Đạo Cô Vương Phi

Đạo Cô Vương Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323114

Bình chọn: 7.00/10/311 lượt.

n xong, thị vệ mang nước ấm vào phòng, đổ vào bồn tắm, cho bọn họ tắm rửa.

Sau khi tắm rửa liền phải nghỉ ngơi.

Từ Ngọc Mẫn níu chặt vạt trước của áo lót, nhìn người đã nằm trong ổ chăn trù trừ không bước đến.

Long Thần Dục nằm ngửa trong chăn phủ gấm mềm mại, tâm tình rất tốt nói: "Trời đang lạnh, Mẫn nhi vẫn nên sớm vào đi thôi."

Từ Ngọc Mẫn khẽ cắn môi, rốt cuộc vẫn bước qua, cởi giày.

Long Thần Dục nhìn nàng buông màn giường dày màu xanh xuống, rồi mới nói: "Mẫn nhi không định cứ vậy mà nằm xuống, không cởi quần áo sao?"

Nghe vậy, thân mình Từ Ngọc Mẫn cứng đờ.

"Nếu Mẫn nhi không muốn, hay là để vi phu giúp nàng?"

Từ Ngọc Mẫn há miệng hút khí lạnh, chỉ có thể cắn răng tự mình cởi bỏ quần áo trên người.

Chờ lớp quần áo cuối cùng rời khỏi người nàng, Long Thần Dục liền kéo nàng vào ổ chăn, xoay người một cái chặt chẽ chặn nàng lại, cúi người buông xuống nụ hôn dày đặc lửa nóng.

Theo dự tính của nàng, hắn sẽ rất hung ác, ép buộc nàng đến mất đi ý thức, nhưng sau một hồi nhẹ nhàng say sưa vui vẻ phát tiết, hắn thở phì phò ôm lấy người nàng, dịu dàng nói bên tai nàng: "Mẫn nhi đừng sợ, chúng ta còn nhiều thời gian, vi phu sẽ tính toán cho tương lai lâu dài của chúng ta."

Lời này làm cho lòng Từ Ngọc Mẫn càng trầm.

"Ngủ đi, đêm qua vi phu không ngủ, hiện tại thực có chút mệt mỏi, không ép buộc nàng, an tâm ngủ đi." Từ Ngọc Mẫn hơi nhẹ nhàng thở ra.

Long Thần Dục lại khẽ lầm bầm nói bên tai nàng: "Chờ vi phu điều dưỡng tốt tinh thần, mới tận tình xử lý nàng."

". . . . . ." Nam nhân này căn bản chính là cầm thú.

Long Thần Dục đe dọa nàng xong, tâm tình sảng khoái, ôm nàng yên tâm nhắm mắt ngủ.

Ôm vào lòng, quả đúng là việc hạnh phúc nhất đời người.

Từ Ngọc Mẫn lại khó có thể đi vào giấc ngủ, mở to mắt nhìn chằm chằm đỉnh màn trống trơn, không biết nên nghĩ gì, hay nên làm gì?

Nhớ về mấy ngày ung dung tự tại vừa rồi cứ như một giấc mộng, chung quy nàng vẫn không có biện pháp ném nam nhân này đi sao?

Không phải nàng không muốn đấu tranh cướp đường mà đi, nhưng hắn đã muốn tìm nàng, nếu nàng thật không quan tâm hết thảy mà rời đi, chọc giận hắn thì Từ gia sẽ thế nào?

Hắn tìm đến cho thấy hắn không chấp nhận việc thay mận đổi đào, tất cũng có biện pháp ứng phó, dưới loại tình hình này cho dù thế nào nàng cũng không dám hành động tùy tiện.

Cho đến bây giờ Hoàng gia vẫn khiến người ta sợ hãi, mạng người với bọn hắn hèn kém không bằng con kiến.

Bị Long Thần Dục ôm thật chặt, Từ Ngọc Mẫn không dám giãy giụa, e sợ làm hắn bừng tỉnh lại sinh chuyện, chỉ có thể chịu đựng.

