gừng thầm thì, hài lòng thỏa
dạ hưởng thụ mùi vị tốt đẹp của giai nhân. Lại tiếp một hiệp nữa, tuy ham muốn
vẫn còn nhưng lí trí cuối cùng cũng quay lại, hắn xoa xoa trán Lâm Uyển, giọng
khàn khàn nói: “Không sao chứ? Khó chịu không?”
Không đợi Lâm Uyển lên tiếng, hắn đã tự nói: “Chưa nóng bằng hôm qua,
chẳng trách người ta đều bảo lúc phụ nữ sốt là lúc thích hợp nhất để tiến vào.”
Nói đến cuối câu hắn thở dài một tiếng, cũng không biết là vui vẻ hay nuối
tiếc.
Lâm Uyển mất mấy giây mới hiểu ra những gì hắn đang nói, vừa thẹn vừa
giận, một tay đẩy người đàn ông đang ì trên cơ thể mình, bò dậy, cầm cốc nước
trên tủ đầu giường uống mấy ngụm.
“Để lại cho tôi một ít.” Trần Kình nói rồi đón lấy chiếc cốc, uống một
hơi cạn sạch phần nước còn thừa, rồi lại cưỡng ép cô, ôm cô vào lòng nằm xuống.
Trải qua một hồi vận động, cơ thể hai người đầy mồ hồi, dính lại với nhau càng
thêm khó chịu, còn có một sự ám muội khó tả.
Trần Kình không thoải mái lắm khẽ động đậy, ngáp một cái nói với người
trong lòng: “Không tắm nữa, tránh việc em lại bị sốt.” Lâm Uyển miễn cưỡng ừ một
tiếng, trong hơi thở tràn ngập mùi đàn ông mạnh mẽ khiến cô cực kì không thích
ứng, nhưng cũng không vùng vẫy nữa.
Lâm Uyển nhắm mắt nằm một lúc, sau khi nghe thấy Trần Kình phát ra
tiếng ngáy khẽ, cô nhẹ nhàng chạm vào hắn, thấy đối phương không có phản ứng mới
ngồi dậy xuống giường. Phần eo rất mỏi, động tác khi nãy của người nào đó quá
mạnh mẽ. Cô cười mỉa mai, làm ra vẻ quan tâm cô, dục vọng phát tác thì chẳng cần
biết gì nữa. Trong mắt hắn, cô chính là thứ đồ chơi, lúc cao hứng thì trêu đùa,
lúc vô vị thì chọc tức, lúc buồn phiền thì trào phúng vài câu, lúc có nhu cầu
thì giày vò một cách tàn nhẫn.
Cô đi thẳng đến thư phòng, lúc bàn tay đặt lên nắm cửa, cô khẽ ngừng
lại, hít một hơi thật sâu, sau đó mở cửa bước vào trong. Căn phòng này cô từng
vào mấy lần, vốn mang tâm lí biết người biết ta mà “tham quan” vương quốc của
hắn. Nhưng bây giờ đứng đây, mặt sàn dưới chân dường như hóa thành bụi gai, mỗi
bước đi đều trở nên khó khăn vô cùng, nhưng cô không hề lùi bước. Rất nhanh cô
đã tìm thấy một phong thư bên trong chồng văn kiện trên mặt bàn, mở ra, là một
tệp ảnh, còn có một bức thư, tất cả đều đầy đủ...
Lúc Lâm Uyển quay về giường, sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi. Có lẽ trước đó
bị giày vò toát mồ hôi, bây giờ mới cảm thấy lạnh sống lưng, hay là do sự căng
thẳng ban nãy dẫn đến. Nhưng điều khiến cô không hiểu được là, rõ ràng việc mà
trước kia cô cảm thấy rất thoải mái, nhưng làm xong giờ chỉ có cảm giác mệt mỏi.
Người đó vẫn đang ngủ say, cô điều chỉnh hơi thở rồi xoay đèn đầu giường, lặng
lẽ quan sát gương mặt đang ngủ của hắn.
Lần đầu tiên cô nghiêm túc nhìn người này, phát hiện ra ngoại hình của
hắn khá đẹp, cơ thể với những đường nét khỏe mạnh, hệt như con người hắn, cường
thế bá đạo. Lông mày rất cao, vừa đen vừa đậm, đôi mắt không to lắm, nhưng lúc
trừng mắt lại sắc bén, đáng sợ vô cùng. Lông mi rất dài, sống mũi rất thẳng,
điều khiến cô bất ngờ là, môi của hắn lại không phải loại mỏng mỏng kia, trong
sách đều nói môi mỏng bạc tình, xem ra cũng không hẳn vậy.
Không đúng, hắn rất trọng tình cảm, nhưng đó chỉ là với người thân của
hắn mà thôi. Tất cả nhiệt tình của hắn đều dành cho người mà hắn quan tâm, vì
vậy mà với kẻ khác, hắn chỉ còn lại sự cay nghiệt.
Ngay bây giờ, người đàn ông này xem ra không khác so với người bình
thường, hoàn toàn không có sự kiêu ngạo ngang ngược như mọi khi, thậm chí có thể
nói là vô cùng yếu đuối, vì hắn vừa uống phải nước pha lẫn thuốc ngủ, liều lượng
đó đối với cô mà nói thì chẳng hề có tác dụng, nhưng với hắn...
[ Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn '>
Sau đó cô ý thức được một vấn đề, nếu vừa nãy tăng thêm liều lượng
thuốc, liệu rằng có phải đầu xuôi đuôi lọt rồi không, nghĩ đến đây, cô không
khỏi dựng tóc gáy. Cô lại liên tưởng đến buổi đêm đáng sợ kia, khi đó cô còn
thật sự có dũng khí, hoặc như hắn thường nói là “không biết sống chết”, không
giống như bây giờ, chỉ lặng im nhìn hắn đã thấy nhịp tim tăng nhanh, cô quả thật
đã trở nên hèn nhát rồi.
Lâm Uyển bỗng cảm thấy mắt cay cay, lau lau mắt lại hơi ẩm ướt, cô đành
khẽ cười gượng một chút. Cô không biết tại sao mình đột nhiên muốn ngắm hắn, có
lẽ là vừa nãy làm chuyện đại sự, thần kinh hơi kích động, không ngủ được, muốn
tìm chút việc để làm. Cũng có lẽ chỉ là muốn nhìn thử xem người bỗng dưng xuất
hiện xé tan cuộc đời cô, rốt cuộc có vẻ ngoài ra sao.
Tắt đèn, Lâm Uyển lại bị mất ngủ, vừa rồi đón sinh nhật tuổi hai mươi
tư, bất kì ai cũng sẽ nói cô còn trẻ. Nhưng cô lại có cảm giác mình đã trải qua
quá nhiều biến cố thăng trầm, đã dùng cạn nhiệt tình để yêu một người, cũng dùng
cạn tất cả sức lực để hận một người. Sau này, nếu còn có sau này, chẳng còn
nhiệt tình, chẳng còn sức lực, liệu có phải thứ cô còn lại, chỉ là sự tê dại hay
không?
Cuối tuần, mười rưỡi sáng, Lý Cẩn vừa tiếp một bệnh nhân mắc chứng tâm
thần phân liệt, hai tiếng đồng hồ tốn của cô không ít tâm sức. Cô day hai bên
thái d