n, Bùi Cảnh Duệ biết Diệp Hàm sẽ hôn mê, nhưng lần này hắn
không để nàng hôn mê được, vì số lần nàng hôn mê càng nhiều, càng chứng
tỏ sinh mệnh nàng bị dược lực ăn mòn nhiều hơn, cơ hội sống càng ít.
Nếu ăn vào “Đãng hồn” mà cố tình phớt lờ nó, mười hai canh giờ sau
nhất định vì máu cạn khô mà chết, mà này cũng là nguyên nhân vì sao nàng bắt Tiểu Tương phải sau trưa mai mới được vào phòng, vì qua trưa mai,
nàng đã khí tuyệt thân vong. Tưởng tượng đến đó, Bùi Cảnh Duệ liền bốc
hỏa, tức nàng cứ thế, chịu chết cũng không chịu nói ra bí mật.
Bùi Cảnh Duệ không hề chần chừ, nhẹ nhàng cởi xiêm y của hắn cùng
nàng, đem nàng ôm vào ngực, sau đó chậm rãi hôn lên môi nàng, nói :”Hàm
nhi, kiếp này nhất định ngươi là của đại ca.”
Diệp Hàm dần tỉnh lại, kinh ngạc phát hiện chính mình cư nhiên còn
sống. Đến khi nàng bắt đầu cử động tứ chi, mới phát hiện thân thể của
nàng đau nhức vô cùng, hơn nữa hai chân còn đau đớn khó hiểu, làm nàng
không khỏi nhíu mày.
Có tiếng đẩy cửa khe khẽ, Diệp Hàm biết có người tiến vào.
“Tiểu thiếu gia, ngươi tỉnh chưa?” Tiểu Tương bên ngoài nói vọng vào.
“Tiểu Tương, tiến vào.” Diệp Hàm vừa nói vừa ngồi dậy, nhìn lại mình, nàng mới phát hiện chính mình không biết thay áo ngủ từ lúc nào, vì sao đêm qua một chút ấn tượng cũng không có đâu?
Tiểu Tương đi vào nội thất, “Tiểu thiếu gia, bệnh của ngươi… A…”
“Làm sao vậy?” Diệp Hàm không hiểu vì sao Tiểu Tương vừa thấy nàng đã thét chói tai.
“Tiểu thiếu gia, ngươi làm sao vậy? Vì sao bị thương thành như vậy?” Tiểu Tương chỉ vào mấy nốt hồng hồng trên cổ Diệp Hàm.
Diệp Hàm cũng không biết, nhưng nàng đoán đại khái là do “Đãng hồn” lưu lại.
Vốn nàng muốn hỏi có phải đêm qua Tiểu Tương tiến vào phòng thay quần áo cho nàng hay không, nhưng lại sợ phá hỏng ý tốt của Tiểu Tương, vì
thế chuyển đề tài nói: “Tiểu Tương, đi lấy gương cùng thuốc mỡ trong
ngăn tủ đến.”
“Vâng.” Tiểu Tương lập tức đem mấy đồ vật kia đến, đưa cho Diệp Hàm. “Tiểu thiếu gia, Tiểu Tương giúp ngươi bôi thuốc đi.”
“Không cần.” Diệp Hàm từ chối, vì nàng không có thói quen để người ta thấy thân thể mình. Nàng thầm nghĩ, nếu đây là dấu vết “đãng hồn” lưu
lại, thì trên người nàng nhất định cũng có dấu hồng kia, nàng nghĩ muốn
cởi quần áo ra để bôi thuốc.
“Tiểu Tương, đêm qua trừ ngươi ở ngoài ra, có thể có những nguời khác tới nơi này?” Diệp Hàm không nhịn được nghi hoặc trong lòng, hỏi.
“Không có. Sau khi tiểu thiếu gia công đạo, Tiểu Tương cũng không rời đi, mãi đến canh hai, mọi người đi ngủ hết ta mới trở về phòng.”
