gọng kính, trầm
giọng nói:
_Cậu cảm thấy thế nào? Có khó chịu lắm không?
_Đau... – Đình Phong nhăn nhó nói, giọng vẫn còn rất yếu.
_Được rồi, cậu thử cử động tay chân xem.
Nghe ông bác sĩ kia nói, Đình Phong cũng làm theo, khẽ động đậy tay, nhưng có vẻ rất khó khăn.
Đứng bên cạnh nhìn, Tiểu Minh lại trào nước mắt.
_Tốt lắm, vậy cậu có nhớ tên cậu là gì không?
_Đình...Phong...
_Tên bố, mẹ?
Đình Phong lúc này không nói gì, anh run run tay chỉ vào bà Ngọc Vân,
rồi gật đầu, ý nói đó là mẹ mình. Tất nhiên bác sĩ hiểu, hai người kia
cũng hiểu. Ai cũng hết sức vui mừng.
Chẳng phải điều đó chứng tỏ Đình Phong không bị mất trí nhớ hay sao?
Đình Phong lúc mới mở mắt thật sự không nghĩ ra được là vì sao mình lại ở viện, đến vài phút sau mới nhớ ra. Nhìn thấy Tiểu Minh đang bên cạnh,
lại cả mẹ mình, anh muốn cất tiếng gọi lắm nhưng mệt quá không gọi nổi.
Anh cảm thấy như thể cơ thể này không phải là của mình nữa vậy, rất nặng nề. Đầu anh thì đau quá. Chỉ có mỗi mắt là nhìn rõ mọi vật thì lại chỉ
muốn khép lại, nhưng nếu nhắm mắt lại, Đình Phong sợ mình không mở ra
được nữa.
_Rất tốt, vậy...
_Đừng hỏi...nữa, mệt...
_Được rồi, chỉ một câu nữa thôi, cậu có nhớ chuyện gì đã xảy ra không?
_C...ó...
Đình Phong khó nhọc nói chẳng rõ tiếng nhưng cũng đủ làm nụ cười hiện lên trên môi cả người phụ nữ anh yêu thương nhất.
Đến ông bác sĩ cũng không khỏi nở một nụ cười.
_Tốt, tốt lắm. Được rồi, để bệnh nhân nghỉ ngơi, tốt hơn hết là không nên làm ồn...
Vị bác sĩ nói thêm vài câu nữa dặn dò rồi đi ra ngoài, theo sau là cô y tá từ đầu đến cuối chẳng nói gì.
Mẹ Đình Phong theo bác sĩ ra ngoài lên tiếng cảm ơn rồi mới đi vào. Lúc
này, Tiểu Minh đã ngồi cạnh Đình Phong, ánh mắt dịu hiền hướng về anh,
cô khẽ đưa tay vuốt ve đôi má anh, mọi cử động đều hết sức nhẹ nhàng.
Chợt thấy Đình Phong mấp máy môi, tiếng nói phát ra dường có dường
không:
_Cô...là ai?
Tay Tiểu Minh như đông cứng lại ngay trên mặt Đình Phong, mắt cô mở to
đầy sợ hãi, mọi hoạt động cơ thể như ngưng lại hoàn toàn, kể cả thở. Mất đến chục giây, Tiểu Minh mới “tỉnh” lại, cô quay ra nhìn mẹ Đình Phong, tiếng gọi như hét:
_Bác ơi, Phong...Phong Phong...
_Thằng bé làm sao? Sao thế Tiểu Minh? – bà Ngọc Vân đang rót nước, nghe Tiểu Minh gọi vội chạy lại bên giường Đình Phong.
_A...Anh ấy không nhận...nhận ra con, bác ơi.
Lúc này nước mắt đã ngập tràn đôi mắt to tròn của Tiểu Minh, cô nhìn mẹ
Đình Phong, mếu máo nói. Đình Phong không nhận ra cô, tất cả mọi chuyện
đều nhớ tại sao lại không nhận ra cô. Tiểu Minh nghe rõ tiếng tim mình
đang vỡ ra từng mảnh.
