, rồi bóp mũi tìm thứ dọn dẹp.
Lâm Uyển đã nôn xong xuôi, nhắm mắt gào lên: “Vương Tiêu, em đau
đầu.”
Câu nói này khiến Trần Kình mặt mũi vốn đã tối sầm phải nổi điên lên.
Vương Tiêu, Vương Tiêu, trên đời chỉ có mỗi một người đàn ông như thế hay sao,
không có anh ta thì trái đất không quay nữa à? Hắn cầm lấy vòi hoa sen ở bên
cạnh phun nước lạnh thẳng vào mặt Lâm Uyển, nghiến răng phẫn nộ nói: “Nhìn rõ
xem tôi là ai?”
Lâm Uyển bị nước lạnh bắn vào liền rít lên rồi mở to mắt. Nhưng đôi mắt
ấy của cô vẫn cứ mơ hồ nhìn người đàn ông đang nổi giận trước mặt. Trần Kình tức
sôi máu, không nhớ ra chứ gì, hắn vứt vòi hoa sen sang một bên, nhấc Lâm Uyển ra
khỏi nước. Hắn quăng Lâm Uyển đang ướt sũng lên giường, sau đó nới thắt lưng,
vừa cởi vừa nổi nóng gầm lên: “Tôi phải dạy cho cô nhớ ra tôi là ai, tôi sẽ
khiến cô cả đời này không thể quên được ngày hôm nay, không thể quên được
tôi!”
Trần Kình cởi quần áo xong liền nhào lên người Lâm Uyển hôn một cách
tàn nhẫn, chính xác mà nói thì là cắn. Lâm Uyển bị đau không ngừng kêu ầm ĩ, một
lúc sau môi đã sưng lên, phần trước ngực đều có vết mút đỏ lựng. Cho dù là đầu
óc không minh mẫn cũng cảm nhận được sự nguy hiểm, cô liền la hét kêu gào, ra
sức vùng vẫy. Trần Kình đã chán việc phải phí sức với con ma men này, hắn lôi
chiếc thắt lưng da trói tay cô vào đầu giường. Trước khi tiến hành bước tiếp
theo, bỗng nhiên hắn nhoài người về phía ngăn kéo đầu giường, lục lọi rồi lấy ra
một hộp Durex. Hắn vừa xé bao bì, vừa tức tối nghĩ “Lâm Uyển, để xem rốt cuộc cô
có ma lực gì, hôm nay phải làm cho ra ngô ra khoai.”
Cảm giác xé rách đau đớn làm cho Lâm Uyển trở nên minh mẫn trong nháy
mắt.
Cô khó tin nhìn người đàn ông trần trụi phía trên mình, ngay lập tức ý
thức được bản thân đang trải qua chuyện gì.
“Súc sinh, lui ra, cút đi.”
Cô hét lên, toan vùng ra, nhưng phát hiện hai tay đã bị trói chặt. Ngay
khoảnh khắc đó cô muốn giết người, muốn nghiền nát kẻ đang ở phía trên mình, tất
cả những căm hận trước giờ cộng lại đều không thể so bì với sự phẫn nộ ngay lúc
này.
Trần Kình cũng ngạc nhiên, ai có thể nghĩ rằng một cô gái đã có vị hôn
phu mà vẫn là trinh nữ đây? Nếu nói lời này với đám anh em, chúng không phải là
cười ngất thì chắc chắn sẽ nói tên đàn ông kia có vấn đề, nếu không thì là cả
hai người đều có vấn đề, một đôi lãnh cảm. Lại thêm vài tiếng trước, cô gái này
còn vô cùng lẳng lơ ra vào nơi đó kèm theo dáng vẻ bất cứ lúc nào cũng có thể
thuê phòng khách sạn cùng người khác. Khả năng này xưa nay chưa từng xuất hiện
trong đầu hắn, cho nên hắn hành động không hề thương xót, thậm chí còn mang chút
thô bạo ác ý. Hắn chỉ muốn khiến cô nhớ rõ tối hôm nay. Bây giờ nhìn vào ánh mắt
muốn giết người kia, hắn biết mình đã thật sự đạt được mục đích, cô gái này giờ
chỉ hận không thể nghiền hắn nát vụn.
Trần Kình trong lòng lo lắng, lúc này đây hắn mới cảm thấy mình hôm nay
hơi thất lễ, tính logic, khả năng phân tích cùng với sự tự chủ, tất cả đều đem
làm cỏ cho dê ăn sạch. Não hắn quay vòng suy nghĩ, hắn đem tất cả đổ lỗi tại vài
lần không đoạt được Lâm Uyển, chuyện đã đến nước này, tiếp tục hành động mới là
con đường đúng đắn.
Trên thực tế, cho dù hắn muốn dừng cũng không dừng được, máu toàn thân
đều dồn vào từng đoạn mô phần nhạy cảm. Hắn bây giờ hệt như chiếc tàu phá băng
chạy trên Nam Cực, như tên lửa sắp phóng lên vũ trụ. Hắn là nhà thám hiểm, hắn
là nhà chinh phục, không ai có thể ngăn cản nổi ý nghĩ tiến lên của hắn, huống
hồ chỉ là lớp màng mỏng trong cơ thể kia. Hắn thở hổn hển, đưa tay xoa nhẹ mặt
Lâm Uyển, hết sức dịu dàng nói: “Lâm Uyển, tôi không biết cô là lần đầu tiên,
làm cô đau rồi...”
Hừ, Lâm Uyển nhổ vào mặt hắn, súc sinh vẫn chỉ là súc sinh. Mẹ nó chứ,
ngay đến điều quan trọng đó hắn cũng không rõ.
“Súc sinh, mau buông ra.” Giọng cô khàn khàn.
Trần Kình bỗng nhiên nở nụ cười, hắn dùng đầu ngón khẽ véo má cô, giọng
điệu hơi khốn nạn: “Cô nàng ngốc nghếch, muộn quá rồi, bây giờ chúng ta chỉ có
thể tiếp tục, tôi sẽ hết sức dịu dàng, cô cũng phải học cách hưởng thụ
đi...”
“Anh chết đi.” Hai mắt Lâm Uyển vằn đỏ, hệt như muốn bắn ra tia lửa,
tức giận chửi rủa: “Loại người không bằng loài cầm thú, cút ra.”
Trần Kình hơi tiến người lên phía trước, lạnh nhạt đáp: “Cầm thú? Cô có
biết bộ dạng tối hôm nay của mình hấp dẫn bao nhiêu 'cầm thú' rồi không? Nếu
không phải gặp tôi thì cô ngay đến bị ai đưa lên giường hay bị bao nhiêu người
đưa lên giường cũng chẳng biết.”
Lâm Uyển đau đớn hít sâu, nói không suy nghĩ: “Là ai cũng được, chỉ cần
không phải anh.”
Trần Kình nghe thấy vậy mặt mũi xám xịt, chế nhạo đáp: “Thế sao? Vậy
thì khiến cô thất vọng rồi, bây giờ cô có đồng ý hay không cũng chẳng thể chọn
lựa nữa.” Hắn hung hăng tiến lên, chỉ quan tâm đến việc thỏa mãn dục vọng của
bản thân, cuối cùng cũng chẳng để ý xem người yếu đuối như cô liệu có thể chịu
đựng nổi hay không.
Lâm Uyển bỗng không lên tiếng nữa, vì cô biết mọi chuyện đã không thể
nào trở về như cũ. Bây giờ cô chỉ hi vọng tất cả những điều này mau