này, Phong Vân William dìu Ly Tâm đi từng bước tiến vào đại sảnh. Toàn thân hai người đầy vết máu, gần như không nhìn rõ màu sắc ban đầu của quần áo. Sắc mặt hai người trắng bệch như tờ giấy, gió đêm như thổi bay quần áo của hai người, mùi máu tanh lan tỏa khắp nơi. Tất cả những điều này khiến Ly Tâm và Phong Vân William tạo thành một hình ảnh đặc biệt.

Mọi người dưới đại sảnh sững sờ. Tề Mặc là người có phản ứng đầu tiên, hắn sải vài ba bước dài lao đến chỗ Ly Tâm và bế cô lên. Tề Mặc cất giọng đầy lo lắng: "Em sao rồi?". Nói xong hắn liền bế Ly Tâm đi ra ngoài, đám Hồng Ưng lập tức đi theo hắn.

Thấy Tề Mặc bế mình bước đi, Ly Tâm hiểu ngay ý đồ của Tề Mặc. Cô nắm chặt tay hắn: "Có thuốc nổ".

Ánh mắt Tề Mặc lóe lên một tia tàn bạo, nhưng hắn vẫn ôm chặt Ly Tâm và không dừng bước. Lời nói của Ly Tâm tuy không lớn nhưng mọi người đều nghe thấy. Tất cả đều biến sắc mặt, đám hắc đạo thuộc phe Tề Gia lập tức đi theo Tề Mặc. Còn người thuộc phe Lam Bang đứng dàn hàng có ý chặn Tề Mặc.

Sắc mặt Lam Tư cũng rất nặng nề. Anh ta nhíu mày nhìn theo bóng lưng Tề Mặc nhưng không lên tiếng. Anh ta một khi có tin tức sẽ không báo cho Tề Mặc biết, tương tự Tề Mặc sẽ không nói với anh ta nên anh ta mở miệng hỏi cũng vô dụng.

"Dừng lại, anh làm gì vậy? Mau dừng lại đi". Ly Tâm nghiến răng hét lên với Tề Mặc.

Tề Mặc nhìn Ly Tâm: "Tôi sẽ nghĩ cách".

Hồng Ưng xông lên trước mặt Tề Mặc và hỏi nhỏ: "Xảy ra chuyện gì, cô mau nói cho tôi biết đi".

Ly Tâm đưa mắt nhìn Tề Mặc và Hồng Ưng rồi cất giọng đầy giận dữ: "Bây giờ là lúc nào rồi mà các anh còn giữ thể diện và tranh ngôi bá chủ. Các anh có biết ở đây có bao nhiêu thuốc nổ không? Lúc này mọi người nên cùng nhau nghĩ cách chứ không phải làm mấy chuyện vô dụng". Vừa nói cô vừa giãy giụa đòi xuống đất.

Nghe Ly Tâm nói vậy, Tề Mặc bất giác im lặng nhìn cô nhưng hắn đã dừng bước chân.

Phong Vân William đứng một bên cười nhạt: "Lúc này mà còn nghĩ đến bản thân, đúng là tác phong của Tề Gia và Lam Bang. Quả nhiên khiến con người có cái nhìn khác về hai nhà". Cậu ta nói xong đưa mắt nhìn Tề Mặc và Lam Tư bằng ánh mắt khinh miệt.

Đám Hồng Ưng và Lam Tư bất giác đều dồn mọi ánh mắt về phía Phong Vân William. Thằng nhóc này không phải bị câm? Nó đúng là che dấu quá giỏi. Nhưng bây giờ không phải là lúc truy cứu chuyện này. Lời nói của Ly Tâm đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.

Nghe câu nói của Ly Tâm và Phong Vân William, đám người trong đại sảnh hoảng sợ đứng hết về phía Tề Mặc. Vừa rồi Lam Tư chiếm thế thượng phong, bây giờ đổi thành Tề Mặc chiếm thế thượng phong, đi theo Tề Mặc chắc chắn an toàn hơn.

Một số ông trùm bang phái thuộc phe Lam Bang lo lắng vây quanh Tề Mặc và Ly Tâm: "Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Thuốc nổ ở chỗ nào? Có bao nhiêu?"

Ly Tâm cuối cùng cũng thôi giãy giụa, cô tựa vào ngực Tề Mặc nói chậm rãi: "Tề Mặc, ở mật đạo dưới lòng đất chứa đầy thuốc nổ loại hình mới nhất, có khoảng một tấn".

"Gì hả?" Jiaowen tái mét mặt, một tấn không phải là trò đùa.

Lam Tư cũng không còn giữ bộ dạng tao nhã, anh ta đứng dậy nhìn Ly Tâm: "Mật đạo ở nơi nào? Còn bao nhiêu thời gian nữa?"

Đáy mắt Tề Mặc thoáng qua một tia kinh hãi, hắn vẫn không buông Ly Tâm. Ly Tâm ngước mắt nhìn hắn: "Lam Tư đã cứu sống em, nếu anh ta không ra tay, chắc