“Vậy đêm qua, đại công tử cùng Nguyên thúc khi nào thì về phủ?”
“Lệnh gia đêm qua ở lại Lân viên không về phủ. Về phần đại công tử,
nghe nói người hầu canh cửa đêm qua nói, quá canh hai mới trở về.”
“Ngươi có nghe nói chuyện gì khác không?” Diệp Hàm bất an hỏi.
Ngày hôm qua nàng về phủ cũng không nói cho Vương phi một tiếng, cơm
tối cũng không dùng, Vương gia cùng Vương phi nhất định sẽ hỏi chuyện
của nàng.
“A! Đúng rồi, vừa rồi Đại công tử phái người tới hỏi ngươi đã rời
giường chưa, người nói nếu ngươi rời giường, liền bảo ngươi tới thư
phòng đi. Đại công tử hỏi ngươi vì sao sinh bệnh không mời thầy thuốc,
ngược lại còn sai ta canh ở cửa không cho bất luận kẻ nào tiến vào nhìn
ngươi.” Tiểu Tương nói ra tin tức Nguyên Phong bên kia nghe được.
Diệp Hàm nghe xong, mày càng nhăn lại, “Khi nào công tử biết việc này vậy?”
“Nghe Nguyên Phong nói là lúc ăn sáng, đại công tử không thấy ngươi
tới dùng cơm, hỏi nha hoàn, nha hoàn lập tức đem chuyện hôm qua nói với
công tử, vì thế đại công tử liền bảo Nguyên Xa tới đây.”
“Nói vậy là sáng sớm nay đại công tử đã biết chuyện ta sinh bệnh.”
Diệp Hàm thì thào nói. Nàng hoàn toàn không nhớ chuyện hôm qua, nhưng
nàng mơ hồ cảm thấy đêm qua chính mình từng cùng người khác nói chuyện,
chẳng lẽ vì nàng trúng độc mà sinh ra ảo giác, nên mới không nhớ rõ rốt
cuộc là ai giúp nàng thay đổi áo ngủ.
“Tiểu thiếu gia?” Tiểu Tương khẽ gọi.
“Hả?” Diệp Hàm thu hồi tâm tư, đáp nhẹ một tiếng.
“Tiểu Tương giúp ngươi bôi thuốc thay quần áo xong, để ngươi đi gặp đại công tử, sau đó ngươi cũng phải dùng cơm trưa.”
Diệp Hàm nghe Tiểu Tương nói, nhớ tới hôm qua vẫn canh cửa cho nàng,
sáng nay cũng thế, vì thế hỏi: “Tiểu Tương, từ hôm qua tới bây giờ,
ngươi dùng bữa chưa?” Nàng thấy Tiểu Tương trầm mặc không nói, biết ngay Tiểu Tương cũng giống nàng, từ hôm qua tới giờ cũng chưa có ăn cơm.
“Tiểu Tương, ngươi đi ăn trước đi, ta tự mình bôi thuốc thay quần áo
cũng tốt.”
“Nhưng là…” Tiểu Tương vừa định mở miệng đã bị cắt ngang.
“Không cần nhưng nhị, mau đi đi.”
Tiểu Tương thấy nàng kiên quyết, đành phải cúi người nói: “Vậy Tiểu Tương trước đi xuống.”
Sau khi Tiểu Tương khép lại cửa phòng, Diệp Hàm mới bắt đầu cởi áo
ngủ ra, nàng nhìn thấy thân mình trắng nõn cùng cánh tay đều lưu lại dấu hồng, lại theo lý thường mà nghĩ rằng là do “đãng hồn” lưu lại.
Nàng vừa nhìn những vết hồng hồng trên cánh tay vừa cởi bỏ cái yếm
trên người, nhìn thấy vết hồng trước ngực còn nhiều hơn trên cánh tay,
không khỏi thấy