g. Từ lúc Đình Phong được đưa vào đây, Hạo Du làm hồ sơ nhập viện cho anh xong vẫn luôn ở lại trong phòng này, chăm sóc cho cả hai người.
_Thật may quá.
Hạo Du như tự thì thầm với bản thân, không biết đã bao nhiêu lần cậu nói câu đó nhưng lại để mình mình nghe thấy. Hạo Du thật không dám tưởng
tượng, nếu Đình Phong có chuyện gì xảy ra, chẳng hạn như không qua khỏi
thì Tiểu Minh sẽ ra sao nữa. Chỉ lúc Đình Phong ở trong phòng cấp cứu,
Tiểu Minh ở ngoài đã sợ hãi đến mức đấy rồi... Nghĩ đến đây Hạo Du lại
thở phào. Nói thật chứ Hạo Du đâu có ưa gì Đình Phong, thậm chí còn là
căm ghét, nhưng cậu khâm phục Đình Phong, khâm phục tình yêu anh ta dành cho Tiểu Minh, một tình yêu quá to lớn và vĩ đại. Chuyện xảy ra hôm nay cậu thật sự phải cảm ơn Đình Phong rất nhiều, mặc dù... Mặc dù việc
Đình Phong bảo vệ Tiểu Minh là lẽ đương nhiên. Nhưng Tiểu Minh là người
Hạo Du yêu mà, có lẽ lời cảm ơn này cậu nên để trong lòng thì hơn.
Hạo Du nghĩ đến đây rồi bỗng đứng dậy, cậu nhìn Đình Phong thêm một lần
và lại bước sang lên giường Tiểu Minh. Cô vẫn ngủ say, có lẽ do mệt mỏi
và căng thẳng quá. Mấy hôm vì chuyện bị lừa dối, Tiểu Minh cũng đâu có
lúc nào được thoải mái, giờ lại thêm chuyện này.
Hạo Du ánh mắt đầy thương cảm cứ hướng vào Tiểu Minh mãi. Cậu ngồi cạnh
khẽ nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của cô mà nhẹ nhàng vuốt ve, cố không để làm cho Tiểu Minh thức giấc. Trong đầu cậu bỗng hiện ra những kỉ
niệm ngọt ngào và thân thương thuở nào. Nhưng chỉ còn là kỉ niệm mà
thôi, kỉ niệm càng đẹp thì lại càng làm nỗi đau thêm day dẳng, thêm ám
ảnh cậu, những nỗi đau mãi chẳng thể nào tan biến.
Có lẽ quá khứ thì chẳng thể thành hiện tại lần thứ hai.
Hạo Du nghĩ.
Tiểu Minh vẫn là chọn Đình Phong, quyết định năm xưa vẫn không có gì
thay đổi. Mà đối với những gì Đình Phong làm cho Tiểu Minh, Hạo Du nếu
là cô thì dù thế nào cũng sẽ không bỏ anh đâu. Thật đấy!
Tuy là nghe mới đau lòng làm sao.
_Ư...Phong...Phong Phong...ư...ư...
_Tiểu Minh!
Hạo Du thấy Tiểu mở mắt ra đã gọi tên Đình Phong, trong lòng không khỏi
nổi lên đau đớn cùng ghen tị, nhưng cậu không được ích kỉ như thế trong lúc này. Cậu phải vui mừng khi cô đã tỉnh mới đúng.
_Tiểu Minh, em tỉnh rồi sao, em thấy trong người thế nào?
_Hạo Du? – Tiểu Minh mới đầu không thể nghĩ được vì sao Hạo Du lại ở đây vài giây sau mới nhớ ra – Hạo Du, em...em không sao hết. Em ngủ bao lâu rồi anh, Phong...Đình Phong đâu rồi anh? Anh ấy sao rồi?
_Ừ, Đình Phong...
_Phong Phong!
