có rượu mới giúp cô
ngủ nổi, ngủ được rồi cũng không yên tâm bởi những cơn ác mộng cứ mơ hồ ập đến.
Có những lúc, trong giấc mơ xuất hiện ma quỷ mặt mày hung ác, cô nghĩ nhất định
là vì khoảng thời gian đó mình nhận việc vẽ tranh cho mấy câu chuyện kỳ bí.
Nhưng sau này khi đổi sang phong cách ấm áp, cô vẫn gặp những giấc mơ vô cùng
quái lạ. Vì ngủ không ngon giấc, sắc mặt cô rất kém, buộc phải dựa vào son phấn
để che giấu.
Có một lần, cô vừa ngủ dậy thì bị Mễ Lan chặn giữa nhà, dọa Mễ Lan hét
ầm lên: “Uyển Uyển, cậu thế này là sao? Muốn diễn phim kinh dị à?” Lúc đó cô
đành viện cớ thức đêm làm tăng ca để đánh trống lảng. Mễ Lan và Tư Tư luôn quan
tâm cô, ngày nào cũng gọi điện thoại hoặc hẹn cô ra ngoài, chỉ lo cô nghĩ ngợi
lung tung rồi buồn bã sinh bệnh. Cô biết Mễ Lan vừa mới kết hôn, không thể thoải
mái giống như ngày trước, cho nên cô cố hết sức không gây thêm phiền phức cho
bạn, mấy lần liền đều lôi công việc ra để từ chối.
Ngày Quốc Khánh 1/10, Tư Tư vội trở về cùng Lâm Uyển đi du lịch. Hai
người tới Hoàng Sơn, sau khi tiêu hao thể lực nghiêm trọng, toàn thân mệt mỏi rã
rời, nhưng đồng thời cũng được thưởng thức cảm giác thích thú bởi tất cả lỗ chân
lông đều được giãn ra, thông suốt mát mẻ. Phong cảnh hai bên đường càng khiến
người ta khoan khoái nhẹ nhàng, nhưng Lâm Uyển vẫn không nén được mà nghĩ rằng,
nếu người đó và cô cùng đi thì tốt biết bao.
Lúc đứng trên đỉnh núi, Tư Tư đột nhiên hỏi: “Uyển Uyển, cậu đã khá hơn
chưa?” Một câu hỏi chẳng rõ đầu đuôi, nhưng cô biết Tư Tư đang nói tới điều
gì.
Khi đó, cô nhắm mắt nói: “Vẫn nhớ, rất rất nhớ, mỗi tối trước khi đi
ngủ đều nói với bản thân rằng, đây chỉ là một giấc mơ, ngày mai, anh ấy sẽ xuất
hiện trước mặt mình...”
“Mình đành tự an ủi bản thân, anh đã dừng lại ở lại mùa hạ năm nay.
Cũng tốt, vì anh sẽ mãi mãi không già đi, có thể thật sự trở thành “Hoàng tử bé”
rồi.” Nhưng, hoa hồng của cô không có nước tưới của anh nên đã bắt đầu khô héo.
“Hoàng tử bé” và “hoa hồng” là biệt danh mà họ gọi nhau lúc yêu nhau tha thiết,
vì quyển sách mà họ thích nhất chính là “Hoàng tử bé”.
Tư Tư than thở: “Uyển Uyển à, cậu vẫn còn trẻ, không thể cứ dừng lại
với quá khứ, phải nhìn về phía trước, phải ‘move on’.”
“Ừ, mình sẽ cố gắng.”
Nhưng lúc xuống núi, cô vẫn mua hai ổ khóa đồng tâm, rồi khóa nó trên
hàng rào của đường ray xe lửa. Tư Tư lo lắng ngập ngừng hỏi, cô cười nói: “Cậu
xem, mình làm thế này là đang ‘move on’ đấy, mình đang hẹn trước kiếp sau với
anh.”
Lúc bước ra từ KTV, bên ngoài tuyết rơi trắng xóa. Kể từ khi thành phố
B bước sang mùa đông, có lẽ đây là lần đầu tiên tuyết rơi lớn đến vậy. Hoa tuyết
tròn xoe từ giữa không trung chầm chậm đáp xuống, dưới ánh đèn rực rỡ trước cửa,
càng thêm lấp lánh, hệt như yêu tinh đang nhảy múa lúc nửa đêm. Trong cuộc vui
hoan lạc, bông tuyết lại giống như những đóa hoa rơi xuống từ bàn tay của Thiên
Nữ, rất đẹp, rất lãng mạn.
Mấy cô gái líu ríu nói cười lấy di động ra chụp ảnh. Có hai đứa trẻ
đáng yêu đến từ phương Nam, lần đầu tiên được nhìn thấy tuyết lớn, phấn khích
khoa chân múa tay sung sướng. Lâm Uyển nhét tay vào túi áo khoác lông, rụt cổ
lại, miệng cười khẽ lẫm bẫm: “Tuổi trẻ thật là đẹp.”
Lúc quay lại, cô thấy tốp người bước ra từ khách sạn hạng sang bên
cạnh. Cô vừa nhìn đã nhận ra ngay một bóng dáng trong số đó, có lẽ do ngoại hình
và phong thái của hắn quá nổi bật, hay do cô vô cùng căm ghét hắn, cũng có thể
là do ánh đèn ở chỗ đó quá sáng khiến tất cả những thứ tối tăm u ám không còn
chỗ ẩn nấp.
Cô nhìn hắn trừng trừng, cứ như muốn dùng ánh mắt ấy nghiền nát hắn
thành tro bụi. Cho đến khi kẻ đó lướt mắt về phía cô, cô mới quay đầu rời khỏi
cùng đồng nghiệp.
Đây là lần chạm trán đầu tiên của họ sau nửa năm. Ở đô thị phồn hoa có
đến hơn ngàn vạn người này, hai người vốn dĩ không thuộc cùng một thế giới, chưa
từng gặp nhau là chuyện rất đỗi bình thường. Nhưng hoàn cảnh vừa rồi khiến cô ý
thức được rằng, hóa ra họ đã từng gần nhau đến vậy. Nỗi căm tức được cô nén
xuống tận đáy lòng đột nhiên trỗi dậy, men theo huyết quản chạy khắp cơ thể.
Luồng khí lạnh lẽo lan tỏa từ trong ra ngoài khiến cô rùng mình dù đang khoác áo
lông dày. Cuối cùng thì cô đã hiểu tại sao mình không thể khôi phục trạng thái
ban đầu, lại càng không thể vui vẻ... Đó là vì lòng cô còn mang đầy thù
hận.
Lúc về đến nhà, di động báo có tin nhắn, Lâm Uyển bàn tay run run, tim
đập thình thịch. Cô mở ra xem thì thấy một câu thơ: “Nếu Đông về, Xuân có ở sau
chăng?”[2'> của một đồng nghiệp nam gửi đến. Cô thở phào nhẹ nhõm, rồi ngay sau
đó lại cười đau khổ, đắn đo mãi mới trả lời hai chữ: “Cảm ơn.”
[2'> Câu thơ trích trong khổ 5 của bài thơ “Khúc ca gửi ngọn gió Tây”,
tên tiếng Anh là “Ode to the west wind”, một tác phẩm của nhà thơ nổi tiếng
người Anh - Percy Bysshe Shelley.
Có thể nói gì được đây, cô không phải con ngốc, hẳn là cảm nhận được
người ta luôn đối tốt với mình. Nhưng mùa đông của cô vẫn chưa kết thúc, mùa
xuân có lẽ vĩnh viễn chẳng bao giờ xuất hiện.
Mồng Tám tháng