Anh chôn suy nghĩ này sâu trong lòng, được chưa? Em cũng không thể đổi ý, nếu không
anh trực tiếp giết cả nhà em.
Từ Nhan: Anh dám!
Lưu Vũ: Anh không có gì là không dám, anh là quân nhân, nói là làm mới
là tác phong quân nhân nên có, quân nhân nói chính là tốc độ.
Thấy tin nhắn cuối cùng của Lưu Vũ, Từ Nhan đột nhiên cười, lập tức nhắn lại: Tôi là thủ trưởng của anh, phục tùng mệnh lệnh là thiên chức của
quân nhân, cho nên anh phải nghe lời tôi.
Gửi xong tin nhắn, cô chống cằm lên suy nghĩ, đây rốt cuộc là người như
thế nào? Khi thì dịu dàng, khi thì lại bá đạo? Sau khi gặp mặt, có thể
hài lòng hay không? Có thể tốt như trong tưởng tượng hay không? Một
tháng liên lạc qua lại, anh vẫn luôn nhường cô, trừ chuyện gặp mặt thì
có chút bất đồng.
Đang suy nghĩ, điện thoại di động lại sáng lên, là tin nhắn Lưu Vũ gởi
tới, chỉ có một câu: Thủ trưởng trong nhà chính là vợ, em đồng ý làm vợ
anh rồi sao ?
Thấy tin nhắn ngắn này, cô bật cười, thủ trưởng? Xưng hô này không tệ.
Giống như đã từng có người gọi cô là thủ trưởng, nhưng vật đổi sao dời,
tất cả đều đã thay đổi, giống như ông anh nói, người đó đã là quá khứ
rồi, cầm được thì buông được, đó mới là tác phong của cô.
Trong thời gian này, anh cả Từ Lỗi vẫn thường gọi cho cô, hỏi cô khi nào thì gặp mặt anh, cô lập tức nói: "Em đã có bạn trai, anh dập tắt ngay
cái suy nghĩ ấy đi."
"Bạn trai? Chuyện khi nào? Một tháng trước em còn chưa có, bây giờ đã có rồi?" Từ Lỗi không hề tin lời cô nói.
"Thế nào? Trong mắt anh, em gái này không ai muốn? Nói cho anh biết, bạn trai em cũng là một quân nhân, người ta ưu tú lắm, không hề thua kém
anh, về sau bớt lấy người kia ra làm phiền em, phá hỏng quân hôn là phạm pháp."
"Thật có? Người ở đâu? Tên gì? Em giống như đứa ngốc, đừng để người ta
lừa." Vừa nghe cô nói thực sự có bạn trai, Từ Lỗi lập tức hỏi.
"Tại sao em phải cho anh biết? Tự em chọn bạn trai, đương nhiên là ưu tú nhất, so với bạn học gì đó của anh còn ưu tú gấp trăm lần."
"Vậy cũng không được, để anh gặp mặt đi, giúp em nắm chặt."
"Dừng, là anh tìm chồng hay em tìm chồng? Nói cho anh biết, em với anh
ấy đã quyết định rồi, quyết định một tháng sau kết hôn, mọi người cũng
đừng lo chuyện của em nữa." Từ Nhan ném ra một quả bom hẹn giờ.
"Cái gì? Một tháng sau kết hôn? Từ Nhan, có phải em điên rồi không, hay
là đầu óc có vấn đề?" Từ Lỗi gần như nhảy dựng, rất khó tưởng tượng đây
đây là lời em gái anh nói ra.
"Chuyện này em đã quyết định rồi, anh đồng ý cũng được, không đồng ý
cũng được, em vẫn muốn kết hôn." Nói xong, cô liền cúp điện thoại.
Nhìn màn hình tối thui, Từ Lỗi bất đắc dĩ lắc đầu, nha đầu này, cho tới
bây giờ đều tùy tiện như vậy, lúc nào thì mới có thể bình thường một
chút?
"Nha đầu cùng chuyện của anh ta, anh cũng đừng quản, anh là anh cả, có
thể lo được chuyện người ta kết hôn động phòng sao? Em cảm thấy con
người Lưu Vũ không tệ, lần này nha đầu này quyết tâm rồi." Đồng Diệp
khuyên Từ Lỗi.
Mắt Từ Lỗi sáng rực lên, sau đó cười hì hì nói: "Anh không lo chuyện
người ta kết hôn động phòng, nhưng anh lo chuyện cùng em động phòng."
Nói xong tay giơ lên như sói vồ lấy cô, tiếng Đồng Diệp thét chói tai,
sau đó chính là âm thanh thở dốc yêu kiều. Lưu Vũ ngồi xe lửa đêm tới, khi đến thành phố N đã hơn tám giờ tối rồi,
lại phải đi báo cáo tình hình chiêu binh trong một tháng qua, cho nên
liền hẹn Từ Nhan gặp mặt vào sáng mai, mà hôm đó lại đúng là Chủ Nhật.
Hai người hẹn trong một quán cà phê ở Thành Đông, Lưu Vũ tới trước, anh
đến sớm hơn vài phút. Một mình Từ Nhan không dám đi gặp người, còn cố
sống cố chết viện lý do, không phải vấn đề gan to gan nhỏ, để Đồng Diệp
đi cùng cô.
Hôm nay Từ Nhan mặc đồ công sở, bởi vì cho dù là ở cuối tuần cũng có lúc cô phải đi trực, hôm nay chỉ đổi ca với đồng nghiệp thôi. Lúc bọn họ
tới quán cà phê, Lưu Vũ đã sớm tới, anh không mặc quân trang, mà mặc một bộ tây trang. Trời tháng 12 đã lạnh, nhưng anh chỉ mặc một chiếc sơ mi
cộng thêm áo vest, trong lòng Từ Nhan nghĩ, anh ta không lạnh sao? Nhưng bên trong quán cà phê có máy điều hòa, dù cô ở bên ngoài thì lạnh run,
thì vừa bước vào đã được hơi ấm bao lấy.
"Thật ngại quá, trên đường bị kẹt xe nên tới chậm."
Từ Nhan và Đồng Diệp mới vừa đi vào, Lưu Vũ lập tức đón tiếp, nghe Từ
Nhan giới thiệu: "Để tôi giới thiệu một chút, đây là bạn tốt của tôi,
đồng thời cũng là chị dâu tương lai của tôi. Đồng Diệp, đây là Lưu Vũ."
"Xin chào, mời ngồi." Lưu Vũ nhấc ghế giúp các cô, thái độ lịch thiệp tiếp đón, sau đó gọi phục vụ, "Cho tôi hai tách cà phê."
Lúc cà phê được mang lên, Lưu Vũ có rất nhiều điều muốn nói với Từ Nhan, nhưng bên cạnh có người, những lời muốn nói đều phải nuốt vào cổ họng.
Lưu Vũ nhìn trang phục ngày hôm nay của Từ Nhan, bộ trang phục công sở
mặc trên người cô thật vừa vặn, khiến vóc người nóng bỏng của cô được
khắc họa thật hoàn mỹ, toàn bộ đều là màu đen, làm người khác thấy được
sự nghiêm tuc và thần bí. Lúc nhìn thấy người thật ở trước mặt, anh lại
phát hiện ra người thật so với hình đẹp hơn không biết bao