mau kết
thúc, giống như bị chó dữ cắn, giống như trải qua một cơn ác mộng, cho dù mỗi
đêm cô đều gặp phải ác mộng đi chăng nữa. Cô nghiêng đầu sang một bên, không
muốn nhìn vào gương mặt đáng ghét kia. Cô thử lờ đi sự đau đớn thể xác, xóa bỏ
cảnh tượng nhục nhã trong đầu. Thế nhưng, tất cả đều chỉ là uổng công vô
ích.
Nơi mỏng manh nhất gặp phải sự xâm lược thô bạo nhất. Thứ đang nằm trên
cô là một con thú khát máu, mùi máu tràn ngập chỉ có thể khiến dục vọng phá hủy
của hắn càng thêm mãnh liệt. Cô cố nén không kêu không khóc, giữ lại cho bản
thân chút danh dự cuối cùng. Nhưng cô quá đau đớn, đây là một hình phạt vô cùng
tàn khốc. Cô từng nghe qua “Thập đại khổ hình” của nhà Mãn Thanh, không biết rốt
cuộc nó tàn nhẫn đến mức nào, nhưng đối với một người con gái mà nói, đây mới là
điều tàn nhẫn nhất trên đời. Đêm nay trôi qua, không còn gì hết.
Nghĩ đến đó, sự bi thương trong lòng Lâm Uyển che phủ cả sự đau đớn thể
xác, nét mặt cô liền giãn ra, biểu cảm cũng không còn đau khổ như trước đó.
Trong đôi mắt to tròn không hề có lấy một giọt lệ, ngay đến cả việc hô hấp cũng
trở nên mong manh như có như không, linh hồn dường như đã thoát ra khỏi cơ
thể.
Cô đã từ bỏ, Trần Kình lại không hài lòng, hắn ép mặt cô quay về đối
diện với mình, dùng giọng điệu tàn nhẫn nhất tuyên bố: “Lâm Uyển, nhìn cho rõ,
tôi là người đàn ông đầu tiên của cô, cô nhớ lấy cho tôi, sau này còn dám quên
tôi, tôi dám chắc sẽ làm cho cô sống không bằng chết.”
Lâm Uyển trừng trừng nhìn vào mặt hắn, cô thầm nghĩ “Sống không bằng
chết ư, anh đã đang làm rồi đây không phải sao?” Cô trước kia chỉ biết thế gian
đầy rẫy những điều xấu xa, nhưng không biết “xấu xa” đến mức độ như thế này. Cô
biết kẻ trước mắt không phải loại người lương thiện gì, mà nói chính xác hơn thì
hắn là kẻ độc ác, nhưng không cách nào ngờ được hắn lại độc ác đến mức này. Mỗi
lần hắn xuất hiện là mỗi lần hắn làm những điều tàn nhẫn, lần sau luôn luôn tàn
nhẫn hơn lần trước. Sao thế giới này lại tồn tại hạng người như thế? Cô nhìn vào
mắt hắn, nhìn vào sâu bên trong, cô muốn biết nơi đó rốt cuộc còn có bao nhiêu
tàn nhẫn. Nhưng cô thất bại, từ sâu thẳm trong đôi mắt đó, cô chỉ thấy mình,
thảm hại, nhục nhã, không thể nào chấp nhận nổi.
Sự đày đọa vĩnh viễn không ngừng lại, thì ra việc này không hề có cái
gọi là “đau nhất” mà chỉ có “đau hơn”. Lâm Uyển nhắm chặt mắt, lần đầu tiên cô
có ý nghĩ muốn chết, cô thầm nhủ “Trần Kình, hoặc hôm nay anh giết tôi, bằng
không Lâm Uyển tôi xin thề, nhất định phải bắt anh trả giá tất cả những thứ anh
nợ tôi, gấp bội.”
Cho dù cả quá trình chẳng hề có sự hỗ trợ của đối phương, Trần Kình vẫn
rất mãn nguyện, không thể không nói rằng, cơ thể Lâm Uyển thật sự rất quyến rũ.
Hắn nhớ lại hình ảnh quả vải mà mình liên tưởng khi nãy, thật ra hắn không thích
vị vải cho lắm, nó quá nhạt nhẽo, không đủ hấp dẫn hắn. Nhưng quả vải trước mặt
đây, lại cực kỳ hợp ý hắn, tươi ngon, ngọt mà không ngấy, chỉ cần ăn một lần là
nghiện.
So với việc nhìn ngắm cơ thể cô thì điều khiến hắn sung sướng hơn là
cảm giác đạt được thành tựu xuất hiện khi hắn chinh phục được con người cô. Việc
quan sát biểu cảm biến đổi thất thường của cô từ không cam lòng cho đến chấp
nhận số phận, quả là sự hưởng thụ vô cùng thú vị. Lúc kết thúc, hắn thở dài một
hơi, sau đó cởi đôi tay đang bị trói lại của Lâm Uyển, nhẹ nhàng vuốt ve. Trên
làn da trắng nõn nà hằn lên từng vết đỏ, nhìn thật khiến người ta đau lòng,
nhưng lại mang chút vẻ đẹp thê lương khiến người khác phải rung động.
Hắn đưa tay nhẹ vuốt gương mặt cô, gò má cô vẫn còn man mát. Hắn bật
cười, xem ra mình vẫn chưa dốc hết sức, không thể khiến cô nóng lên triệt để.
Ngón tay hắn chạm vào trán cô, hắn hơi ngừng lại, ở đó có một vết sẹo nhỏ, giống
như tì vết xuất hiện trên món đồ gốm sứ thượng đẳng, nhưng không mảy may ảnh
hưởng đến vẻ đẹp vốn có, trái lại còn biến nó thành độc nhất vô nhị. Hắn cúi đầu
hôn vào vết sẹo đó, sau đó dịch xuống phía dưới một chút, hôn lên đôi mắt đang
nhắm chặt, hôn lên chiếc mũi xinh xắn, hôn lên bờ môi mềm mại, còn có cả chiếc
cằm nhọn nữa, cuối cùng hắn vùi đầu vào vai cô, khẽ gọi: “Uyển Uyển.”
Lần đầu tiên hắn gọi cô như vậy, không ngờ nghe thật êm tai.
Đợi cho đến khi người bên cạnh thở sâu và đều, Lâm Uyển mới mở mắt, ánh
mắt trống rỗng như giếng khô nghìn năm. Cô vẫn luôn tỉnh táo từ lúc bắt đầu cho
đến khi kết thúc. Cô hi vọng biết bao giá như mình không được tỉnh táo như vậy,
có lẽ ký ức về sự đau đớn kia cũng mờ nhạt đi phần nào. Nhưng điều đó là không
thể, đầu cô giống như bị ai đó đặt vào một chiếc máy, nó ghi chép rõ nét mỗi lần
hắn tiến đến, rút lui, thậm chí còn tính toán cả tần suất và độ mạnh yếu. Cô
thấy mình điên mất.
Lâm Uyển dựng người dậy, chầm chậm bò xuống giường, toàn thân đau nhức,
hai chân rã rời như không có xương, bước một bước thôi cũng thật gian nan. Một
chân giẫm phải thứ gì đó dinh dính khiến cô suýt trượt ngã, cúi đầu xem thử, thứ
khó coi kia trong đêm tối phát ra ánh sáng nhỏ li ti như đang thị uy rõ sức