gay lúc đó cô ném ra một câu nói như vậy, sau đó liền tắt điện
thoại.
Một tháng, thời gian chỉ có một tháng, nếu như muốn nói để hiểu, một
tháng cũng không thể hiểu rõ một người, chuẩn bị chu đáo còn không bằng
đuổi khéo. Cô cắn răng, lại ngồi xuống: "Kết hôn, có thể, nhưng không
phải anh cầu hôn tôi, mà là tôi cầu hôn anh, thời gian là một tháng
sau." Cô nói dứt khoát.
Nhìn bộ dạng kiên quyết không nghe lời kia của cô, Lưu Vũ đột nhiên
cười, trong mắt anh, lúc cô kiên quyết trông cũng rất đáng yêu, không
ngừng kích thích lồng ngực của anh, quả nhiên là cô gái anh biết, vẫn là cô gái không phân cao thấp với anh, ba năm không thấy, không hề có một
chút thay đổi nào.
"Được, tất cả đều nghe lời em." Lưu Vũ cười trả lời.
Cả hai ra khỏi quán cà phê, Lưu Vũ dẫn cô tới rạp chiếu phim. Anh vốn
định bắt taxi, nhưng Từ Nhan lại chạy tới chiếc xe Hummer bên cạnh, xe
này là của Từ Lỗi, nhưng bình thường luôn do Từ Nhan đi. Cô thích những
chiếc xe phóng khoáng, cho nên cô có thể lái Hummer, cho tới bây giờ cô
đều không thích những loại xe tinh tế. Thấy chiếc Hummer kia của cô, Lưu Vũ ngẩn người, nhưng không hề do dự bước lên xe.
Phim điện ảnh mới nhất là Transformers 2, Từ Nhan thích thể loại hành
động, đã từng có phim hoạt hình Transformer , chính là ước mơ cả đời của cô.
Trong rạp chiếu bóng rất tối, ánh sáng tập trung ở trên màn ảnh, xung quanh dường như cũng không có âm thanh.
Từ Nhan và Lưu Vũ ngồi ở hàng ghế cuối, Từ Nhan ăn đồ ăn vặt, đồ ăn vặt là anh mua, bắp rang bơ thơm ngon.
"Anh có muốn ăn không?" Từ Nhan nhìn màn hình huỳnh quang, vừa đem bắp rang đưa về phía anh.
Lưu Vũ vốn muốn nói không cần, nhưng nghĩ kĩ lại, cũng học bộ dáng của
cô, nhúm lấy một chút bắp rang, ngồi trên ghế, vừa nhai bắp vừa nhìn cô.
Trong bóng tối, ánh sáng không đủ, cũng không thể chiếu sáng khuôn mặt
Từ Nhan, nhưng trong mơ hồ, còn thấy được ánh mắt trong veo của cô. Gần
như vậy, anh dường như còn nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.
Anh không nghĩ đến, sẽ có một ngày anh ngồi cùng cô trong rạp chiếu bóng này, lấy tư cách là vị hôn thê, đây là chuyện dù có nằm mơ anh cũng
không dám nghĩ, nhưng chuyện này lại là sự thật.
Ông trời đối với Lưu Vũ anh không tệ, khiến chuyện hư ảo ở trước mắt, lại chân thật như vậy.
Anh lặng lẽ vươn tay ra, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô vào, khi làn da
thô rám đụng chạm với làn da mềm mại thì tim anh đập nhanh hơn.
"Anh làm gì đấy?" Từ Nhan bị hành động này của anh làm cho kinh ngạc,
quay đầu lại trừng anh, vùng vằng muốn thoát khỏi bàn tay anh.
Nhưng Lưu Vũ chẳng những không buông tay, còn nắm chặt hơn, anh ổn định
lại nhịp tim dồn dập, kiên định nói: "Anh sẽ không buông tay, nếu như đã nắm lấy, cả đời này anh sẽ không dễ dàng buông tay." Quân nhân kết hôn là phải làm báo cáo, không phải anh muốn kết thì kết,
mặc dù Lưu Vũ là người ở ban thẩm tra, nhưng trình tự này cũng không thể thiếu. Báo cáo của Lưu Vũ vừa được đưa lên đã tạo ra chấn động không
nhỏ, các đồng nghiệp đều sợ ngây người, một tháng không thấy, không ngờ
một người không màng kết hôn lại có thể muốn kết hôn nhanh chóng đến
vậy, chuyện này thật quá bất ngờ rồi.
"Tôi nói Phó ủy viên Lưu, động tác thật nhanh chóng, chiêu binh trở về, cũng đã muốn kết hôn." Một chiến hữu chạy đến hỏi han.
"Tất nhiên, đánh nhanh thắng nhanh là phong cách của quân nhân, tôi tự
nhiên cũng muốn đem phong cách này khuếch trương lên." Lưu Vũ hả hê nói.
“Nhìn bộ dáng đắc ý của cậu kìa. Nghe nói vị hôn thê của cậu rất xinh
đẹp? Hôm nào cho anh em gặp mặt đi?" Chiến hữu kia đột nhiên nhỏ giọng
nói.
Lưu Vũ ngẩn người, rất sung sướng mà đáp đồng ý: "Có thể, đến lúc đó tôi thông báo cho các bạn học, mọi người cùng nhau ăn bữa cơm, những người
bạn đó, sau khi tốt nghiệp chúng ta còn chưa tụ tập lần nào."
"Chuyện này rất tốt, đến lúc đó cậu cũng không thể đổi ý?"
Lưu Vũ không nghĩ tới chuyện mình muốn kết hôn, ngay các bạn học cũ cũng biết, mọi người rối rít gọi điện thoại tới hỏi thăm. Cũng khó trách
những người đó hỏi thăm, dù sao anh vẫn luôn một mình, trong trường quân đội không ai thấy anh yêu đương, bây giờ đột nhiên muốn kết hôn, các
bạn học sao có thể không niềm nở? Mấy ngày nay vẫn nhận được điện thoại
của bạn học cũ trong trường quân đội, nghĩ lại sau khi tốt nghiệp đường
ai nấy đi, cũng đã nhiều năm không gặp, nghe nói cuộc sống của mọi người cũng không tệ, nên gặp mặt rồi, mỗi trường đại học đều có hội sinh
viên, trường quân đội của bọn họ cũng không ngoại lệ, vì vậy bắt đầu báo cho những người có liên quan tổ chức họp lớp.
Kể từ sau lần Lưu Vũ mặt mặt Từ Nhan đó, hai người lại muốn nghĩ cách
gặp mặt lần nữa. Hai người cũng vội, công việc gần đây của Từ Nhan ở thư viện cũng rất bận, chủ yếu là tính chất bất ngờ của kì nghỉ đông, hơn
nữa cuối năm lại phải tổng kết, cho nên loay hoay sứt đầu mẻ trán, mà
Lưu Vũ cũng bận rộn, tân binh nhập ngũ, lão binh giải ngũ, những công
việc này mặc dù có ban liên quan làm, nhưng là người ủy viên chính trị
điều hành công việc, gần đây cấp trên thường xuyên kiểm t
