này Lưu Vũ mới tỉnh ngộ, bắt đầu cười ngây ngô, ôm lấy Từ Nhan xoay quanh một hồi.
Đứa bé này, anh đã mong thật lâu, rốt cuộc trông tới, anh có thể không hưng phấn sao?
Đứa bé này tới thật kịp thời, cũng tới quá khéo, không nói tiếng nào đã xây dựng cơ sở trong bụng vợi anh rồi. Trước kia mong nó đến thì nó không đến, bây giờ không nghĩ tới chuyện này, nó lại lặng lẽ tới.
Từ Nhan nôn oẹ vô cùng nghiêm trọng, ăn cái gì ói cái đó, điều này làm cho Lưu Vũ rất đau lòng.
"Nhất định là một đứa con trai nghịch ngợm." Lưu Vũ cảm thán.
"Sao anh biết là con trai? Là con gái thì sao?" Từ Nhan dựng thẳng lông mày, trợn mắt nhìn sang.
"Con gái anh càng đau yêu."
"Ba hoa, đầu tiên là nói con trai rồi lại nói con gái, cho nên trong lòng anh rõ ràng thích con trai hơn." Từ Nhan chu miệng, không muốn quan tâm anh nữa.
Lưu Vũ từ phía sau ôm lấy cô, nhẹ giọng nói ở bên tai cô: "Do em sinh, mặc kệ con trai hay con gái, đều là bảo bối của Lưu Vũ anh."
Bởi vì mang thai, hôn lễ định tổ chức vào tháng 10 được làm sớm, hai nhà thương lượng, hôn lễ sẽ cử hành vào nửa tháng sau. Mặc dù gấpchút, nhưng phải thừa dịp làm khi bụng Từ Nhan chưa lớn, lớn rồi thì rất là khó.
Lưu Vũ cũng một mực bận rộn vì hôn lễ, anh đã đồng ý với Từ Nhan, sẽ cho cô một hôn lễ xinh đẹp nhất hoàn mỹ nhất, vì hôn lễ này, anh còn điện thoại xin chỉ thị của cấp trên. Khi giấy xin phép được duyệt, trong lòng anh liền không nhịn được vui sướng, vì cho vợ mình một sự ngạc nhiên vui mừng anh liền lặng lẽ tiến hành.
Lễ Thất Tịch, Valentine của Trung Quốc, cũng là ngày kết hôn của Lưu Vũ và Từ Nhan.
Ngày ấy, Từ Nhan dậy rất sớm để tới phòng chụp ảnh trang điểm. Giai Giai bởi vì vừa mới sinh con nên còn yếu, cho nên không thể đi chung với Từ Nhan, lúc này là do Tiểu Ngư qua lại bận rộn với Từ Nhan.
Hôn lễ ở quân khu rất náo nhiệt, mà Lưu Vũ lại tặng cho Từ Nhan một hôn lễ lãng mạn đặc biệt nhất. Khi xe quân dụng xuất hiện trước mặt Từ Nhan, cô liền sợ ngây người.
Xe bọc thép, xe vận chuyển, còn có những loại xe quân dụng khác, khi đội xe quân dụng đón dâu này xuất hiện tại trước mặt cô thì cô cảm động đến nước mắt chảy xuống.
Quân nhân quân lễ, quân trang thẳng, còn có lời hô hào và chúc phúc của các chiến sĩ, hôn lễ như vậy, đối với Từ Nhan mà nói là bảo tàng cả đời này, rất nhiều năm sau nhớ lại tình cảnh này, cô vẫn kể say sưa.
Khi đoàn xe, chậm rãi chạy qua đường phố liền khiến dân thành thị nhìn chăm chú, sự rầm rộ này đã tạo ra oanh động ngay lúc đó.
Cô dâu Từ Nhan và chú rể Lưu Vũ đứng ở phía trước xe bọc thép, phía sau là những chiếc xe bọc thép và xe vận chuyển khác chậm rãi đi theo.
Trên mặt Từ Nhan hiện nụ cười hạnh phúc, trong mắt Lưu Vũ lại tràn đầy sự dịu dàng và cưng chiều.
"Chào!" Lính ở đoàn của Lưu Vũ đều chào cô dâu chú rể.
Hôn lễ này, là hôn lễ của đoàn chính ủy và chị dâu, cũng là sự náo nhiệt cho tất cả bộ đội.
Trong quân khu đã dọn tiệc lên. Thật ra thì trong quân khu mỗi doanh đều có ban cấp dưỡng riêng, đây không phải là chuyện tốn công tốn sức gì, chỉ là thức ăn ngon hơn bình thường nhiều. Các chiến sĩ chỉ mong náo nhiệt, vui mừng, ăn thức ăn ngon, hưởng thụ cuộc sống thôi.
"Các đồng chí, hôm nay là hôn lễ của chính ủy và chị dâu, bởi vì diễn tập nên đã quấy rối hôn lễ của họ, hiện tại mọi người bổ túc cho họ một hôn lễ. Mọi người nói, chị dâu có đẹp hay không?" phó chính ủy kêu.
"Đẹp!"
"Chính ủy có đẹp trai hay không?"
"Đẹp trai!"
"Mọi người nói, có muốn chính ủy và chị dâu thể hiện nụ hôn sâu nhiệt tình không?"
"Muốn!"
Mặt của Từ Nhan đỏ lên, tim đập nhanh hơn, nhưng cô cảm thấy mình hạnh phúc nhất.
Lưu Vũ thâm tình nhìn vợ mình, có thể cử hành hôn lễ hoàn mỹ này với vợ thật không dễ dàng, nhưng có thể lấy được cô, đây là hạnh phúc của cả đời anh, anh đã thỏa mãn.
Lưu Vũ cũng khó được đỏ mặt, nói: "Hôn sâu không được, vậy hôn nhẹ chút chút đi."
"Không được, phải hôn sâu!" Chiến sĩ phía dưới kháng nghị.
Lưu Vũ ôm lấy vợ, đặt môi lên môi của cô, nhẹ giọng hỏi: "Xem ra chúng ta tránh không được rồi."
"Đừng. . . . . ." Từ Nhan thẹn thùng.
Trả lời cô lại là nụ hôn sâu, nhiệt tình hôn cô như trân bảo.
Lúc đầu Từ Nhan còn xấu hổ, nhưng khi Lưu Vũ hôn cô, cô đã sớm quên mình đang ở trên lễ đường, cũng nhiệt liệt đáp lại Lưu Vũ.
Vào giờ khắc này, cô là hoàn chỉnh, kết hôn, mang thai, về sau đứa bé ra đời, cô cũng thành người phụ nữ hoàn mỹ, quan trọng hơn là, cô lấy được tất cả trân ái của chồng.
"Bà xã, anh yêu em." Trong khi hôn, Lưu Vũ lầm bầm nói nhỏ lời yêu mà chỉ hai người mới nghe được.
"Ông xã, em cũng yêu anh." Từ Nhan cũng đáp lại.
Tiếng vỗ tay, tiếng la, hoa tươi, bong bóng sôi trào trong lễ đường.
Hết trọn bộ.
