tô đi ra rồi chạy nhanh vào
trong thang máy, trên khuôn mặt điển trai vẫn giữ nguyên những nét bực
bội. Anh ấn ngay nút đóng cửa rồi tiếp sau là số 36. Nhìn cánh cửa trước mặt đóng lại một cách chậm chạp, Đình Phong khẽ đưa một tay lên kê đầu
rồi đứng dựa người vào tường, một tay để trên thanh vịn. Trong đầu Đình
Phong đang nghĩ về Hạo Du, vừa nghĩ vừa không ngừng chửi rủa. Thực chiều nay anh đã phải cố gắng kiềm chế bản thân lắm để không
lao đến cho tên khốn đó một quả đấm, giờ nghĩ lại đến gương mặt của Hạo
Du, Đình Phong lại muốn đập phá thứ gì đó quá, vậy mà vẫn phải đè nén
cảm xúc xuống, làm cho cục tức cứ nghẹn lên tận cổ.
_Khốn khiếp.
Đình Phong vung tay đấm mạnh vào tường, hét lên với giọng bực bội, rồi
lại bỗng thấy…đau quá. Đến lúc thấy máu từ mu bàn tay mình chảy ra, Đình Phong mới nhớ do tối hôm qua đấm liên tục vào cánh cửa nhà nên bàn tay
phải đã bị thương.
Đình Phong lại làu bàu mấy câu chửi,
nhưng không còn đấm tường nữa mà chỉ đứng yên, anh cũng thôi không nghĩ
đến Hạo Du nữa, nếu cứ nghĩ, đầu óc anh sẽ nổ tung mất thôi.
Rồi cánh cửa thang máy bật mở sau hai tiếng “ding dong”, Đình Phong lững thững bước ra rồi đi về phía nhà mình. Nhìn hai cánh cửa cách nhau mấy
bước chân đều đóng im lìm, Đình Phong không chủ động mà thở dài một cái, lòng lại dữ dội đau. Sáng nay đứng bên ngoài chờ Tiểu Minh mãi cho đến
khi trong nhà không còn một chút tiếng động nào, Đình Phong mới gọi bảo
vệ lên mở cửa giúp mình. Tiểu Minh khi đó thật sự đã ngủ thiếp đi vì
kiệt sức. Đình Phong vào đắp chăn cho cô rồi ngồi ngay bên giường nhìn
Tiểu Minh bé nhỏ nằm gọn trong chiếc chăn kẻ sọc xanh trắng say giấc
nồng. Anh còn nhẹ nhàng lấy khăn ướt lau khuôn mặt vẫn còn nguyên vết
tích của cả đêm ngồi khóc của cô đi rồi mới hẹn gặp Hạo Du. Đến lúc anh
đi, Tiểu Minh vẫn đang ngủ.
_Chắc vợ yêu đang ngủ.
Đình Phong thì thầm ra miệng tự nói với mình rồi nhẹ bước mở cửa vào
nhà. Vào đến gường ngủ, Đình Phong sợ làm Tiểu Minh tỉnh giấc nên cũng
không dám bật đèn, cứ mò mẫm đi vào, dù sao cũng là nhà anh ở đã mấy năm này, Đình Phong tất nhiên rất thân thuộc.
Nhưng đến khi ngồi xuống bên cạnh giường rồi, khi mà thấy chăn gối đã
được gập để gọn gàng vào một góc, Đình Phong mới giật mình sửng sốt vì
không thấy Tiểu Minh đâu. Anh cuống cuồng bật đèn, gọi vang tên Tiểu
Minh lên rồi vội vã chạy đi khắp nhà tìm kiếm nhưng cũng chẳng thấy bóng dáng cô đâu.
Lo lắng, bất an bắt đầu len lỏi khắp tâm trí Đình Phong, làm đầu óc anh
như xoay tròn, anh sợ Tiểu Minh trong lúc đau buồn lại như bốn năm
trước… Sợ lắm chứ, Tiểu Minh (đã từng) làm thật đấy chứ chẳng đùa đâu!
Đình Phong sau đó vụt ngay ra khỏi nhà mà sang bên chỗ Tiểu Minh. Anh
vừa đập cửa gọi tên cô như một kẻ mất trí, rồi nhớ ra hôm qua đâu có ai
khóa cửa, Đình Phong mới ẩn cửa mà phi ngay vào, lại cuống cuồng vừa
chạy khắp các gian phòng vừa gọi tên Tiểu Minh.
Nhưng vẫn hoàn toàn không thấy cô đâu.
Đình Phong ngồi phịch xuống giường Tiểu Minh, hổn hển thở, tay anh cầm
điện thoại run run mãi mới ấn được nút gọi, đầu anh như muốn nổ tung.
“Thuê bao quý khách…”
_Chết tiệt.
Tiểu Minh tắt máy. Đình Phong giận dữ thực muốn ném ngay cái thứ đang
phát ra tiếng nói này vào tường, nhưng chưa được, anh đang cần nó. Đình
Phong lại cố chấp ấn gọi lần nữa.
“Thuê bao quý khách…”
“Thuê bao quý khách…”
“Thuê bao quý khách…”
“…”
_Aaaaaaaaaaaa…
Đình Phong hét lên đầy bất lực, chiếc điện thoại trên tay ngay lập tức
“được” bay vèo một cái rồi va mạnh vào tường, vỡ tan tành, Đình Phong
trừng mắt nhìn những mảnh vỡ từ chiếc Samsung Galaxy vừa mới vài giây
trước còn lành lặn mà không một chút tiếc thương, đáy mắt lộ rõ vẻ giận
dữ điên cuồng. Tim anh như thắt lại cùng với sự lo lắng.
Mấy phút sau, Đình Phong lại lao ra khỏi nhà, anh đi xe máy.
Đình Phong tìm hết những nơi có thể tìm, đi hết những chỗ có thể đi. Cho đến khi…tuyệt vọng. Anh thậm chí đã về cả nhà bố mẹ Tiểu Minh, rồi chỗ
Tiểu Phần, những chỗ hai người hay đi…mà vẫn không hề thấy Tiểu Minh
đâu, anh cũng chốc chốc lại về nhà xem Tiểu Minh có về không, giờ anh
mới thấy mất cái điện thoại là một sự phiền toái ghê gớm.
Đình Phong gần như phát điên lên vì lo lắng, hai mắt anh như rực lửa,
khiến cho bất kì ai nhìn vào cũng phải thấy rùng mình sợ hãi.
Khi Đình Phong trở về nhà cùng với sự vô vọng là khi đồng hồ chỉ mười
một giờ đêm. Gió lạnh hiu hắt thổi như vây lấy thân hình to lớn của Đình Phong. Anh vật vờ đi như một cái bóng, khuôn mặt trắng bệch. Anh loạng
choạng bước từng bước tựa hồ không phải đi trên mặt đất nữa mà đi trên
mây, nhìn anh như thể có thể đổ gục bất cứ lúc nào.
Đình Phong lo lắng.
Đình Phong sợ hãi.
Đình Phong đau.
Đình Phong sắp biến thành người điên thật rồi.
Trái tim dường như bị thiêu cháy. Đầu óc không còn suy nghĩ được gì hết.
Tiểu Minh đang ở đâu chứ, sao lại không ở trong tầm mắt và vòng tay anh như cô đã từng, và đã luôn?
Tiểu Minh đâu rồi, đâu rồi, ĐÂU RỒI!!!!!!!!!
_Vợ yêu…
Đình Phong thều thào yếu ớt trước khi cả thân hình ngã sụp xuống,