, đối với Đỗ Tử Vi mà nói, là một ngày dài lâu lại không yên bất an.
Khương Thế Dung tuyệt đối là cố ý tìm nàng gây phiền toái, cả một
ngày đều ở sai khiến nàng làm này làm kia, không có việc gì thời điểm
cũng không làm cho nàng lui ra nghỉ ngơi.
Nàng cũng bất quá chính là không cẩn thận xông vào kho rượu của hắn thôi , hắn vì sao phải ép buộc nàng đến tận đây?
Nói đến chính là nàng mệt khá lớn, bị hắn hôn không nói, nàng còn nhớ rõ khi ở kho rượu, hắn là như thế nào khi dễ nàng, hắn tiết lộ sắc mặt
lòng tham không đáy.
Thẳng đến buổi tối, nàng mới thừa dịp Khương Thế Dung cùng quản gia
thương lượng sự tình không đương, được đến một ít thở dốc không gian,
tha thân mình mỏi mệt trở lại hạ nhân phòng, dùng bữa, đơn giản, rửa mặt chải đầu một phen sau, lại đi vì hắn đánh để ý việc nội phòng.
Nàng đem đệm giường lát phẳng phiu, chuẩn bị tốt sạch sẽ quần áo,
nước ấm đã chuẩn bị sắp xếp, sẽ chờ đêm nay cuối cùng nhất kiện chuyện
gì, hầu hạ chủ tử của nàng tắm rửa thay quần áo.
Chuẩn bị xong xuôi nàng xoay người, rõ ràng phát hiện, Khương Thế Dung đã đứng ở cửa, chính nhìn nàng.
Nàng tim đập loạn nhịp, nhưng lập tức trấn định tiêu sái tiến lên, khom người phúc phúc.” Đại thiếu gia.”
Khương Thế Dung chưa nói cái gì, khóa vào phòng lý, khi hắn giơ hai
cánh tay lên, nàng sẽ gặp ý, việc đi lên tiền, vì hắn dỡ xuống bào sam.
Đây là lần đầu nàng hầu hạ một đại nam nhân, trong lòng thật sự khẩn
trương, thế cho nên ngày thường nàng lanh lợi tay chân, hôm nay lại có
vẻ có chút ngốc.
Nàng nói cho chính mình muốn trấn định, cởi bào sam của chủ tử xong, nàng mang để ra sau tấm bình phonóngau đó lại quay lại.
“Oa!”
Nàng đảo câm mồm, trừng lớn ánh mắt, liên tục lui ba bước, bởi vì hắn, đứng chắn ngay trước mặt nàng, trần như nhộng.
Khương Thế Dung trầm liễm như thường, đối với tiếng kêu to của nàng
thì chỉ nhìn với ánh mắt lãnh đạm, tuyệt không cảm thấy ở nàng trước mặt cởi sạch quang (cởi hết) có cái gì thất lễ, hắn còn bễ nghễ ánh mắt nhìn nàng, ngược lại nàng có vẻ ngạc nhiên, hổ thẹn ngượng ngùng.
“Thực xin lỗi.”
Nàng ngượng ngùng dời mắt, ngầm trách chính mình không đủ bình tĩnh,
hầu hạ đại thiếu gia tắm rửa thay quần áo, vốn sẽ nhìn thấy hắn trần
truồng, chính là quá đột nhiên, nàng một chút chuẩn bị tâm lý cũng không có, mới có thể không cẩn thận sợ tới mức quát to một tiếng.
Khương Thế Dung cầm lấy mộc bồn (cái chậu gỗ, nhưng mình thấy dịch ra thô quá nên để nguyên), múc một chậu nước lạnh, dũng cảm từ đầu đổ xuống đến chân (tắm rửa thì có gì là dũng cảm nhỉ, đây là từ của tác giả nha), đem chính mình cả người làm ẩm ướt.
Cuối thu bắt đầu vào mùa đông, vào đêm thấm lạnh, người này cư nhiên
không sợ nước lạnh, nàng chỉ là nhìn, đều phải đánh kinh ngạc lạnh
người.
Tử Vi đưa lưng về hắn về phía hắn, tâm loạn như ma, không biết nên
như thế nào cho phải, nghĩ rằng hẳn là không chính mình chuyện đi, nàng
vẫn là rời đi một chút hạ thì tốt lắm.
Nhưng có người cũng không muốn làm cho nàng vừa lòng đẹp ý, nàng mới
đi được vài bước, phía sau uy nghiêm mệnh lệnh liền truyền đến.
“Giúp ta kì lưng.” Một cây mao xoát (cái này mình chả biết là gì nên để nguyên) quăng đến nàng bên chân.
“Giúp ta kì lưng.” Một cây mao xoát quăng đến nàng bên chân.
Nhìn mao xoát, nàng thân mình vẫn đang cứng ngắc, kì lưng? Nàng? Này này này……
“Nhanh chút.” Giọng nói trầm thấp lần nữ lại vang lên, hàm ý rằng không ai có hể trái mệnh lệnh của hắn.
Hắn là cố ý, ý định làm khó dễ nàng, ung dung hưởng thụ kinh hồn táng đảm bộ dáng của nàng.
Đối với những người có ý định gây rối, hắn tuyệt không bỏ qua, cho dù là nữ nhân cũng không ngoại lệ, nhưng mà, hắn kinh ngạc trước năng lực
khứu giác của nàng, vì thế mà hắn quyết định thay đổi tâm ý.
Chính là một cô nương trong tửu phường, nhưng lại có được khứu giác
sâu sắc vượt quá người thường như thế, làm hắn cảm thấy bất khả tư nghị. Hắn từng gặp qua vô số nữ nhân cũng kiến thức quá ngàn chén không say
nữ trung hào kiệt, nhưng là bằng khứu giác có thể phân biệt các loại
rượu, đây mới là lần đầu tiên.
Không thể phủ nhận, hắn đối với nàng phi thường có hứng thú.
Khương Thế Dung ngồi ở trên ghế, chờ nàng hầu hạ hắn.
Xem ra nàng là không còn lựa chọn nào khác, hít sâu một hơi hật sâu,
nàng cứng rắn da đầu xoay người quay trở lại, cầm mao xoát, cho vào chút nước, quỳ gối phía sau hắn, bắt đầu vì hắn kì lưng.
Nàng nói cho chính mình muốn trấn định, miễn cho làm cho hắn nghe
thấy tiếng tim đạp nhanh của chính mình, chẳng qua, đối mặt với một thân thể nam nhân trần trụi, nàng rất khó khắc chế hai gò má táo nóng đỏ
bừng.
Nam nhân này cả người phát ra uy lực, giống nhau tùy thời muốn bộc
phát ra cho dù trần như nhộng, cũng vẫn như cũ tràn ngập nguy hiểm,
giống như một con đại bàng hoang dã luôn ngạo nghễ , hắn còn có được thể trạng rắn chắc hiếm thấy.
Ở trên người hắn, nghe được ra người hào khí phương bắc, nghe nói Tửu vương đến từ phương bắc, nguyên lai là thật sự.
(Cái đoạn này tỷ ca ngợi huynh nhìu quá!)
Mao xoát này vừa thô lại vừa cứng, xoát ở trên người nhất đ