_Là...là sao Tiểu Minh? Con nói sao, thằng bé...thằng bé... Bác sĩ...bá...
_Đừn...đừng...đùa mà...vợ yêu, sao...anh quên em...được...
Lúc này nghe Đình Phong nói, Tiểu Minh cảm thấy tim mình đã vỡ ra rồi
lại liền lại, một thứ niềm vui gì đó chảy tràn trong tim cô. Nhưng đi
cùng đó là...bực tức. Phải rồi, cô thì lo sợ thế mà anh lại đùa thế đấy. Làm cô được một phen thót cả tim vì sợ.
_Phong Phong! – Tiểu Minh như hét lên, cô nhìn anh, đáy mắt là sự phẫn nộ ngập tràn.
_Hì, anh...đùa mà. Đừng...bực...
Thấy Đình Phong cười mà mặt lại nhăn nhó, Tiểu Minh cũng chẳng thể nào
mà giận anh thêm được. Quay sang thấy mẹ Đình Phong cũng đang cười, nét
mặt tươi tỉnh, cô cũng chỉ biết nhoẻn cười một cái.
_Vẫn trêu được thì vẫn còn khỏe lắm, thằng nhóc này, làm mọi người lo
lắng lắm, biết không. – bà Ngọc Vân giọng như đang trách móc nhưng miệng lại cười.
_Mẹ... Bố đâu...ạ? Bố...không đến...sao?
_Có, bố anh đến lúc anh còn chưa tỉnh, lại đến công ti rồi. Nãy vừa gọi điện hỏi thăm anh đấy.
_Dạ... Mẹ...cho con...ngồi dậy, nằm...đau lắm...
_Không được, anh vừa mới tỉnh lại, sao ngồi dậy được, ngoan ngoãn nằm yên đi.
Tiểu Minh nghe Đình Phong “đòi hỏi” vội nói, giọng vừa nhu vừa cương.
Nghe lời Tiểu Minh, mẹ Đình Phong cũng nhẹ nhàng cất tiếng:
_Tiểu Minh nói đúng đó con, vừa mới tỉnh lại, ngồi dậy làm gì vội chứ.
_Nhưng...nằm...đau...
Đình Phong vừa nói vừa thở rất mệt, mặt anh nhăn nhó nhìn đến là thương, nhưng Tiểu Minh trong lúc này không thể chiều anh vậy được, Đình Phong
vừa mới tỉnh không bao lâu, nói còn mệt thế kia, để anh ngồi dậy thật
không tốt chút nào.
Rồi Đình Phong không thấy ai nói gì nữa cũng đành im lặng. Anh nằm yên
trên giường, đưa mắt nhìn Tiểu Minh, phải nghiêng đầu sang bên để gối
không chạm vào vết thương trên đầu. Thực sự nằm thế này rất khó chịu,
anh chỉ muốn được ngồi dậy. Mà...anh cũng muốn ôm Tiểu Minh quá.
_Mẹ...con...đói...
Đình Phong cả ngày hôm qua không ăn một chút gì, lại bị mất máu, anh đói là phải thôi. Nhưng sự thật là...anh muốn được ở một mình bên Tiểu Minh một lúc.
Dường như mẹ anh cũng hiểu ý con trai mình, liền đứng dậy:
_Ừ, để mẹ đi mua cháo cho con.
_Dạ, để con đi mua cho, bác cứ ở lại với Phong Phong đi ạ.
Cuối cùng chỉ có mỗi Tiểu Minh là không hiểu!
Sau một hồi “giằng co”, Tiểu Minh đã phải...ngậm ngùi ngồi nhìn mẹ Đình Phong ra khỏi phòng bệnh đi mua cháo cho anh.
Sau khi mẹ mình đi rồi, Đình Phong mới nhìn Tiểu Minh, k