Old school Easter eggs.
Cuộc Hôn Nhân Này Đã Nhiều Năm

Cuộc Hôn Nhân Này Đã Nhiều Năm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325385

Bình chọn: 8.5.00/10/538 lượt.

ô đi tới, ôm lấy quần áo, chuẩn bị ném vào máy giặt. Kiểm tra trong quần áo thì cô lấy điện thoại của Triển Dịch Minh ra.

Cô không nghiêm túc quan sát điện thoại của Triển Dịch Minh, cũng không biết rõ là điện thoại này có phải cái anh thường dùng hay không.

Cô lấy ra, do dự một hồi, vẫn không nhịn được bật xem.

Gần đầy có nhiều người liên lạc, cô xem thử, quả nhiên thấy được tên ‘Hàn Vũ Sắt’.

“Em ở đây làm cái gì?”

Âm thanh của Triển Dịch Minh ở sau lưng cô vang lên, tay cô run lên, điện thoại di động rơi xuống đất.

Giờ phút này, trong lòng cô lặp lại cảm xúc bi thương, khong phải bởi vì Triển Dịch Minh từng bước đi qua, mà là cuối cùng cô biết thành loại người cô ghét, người hoài nghi mọi tiếng nói cử động của chồng, điều tra người liên lạc trên điện thoại chồng mình.

Cuối cùng cô trở thành loại phụ nữ độc ác mà cô coi thường. “Không làm gì cả.” Thẩm Tây Lăng khom người cầm điện thoại lên, rồi mới đưa ra trước gương mặt hoài nghi của Triển Dịch Minh, “Cởi quần áo trước tiên lấy các thứ ra, ngộ nhỡ em không chú ý liền ném vào máy giặt, thì chiếc điện thoại này không còn giá trị nữa đâu.”

Triển Dịch Minh liếc mắt nhìn điện thoại trong tay cô, cũng không coi là quan trọng, bỏ thì vứt đi, mua lại cũng tốt, tạo lợi nhuận cho những nhà sáng tạo điện thoại di động kia, đây là đang làm chuyện tốt.

Thấy anh không có ý định cầm lại điện thoại, cô thuận tay để lại chỗ gần đó, rồi cho quần áo vào trong máy giặt, ấn nút, để nó tự hoạt động.

Triển Dịch Minh lúc này đi tới, thấy cô chẳng có chút phản ứng bất ngờ nào, chỉ cảm thấy cả người vừa tắm sảng khoái xong thì thay thế bằng sự đè nén, “Em làm sao vậy?”

“Không sao cả.” Thẩm Tây Lăng cũng không nhìn anh, ánh mắt nhìn chằm chằm vào máy giặt quần áo đang hoạt động kia, quần áo bị trộn cùng một chỗ, cũng giống như tâm tình cô.

“Không sao cả……” Triển Dịch Minh nhại lại lời nói của cô, sau đó ánh mắt cũng nhìn về phía máy giặt, “Rõ ràng chỗ này sẽ đưa tới tiệm giặt sao bây giờ em lại ném vào máy giặt?”

“Em quên rồi.” Lúc này cô mới nhớ ra không đúng ở chỗ nào, nhưng anh nói ra, cô lại cảm giác không vui.

“Nhưng trước kia em lại nhớ rõ.”

Đúng vậy, nhớ rất rõ. Cô có thể biết mỗi ngày mình nên rời giường từ lúc nào, mỗi ngày mấy cái…. Lúc nào hết giờ làm công việc phiên dịch, mấy cái…. Giờ nào làm việc nhà, giờ nào đi đón An An, thậm chí còn nhớ rõ đường nào, sau đó biết lúc nào nên đi siêu thị mua thức ăn, thời điểm nào nên nấu cơm.

Nhắm mắt lại, cô đều có thể biết mình ngày mai nên làm cái gì. Không có ngoài ý muốn, bởi vì cô phải đi làm mấy việc này, toàn bộ đều muốn làm xong.

Cô đóng nắp máy giặt, “Em thật sự quên mất rồi, chỉ vì điều này mà anh muốn trách móc nặng nề sao?”. Đi qua bên cạnh anh, cũng không biết mình tức vì cái gì, rõ ràng là con đường mình chọn, thật sự chính là như vậy, không trách được ai, mới khiến càng khó chịu hơn.

Triển Dịch Minh một phát bắt được cánh tay cô, “Em làm sao vậy?”

Cô còn chưa biết ngụy trang lắm, cho dù ngoài miệng không nói, vẻ mặt cũng hoàn toàn bán đứng cô.

Cô muốn hất tay anh ra, nhưng không làm, “Em có nói có cái gì hay không?”

Triển Dịch Minh nhìn cô một hồi, tựa hồ đang suy nghĩ xem hôm nay mình đã làm sai cái gì mà khiến cô có phản ứng lớn thế này, thử thăm dò mở miệng, “Mấy ngày nay quả thật có chút bận, thời gian về nhà cũng không xác định rõ, qua một thời gian nữa sẽ không như vậy.” Thấy mặt cô vẫn lạnh, vì vậy tiếp tục, “Lần sau gặp phải tình huống như thế thì anh sẽ gọi điện thông báo trước cho em.”

Anh đã chủ động hạ mình nói, cô cũng không muốn dây dưa gì nữa, không muốn mình biến thành người chỉ đi oán trách thật sự, “Ừ, em đi dỗ An An ngủ.”

“Em nghỉ ngơi đi, anh đi.” Lúc này Triển Dịch Minh mới buông tay cô ra.

--------

Thẩm Tây Lăng nằm ở trên giường, cứ có cảm giác phiền lòng, nhưng muốn cô nói rõ ra chỗ nào phiền, chắc chắn cũng không nói ra được nguyên nhân, liền để tự mình đánh giá, cũng sẽ chỉ nói là không có bệnh (rên) ngâm. Cô cảm thấy tình trạng của bản thân, hoàn toàn nên tìm chỗ nào khép kín mà náo loạn một trận, hoặc là đến chỗ không người hét to lên.

Nhưng rất nhanh, cô lại tìm ra được lý do cho mình, có lẽ còn chưa thích ứng được thân phận bây giờ của mình, có lẽ nên thích ứng thêm một thời gian nữa, sẽ khá hơn.

Cô đang ngủ mơ mơ màng màng, bên cạnh lại vùi xuống, một đôi tay sờ soạng tới đây. Cô cau mày, không ưỡn ẹo động động.

“Không ngủ ?”

Âm thanh của Triển Dịch Minh truyền tới, khiến cô vô cùng buồn bực, người cũng không động, “Ừ.”

Tâm tình của anh cực kì tốt, điều này lại trở thành lý do khiến tâm tình cô không tốt. Không kịp nghĩ nhiều cái gì, tay của anh chui vào trong áo cô, cô xoay người đi kéo tay anh, trước kia nếu như vậy thì anh cũng không đòi hỏi gì nữa.

Nhưng hôm nay có chút ngoài ý muốn, anh cũng nói trực tiếp, “Rất nhiều ngày không làm rồi.”

Nói tự nhiên như vậy, nhưng cô nghe như ám chỉ cái gì. Mấy ngày này anh thật sự bận rộn, trở về nhà liền đi vào thư phòng, hoặc là sau khi trở về cũng đã rất khuya, khi đó cô rất khó chịu, căn bản không thèm để ý t