đang
vô cùng lo lắng nên nhất thời đầu óc trống rỗng, bị Chu Kiến Nghiệp khóa trong phòng, ngay cả một biện pháp thoát ra cũng không có.
Ánh mắt Chu Diễm thâm trầm, nói: “Mông Mông, em đừng vội. Bây giờ anh đi ra cổng chặn anh ta, lúc này không thể hành động theo cảm xúc, em trước cứ thuận theo ông nội, ông hỏi cái gì thì em cứ trả lời cái đó.”
“Anh hai…”
“Được rồi, em cứ yên tâm ở trong nhà, anh tìm được Tề Xuyên sẽ gọi điện thoại cho em, đừng lo lắng.”
Trấn an Chu Mông Mông xong Chu Diễm mới tắt di động, lái xe đến thẳng cổng quân khu.
Vừa khéo, mới dừng xe trước cổng anh liền thấy một chiếc cayenne màu đen
đang muốn đi vào bên trong. Chu Diễm vội vàng xuống xe, đứng trước xe
ngăn cản đường đi của nó.
Người trên xe vốn đang sốt ruột đột nhiên có người xuất hiện chắn đường, mày
kiếm nhíu lại. Chu Diễm đi đến gõ cửa, lạnh lùng nói: “Xuống xe, tôi có
việc muốn nói cho anh.”
Cửa kính xe tụt xuống, ngồi trong xe quả nhiên là Tề Xuyên, anh lãnh đạm
nói với Chu Diễm: “Chu đội, nếu ông nội bảo cậu ở đây chờ tôi thì tôi
không còn lời nào để nói. Nhưng nếu đây là theo cảm tính của Tiểu Mông,
tôi cảm thấy không cần thiết.”
“Tề Xuyên, não anh toàn chứa phân heo à? Anh con mẹ nó không nhìn xem hiện
tại là lúc nào, vào có tác dụng sao? Anh có hiểu ông nội nhà chúng tôi
không? Có biết nói sao để ứng phó không? Không biết thì đừng có mà điếc
không sợ súng! Ngay cả Mông Mông còn hiểu rõ hơn anh, một khi ông già đã tức giận, mặc kệ anh làm cái gì, nói cái gì ông cũng không thèm nghe!”
Bị Chu Diễm mắng như vậy, đôi mày Tề Xuyên nhíu lại càng chặt. Từ trước
tới nay đây là vẫn lần đầu tiên anh bị người khác mắng như vậy… Mắng té
tát vào mặt.
Hiển nhiên Chu Diễm cũng không phải là người nhã nhặn gì, ở bộ đội thường
xuyên như thế. Cho nên thái độ trước kia của anh đối với Tề Xuyên cũng
coi như không tồi rồi, tuy rằng có chút bạo lực.
Tựa như bị mắng cũng khiến Tề Xuyên thanh tỉnh vài phần. Đương nhiên, anh
sẽ không cảm ơn Chu Diễm, ngược lại cười lạnh đáp lễ hỏi: “Vậy là cậu
muốn tôi ngồi chờ chết? Hay là, cậu đã có kế hoạch tốt hơn?”
Chu Diễm biết Tề Xuyên không phải là người dễ chọc, hừ lạnh nói: “Anh cảm thấy vì vết xe đổ, lý do này đã đủ chưa?”
**
Trong phòng ngủ, Chu Mông Mông rốt cuộc cũng đợi được điện thoại của Chu
Diễm, thở dài. Cũng đúng lúc này cửa phòng ngủ ‘két’ một tiếng đột nhiên bị mở ra, cô giật mình, ngồi trên giường nhìn Chu Miểu đang đứng ở cửa.
Khuôn mặt anh ủ rũ, nhìn Chu Mông Mông thở dài nói: “Em ra ngoài đi, ông nội cho gọi em.”
Chu Mông Mông cắn răng đi theo Chu Miễm ra ngoài. Lúc này, ông nội và ba
cô đều xụ mặt ngồi trên sô pha phòng khách, bây giờ ngoài anh hai bên
ngoài, tất cả đều có mặt trong nhà.
Cô biết cô phạm lỗi nặng, cô cũng không nghĩ họ sẽ nhanh chóng tha thứ cho cô. Vì thế cô cúi đầu quỳ trước mặt hai người nói: “Ông nội, ba, là
cháu tự mình làm, không liên quan đến chú ấy, muốn phạt thì hãy phạt một mình cháu thôi.”
“Phạt cháu? Hay nhỉ! Một cô gái mới lớn mà nháy mắt sẽ làm mẹ? Ông phạt cháu, vậy ai phạt ông? Là ông không biết cách dạy cháu, là ông có mắt không
tròng!” Sắc mặt Chu Kiến Nghiệp đen xì, tức giận đến mức đập mạnh vào
tay dựa sô pha bên cạnh.
Chu Miểu thấy em gái quỳ xuống, sắc mặt có chút rối rắm.
Lại nói Chu Bồi Sinh luôn bình tĩnh nhất, giờ cũng bất lực. Ông nhìn đứa
con gái từ nhỏ ông đã nâng niu che chở trong lòng bàn tay, thở dài, sau
đó đau lòng nói: “Mông Mông, chuyện của anh hai con, vẫn chưa đủ để con
rút ra bài học sao? Sao lại…”
“Ba, anh hai và chị Sam Tuyết đều yêu nhau, con và chú ấy cũng giống vậy, vì sao mọi người không thể dùng thái độ khoan dung đối xử với chúng con?”
Chu Mông Mông phủ định hoàn toàn lời nói của Chu Bồi Sinh, phản bác nói.
Chu Kiến Nghiệp tựa như nghe được chuyện đùa quái lạ, bật cười, sau đó
nghiêm mặt lạnh lùng chỉ ra bên ngoài cửa sổ quát: “Nếu cháu đã nhắc lại chuyện của Chu Diễm năm đó, được! Con bé xấu xa, bây giờ ông nói rõ cho cháu, Chu Diễm năm đó bị người khác úp thùng phân lên đầu cũng không
biết, còn khăng khăng cảm thấy người ta tốt tận trời đấy! Cháu có biết
năm đó vì thằng đó, ông…”
Edit: Tieukimthu
Mưa cuối xuân, hơi đất đặc trưng nồng đậm, bao trùm khắp thành phố.
Ở bãi đỗ xe bên ngoài trước cổng quân khu, bên trong xe cayenne màu đen,
hai người đàn ông anh tuấn đang giằng co lẫn nhau. Cho đến khi Chu Diễm
ngồi phía sau mở miệng nói chuyện, Tề Xuyên mới nhìn đến Chu Diễm qua
gương chiếu hậu.
“Anh không cần lo lắng cho Mông Mông, ông nội rất thương con bé, sẽ không
làm chuyện gì đâu. Thay vào đó là anh thật sự nguyện ý vì Mông Mông chịu tất cả mọi chuyện?” Chu Diễm vắt chéo chân trên ghế sau, tựa như nói về chuyện thường ngày trong nhà.
Tề Xuyên nghi hoặc thu hồi ánh mắt, không muốn bị Chu Diễm xem thường, anh lạnh lùng hỏi: “Cậu có ý gì?”
Chu Diễm khẽ cong khóe miệng, đôi mắt thâm thúy lộ ra tia khinh thường:
“Với thân thế của anh, làm vậy có đáng không?” Lời của Chu Diễm không
giống đang lo lắng cho em gái mình, mà ngược lại tựa như đang lo ngại
cho Tề X