Hạo Du chưa nói hết câu, Tiểu Minh đã nhìn thấy Đình Phong đang nằm bên
giường kia. Mắt Tiểu Minh bỗng chốc ngập tràn nước, cô muốn chạy ngay
sang bên kia nhưng sao chân tay cô cứ mềm nhũn ra, không sao bước xuống
giường được.
Hạo Du thấy Tiểu Minh như vậy liền vội vàng đứng lên đỡ lấy người cô, miệng phát ra những âm thanh hết sức êm dịu:
_Để anh đỡ em, em hãy còn mệt mà.
Đến lúc được Hạo Du đặt ngồi xuống ghế, Tiểu Minh nước mắt hai bên đã
tràn ra khắp khuôn mặt. Cô đưa tay chạm vào má Đình Phong mà nước mắt cứ rơi lã chã. Sợ rớt xuống mặt Đình Phong, Tiểu Minh vội lau đi, cô quay
sang Hạo Du, hỏi:
_Anh ấy sao rồi anh, Đình Phong... Bác sĩ nói gì hả anh?
_Không có gì đáng lo hết, Đình Phong chỉ bị một vết rách dài ba centimet phía trên tai phải khoảng hai centimet, phải khâu. Ngoài ra kết quả
chụp CT cũng không thấy có gì nghiêm trọng, chúng ta chỉ phải chờ xem
bao giờ Đình Phong tỉnh thôi. Vậy là cũng có thể coi là tạm ổn, em đừng
lo lắng quá, Tiểu Minh, sẽ không sao đâu.
Hạo Du dịu giọng nói trấn an Tiểu Minh, tức thì thấy đôi lông mày cô giãn ra được một chút.
Tiểu Minh nhí lí nói, vẫn nhìn vào Hạo Du:
_Vâng, vậy thì đỡ lo... Cám ơn anh, Hạo Du.
Tiểu Minh nhớ đến chuyện ở bên ngoài phòng cấp cứu, Hạo Du đã động viên
cô thế nào và cô còn thiếp đi trong phòng anh nữa. Lúc đó cô thật sự rất sợ, có một mình cô ở đó, cô phải gồng mình lên để không bị nỗi sợ hãi
lấn áp. Khi mới vào đến viện, y tá nhìn cái áo đẫm máu của Tiểu Minh bảo cô hãy đi khám và nghỉ ngơi nhưng cô không dám (không nỡ), sợ không có
ai ở bên ngoài chờ Đình Phong.
Thế nên lúc Hạo Du đến và cho cô một chỗ dựa, Tiểu Minh đã yên tâm mà ngủ thiếp đi vì kiệt sức. Cô thật rất cảm kích.
_À, mà sao anh lại biết mà đến đây, Hạo Du? – Tiểu Minh lên tiếng thắc
mắc, lúc Đình Phong bị thương phải đi viện là vào nửa đêm nên cô thậm
chí còn không báo với bố mẹ Đình Phong sợ hai bác lo.
_Hử? Em gọi cho anh mà, nghe em nói tên bệnh viện xong anh liền đến ngay.
_Hử? Em gọi cho anh mà, nghe em nói tên bệnh viện xong anh liền đến ngay.
_Em? Là em gọi sao?
Tiểu Minh không khỏi ngạc nhiên mà hỏi lại ngay. Là cô gọi cho Hạo Du sao, sao cô lại không nhớ một chút gì hết, là lúc nào?
Tiểu Minh cứ mải miết suy nghĩ rồi đột nhiên nhớ ra chuyện lúc đó.
_Phong Phong, mở mắt ra đi anh, Phong Phong à, anh ơi, anh ơi, huhu...
_Ai...ai cứu với, cứu với, Phong Phong...ai cứu Phong Phong với...
Trong đêm khuya thanh vắng, tiếng Tiểu Minh khóc nghe thật não nề và thê lương. Nước mắt trào ra ướt đẫm cả khuôn mặt, cô