Muốn ngủ, lại suy nghĩ lung tung.

Mãi cho đến thật lâu sau, mới mơ mơ màng màng yên giấc.

Trong mộng, một tảng đá lớn đặt trên ngực nàng dù đẩy thế nào cũng không đẩy nổi, rồi sau đó có một con mãng xà thè lưỡi bò lên thân thể nàng, khiến nàng dựng tóc gáy.

Nàng bị dọa toát ra một thân mồ hôi lạnh trợn mắt tỉnh lại, chống lại là một đôi mắt cháy sáng như sao, thấy hắn khàn khàn cất tiếng nói: "Tỉnh rất đúng lúc."

Từ Ngọc Mẫn không hề đề phòng bị hắn mạnh mẽ xâm nhập, kìm lòng không được "A" lên một tiếng.

Long Thần Dục cúi đầu giam chặt môi nàng, trên lưng phát lực, hoàn toàn bỏ qua kháng cự của nàng.

Đến khi chuyện này chấm dứt, ngoài cửa sổ truyền đến tiếng gà gáy sáng.

Trời đã sáng!

Cả người Từ Ngọc Mẫn mướt mồ hôi, mái tóc ướt đẫm, dựa vào bên gối thở dốc, không còn cảm giác, thầm nghĩ phải nhắm mắt ngủ một giấc thật ngon.

Long Thần Dục nằm dựa vào lưng nàng, kề sát vành tai của nàng, khẽ cười nói: "Vi phu có khiến Mẫn nhi thoải mái không?" Từ Ngọc Mẫn nhắm mắt không để ý tới hắn.

Long Thần Dục cũng không giận, tiếp tục nói với nàng: "Mẫn nhi mệt mỏi liền nghỉ ngơi đi, hôm nay chúng ta không cần phải gấp rút lên đường." Từ Ngọc Mẫn vẫn không lên tiếng.

"Lại cáu kỉnh với bổn vương sao, tâm tình bổn vương rất tốt, không so đo với nàng." Long Thần Dục cười xoay mặt về chỗ cũ, lật thân thể nàng qua kéo vào trong lòng, nàng vẫn trần trụi trơn bóng, "An tâm ngủ đi, vi phu ngủ cùng nàng."

Từ Ngọc Mẫn cực kỳ mệt nhọc bất chấp mọi thứ, rúc vào trong lòng hắn, không bao lâu liền ngủ thật say.

Khi Từ Ngọc Mẫn tỉnh lại người đã nằm trên xe ngựa, mình bị người ôm lên xe thế nào, nàng không hề có ấn tượng.

Long Thần Dục cúi đầu nhìn con ngươi còn mơ màng của nàng, không khỏi khẽ cười một tiếng, "Cuối cùng Mẫn nhi cũng tỉnh, một giấc này ngủ thực sâu."

Từ Ngọc Mẫn hơi nhíu mày, nhìn ảnh ngược gương mặt của bản thân trong đôi mắt lấp lánh ánh sao của hắn, tiện đà một lần nữa nhắm mắt lại, thật hy vọng hết thảy đều là ảo giác.

"Không muốn đứng dậy thì cứ nằm đi." Long Thần Dục vuốt mái tóc dài của nàng, trong tay bưng một chén rượu, chậm rãi thưởng thức.

Từ Ngọc Mẫn cũng không muốn tiếp tục nằm dài ra đó, chịu đựng cả người đau nhức, ngồi dậy, kéo tóc của mình từ trong tay hắn, cầm cây lược ngọc bên người chậm rãi chải tóc.

Long Thần Dục cũng tùy nàng, chỉ tự rót uống một mình.

Từ Ngọc Mẫn chậm rãi vấn tóc, nhìn gương đồng ghim một cây trâm bạch ngọc cố định búi tóc, lại điểm thêm


Polly po-cket