g tác đến giờ, tôi lại mất ngủ một lần nữa, nằm một mình lăn tới lăn lui
trên giường lớn mà mí mắt vẫn không thể khép lại.
Đến tột cùng là bắt đầu
từ khi nào thì Hàn Lỗi đối với tôi mà nói trọng yếu như vậy chứ, hôm nào thiếu
anh làm bạn tôi cũng đều khó ngủ, đây đâu phải là một hiện tượng tốt chứ, nguy
hiểm quá nguy hiểm quá.
Trở mình, suy nghĩ của
tôi vừa bay tới trên người của ông nội Hàn Lỗi thì khóe miệng liền mỉm cười, có
vẻ như tôi rất mong đợi được quen biết sớm một chút với ông nha.
Sáng ngày thứ hai, bởi vì
không có xe tiện lợi bên cạnh để ngồi cho nên tôi đành phải ra cửa sớm hơn mọi
hôm.
Suốt cả một buổi tối, tôi
không hề nhận được một cuộc điện thoại nào của Hàn Lỗi, không biết là bởi vì
sai giờ hay là vì sự tình có biến chuyển đây nữa–
Cùng chú An bảo vệ ở lầu
dưới bắt chuyện qua loa, tôi bước ra khỏi cửa chính của khu chung cư.
Khu chung cư chúng tôi
đang ở rất coi trọng vệ sinh môi trường cùng xanh hóa đô thị nên bốn phía có
rất nhiều hoa cỏ đủ loại cùng các cây đại thụ làm đẹp, trước cổng khu nhà, chỗ
ghế đá dưới gốc cây đại thụ cách đây không xa có một người đàn ông đang ngồi,
cạnh chân còn có một rương hành lí nữa.
Bởi vì bây giờ khí trời
có chút mát mẻ nên người nọ mặc một chiếc áo gió đơn giản, kéo cao cổ áo lên,
đội một chiếc mũ cùng màu kéo thật thấp xuống, gần như đem cả mặt mình che lại,
chỉ để lộ ra một đôi mắt hữu thần chăm chú ngắm nhìn…tôi.
Nói thật, bộ dạng của
người này khiến tôi rất tự nhiên liên tưởng đến một loại người, đó chính là
biến thái, nhưng vừa nghĩ tới biến thái không thể vào chung cư của mình, tôi
liền không nhịn được nhìn người đó nhiều hơn một chút, khá tò mò với thân phận
của hắn ta.
Vì thế mới tạo thành một
hình ảnh quỷ dị: sáng sớm, một cô nàng chuẩn bị đi làm tại công sở cùng với một
người đàn ông biến thái hư hư ảo ảo bốn mắt nhìn nhau, con ngươi cứ liên tục
đảo qua đảo lại.
Đi tới công ty liền phát
hiện Tần Hạo bề bộn nhiều việc, loay hoay căn bản không có thời gian để trêu
chọc mình, nhưng mà thử nghĩ ra thì cũng đúng, công ty không có Hàn Lỗi trấn
giữ, Tần Hạo không bận rộn mới là gặp quỷ ấy, vì thế tôi rất ngoan ngoãn không
đi quấy rầy anh ta nữa.
Sau khi tan việc, vốn
định tìm Hà Dịch làm bạn cùng nhau về nhà, ai ngờ cậu nhóc đẹp trai này lại hẹn
hò với bạn gái đi chơi cho lãng mạn, thế nên tôi đành nhân đạo tự mình trở về.
Khi tôi đi vào trong sân
của khu chung cư, mặt trời chiều đang ngả dần về phía tây, vẫn là gốc cây đại
thụ kia, băng ghế đá kia, người đàn ông biến thái hư hư thực thực đó, chỉ khác
nhau ở chỗ, vali hành lý bên chân hắn ta không còn.
Đang lúc tôi bân rộn suy
nghĩ xem nên đi thẳng qua hắn hay là đi đường vòng qua để về khu nhà ở thì
người đàn ông ấy chợt đứng lên, một đường hướng tôi đi tới.
Phản xạ có điều kiện, tôi
quay đầu ngó hai bên một chút, phát hiện không có ai khác bên cạnh mình mới có
thể khẳng định, mục tiêu của gã đúng là tôi.
Khi khoảng cách giữ hai
người còn chừng một cánh tay thì hắn ngừng lại, tôi im lặng bất động thanh sắc
nhìn người này, chờ hắn làm ra động tác mới.
Chỉ thấy hắn đột nhiên
giơ tay lên kéo áo gió của mình ra, điều này khiến tôi kinh ngạc trong nháy
mắt, nhưng mà lập tức đã chuẩn bị tâm lý nếu kẻ này dám kéo áo cho mình nhìn
cái gì không nên nhìn thì sẽ sẵn sàng thưởng cho gã một quyền, nhưng mà đáng
tiếc, hắn chẳng qua là kéo thấp cổ áo xuống, lộ ra bộ râu bạc trắng, rồi lấy
cái mũ xuống, lộ ra mái tóc cũng bạc trắng theo nốt.
Từ mái tóc đến chòm râu
đều bạc, không thể phủ nhận, hắn là một người đàn ông đã có tuổi nhưng cũng là
một người đẹp trai, chẳng qua chỉ để lộ đôi mắt mà thôi nhưng tôi vẫn có thể
nhìn ra được người này lúc còn trẻ nhất định chính là một mỹ nam hiếm có.
Đúng lúc tôi đang ngây
ngốc ngắm nhìn thì người đàn ông này đột nhiên lấy tay gạt mấy cọng râu che
miệng mình ra, nở một nụ cười xấu xa hết mức.
Quỷ dị, đây là một nụ
cười quỷ dị, cùng với nụ cười xấu xa của Hàn Lỗi giống đến chín mươi chín phần
trăm thì chính là nụ cười quỷ dị.
Tóc trắng bắt mắt cùng
râu ria a…
Trong cơn sấm sét lửa
đạn, tôi đột nhiên lóe sáng trong đầu, từ trong túi rút ra một tấm hình, giơ nó
lên đối chiếu với khuôn mặt của người đàn ông bên cạnh, nhìn qua nhìn lại để so
sánh. Đây là tấm hình của ông nội Hàn Lỗi lúc còn trẻ mà mẹ chồng tôi tặng,
không nghĩ tới là có lúc cần dùng đến nó.
Quạ! Tôi cần một đám quạ
bay tới trên đầu mình ca múa! Không có quạ thì bướm bay cũng được!
Quá ác liệt! Thật sự quá
ác liệt mà!
Động trời a! Quá động
trời! Sấm sét đánh tôi đen thui từ trong ra ngoài a!
Người đàn ông trước mắt
rõ ràng chính là Hàn lão gia tử đang bị năm người của Hàn gia kia “truy nã” tại
Australia mà.
Nhưng mà…người bị “truy
nã” đang ở trước mặt tôi, vậy bọn họ muốn đi đâu để “truy nã” ông chứ?!
Về việc vì sao tôi lúc
đầu không nhận ra đây là ông chủ lớn của Hàn gia, đó là điều đương nhiên thôi
vì cha chồng chỉ nói là ông có tóc trắng và râu ria thôi a, không hề có nhắc
tới ông nhiều râu đến độ gần như đem cả mặt che