đẩy cửa xe ra, đi xuống xe mở cửa cho Linh
Lung.
"Xuống xe."
Linh Lung không biết làm sao đi xuống xe, trong tuyết tung bay, cô cơ hồ không thấy rõ vẻ mặt của Thượng Quan Ngự Quân.
"Tại sao xuống xe chỗ này?" Bông tuyết lạnh như băng chui vào cổ áo của cô, khiến cô thật sâu rùng mình một cái.
Thượng Quan Ngự Quân cởi áo khoác ngoài của mình khoác lên người Linh Lung,
tròng mắt thật sâu nhìn cô, tựa hồ muốn đem từng chi tiết trên gương mặt cô nhớ kỹ.
"Em có thể rời Thượng Quan gia ." Giọng hắn gần như
vô tình mang theo run rẩy khó có thể phát giác, chật vật nghiêng mặt,
không muốn Linh Lung khó có thể tin được thấy rõ vẻ mặt dù nhỏ của hắn,
hắn nhìn một chút biệt thự Lâm gia, trong bông tuyết mịt mờ có mấy đóa
dính vào trên ánh mắt của hắn, từ từ tan, băng hàn chậm chạp thấm vào
thân thể của hắn. . . . . .
"Anh đưa em đến cửa Lâm gia, từ giờ chúng ta sẽ không bao giờ gặp mặt nữa."
Người đàn ông luôn luôn lãnh khốc bỗng nhiên cảm thấy rét lạnh khuếch tán khi hắn toàn thân mỗi một chỗ, khi hắn nói ra những lời này, phảng phất có
thứ gì mơ hồ thất lạc.
Trên đường phố yên tĩnh một người cũng
không có, chỉ có thể nghe tiếng tuyết bay xuống mặt đất, Linh Lung run
rẩy đôi môi, không biết là do gió tuyết, vẫn là do lời nói lạnh như băng của hắn, nước mắt của cô trong lúc bất chợt cứ như vậy bừng lên. Tại
sao? Cô không phải là vẫn muốn thoát khỏi Thượng Quan gia sao?
Cô không phải là vẫn cho là mình có thể kiên cường rời khỏi nam nhân trước mắt này.
Lần nữa bắt đầu cuộc sống mới sao?
Như vậy tại sao đau lòng như vậy?
Bấn loạn trong tuyết, cô nhìn giống Thượng Quan Ngự Quân giống như tượng
đá, dương dương sái sái bông tuyết rơi vào áo sơ mi sẫm màu của hắn, vậy mà rét lạnh không chút nào đủ rung chuyển người chỉ mặc một áo sơ mi
như hắn. Hắn còn đứng như vậy, lạnh cứng biểu tình thượng tựa hồ có mơ
hồ phức tạp.
Tại sao hắn không chịu nhìn thẳng cô?
Linh Lung trong lúc bất chợt muốn lay hắn, đối với hắn hét lên: Nhìn em, sau đó sẽ nói với em "Từ giờ không gặp nhau nữa" !
Năm ấy, trước khi cô rời Thượng Quan gia nhìn thấy lầu hai Thượng Quan Ngự
Quân ngưng mắt nhìn cô, ánh mắt phức tạp của hắn khiến lòng cô hung hăng căng thẳng. Linh Lung chợt không hiểu tâm tình của mình, tại sao kỳ
vọng tốt đẹp cuộc sống tự do, đối với hắn cũng giống mong mỏi. . . . . .
Mong mỏi cái gì?
Mong mỏi hắn có thể nhìn cô nhiều một chút, có thể ở bên cạnh cô lâu một
chút, có thể để cô bất tri bất giác hấp dẫn hắn, tháo bỏ gương mặt lạnh
như băng. . . . . .
Nơi xa một chiếc xe màu đen lao nhanh đến,
bởi vì nó từ sau lưng Thượng Quan Ngự Quân tiến tới, hắn không có thấy.
Nhưng đối mặt với hắn Linh Lung thấy được. Trong tích tắc, Linh Lung
nhìn thấy gương mặt của Tiểu Dã, mà trong tay hắn cầm một khẩu súng lục
màu bạc.
Bỗng dưng, cô hiểu ánh mắt lo lắng của Dạ Đồng. . . . . .
Tất cả đều rất nhanh, ở trong mắt Linh Lung lại thành động tác chậm. Trong
con ngươi của cô nước mắt rốt cục có thể không mang theo nhớ thương chảy xuống, Thượng Quan Ngự Quân vẻ mặt lạnh như băng trong nháy mắt sụp đổ, hắn đưa một tay ra muốn lau đi nước mắt của cô.
Đang ở nhìn thấy vẻ mặt hắn biến hóa, Linh Lung mỉm cười, hắn đối với mình là có cảm
tình, chẳng qua là hắn hèn nhát không dám thừa nhận, mà mình cũng hèn
nhát không thể nói cho hắn biết. Đúng vậy a, chưa từng nói cho hắn biết
mình yêu hắn, bất quá, khi cô đem tấm lòng của mình, không có chút bí
mật nào hiến tặng cho hắn, hắn có hiểu hay không đây?
Cô nhanh
chóng xoay người đến trước mặt Thượng Quan Ngự Quân, dùng thân thể che
kín hắn, cánh tay vòng quanh cổ của hắn. Hôn lên môi hắn cũng lúc mấy
tiếng súng vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng của màn tuyết, sau lưng mãnh lực đánh thẳng vào cùng với sự đón chờ đau đớn khiến cô bỗng nhiên từ trong ngực của hắn ngã xuống.
Nhìn vẻ mặt hắn kinh ngạc, Linh Lung không nghe được hắn gào thét. Từ từ nhắm hai mắt lại.
Nếu như cô đem toàn bộ tấm lòng mình, không có chút nào cất giữ cho hắn,
hắn có thể hay không hiểu được lời cô quên nói? Hắn có hiểu hay không,
cô đối với hắn yêu sâu đậm?
Suy nghĩ quanh quẩn, trước bóng tối
cô chỉ nhớ sự đau thương như tuyết xoáy quanh rơi trên lông mi cô, còn
nước mắt nóng bỏng của người nào đo, nóng bỏng hòa tan lạnh như băng
trên mặt cô. . . .
"Anh không có lời gì nói với em sao?" Dạ Đồng nhẹ nhàng hỏi, ánh mắt linh hoạt nhìn khuôn mặt anh tuấn của Thượng Quan Ngự Quân
Thượng Quan Ngự Quân im lặng nhìn Dạ Đồng "Em thay đổi rất nhiều, không còn là Dạ Đồng của lúc trước, em sẽ hạnh phúc" Mặc dù giọng nói tựa hồ ko dao
động, nhưng anh mắt của anh đã trở nên dịu dàng rất nhiều, lại nhiều hơn một phần thân thiết
Dạ Đồng đột ngột cảm động! Nhưng nếu như,
nếu như lúc trước anh cho cô thấy sự ấm áp này, thì hôm nay cô cũng sẽ
không buông tay . Cảm thấy kiên cường của mình khi ở trước mặt anh luôn
trở nên yếu ớt, cô không khỏi hận mình, rồi lại tán thưởng quyết định
rời bỏ anh. Nếu như cô có thể chinh phục tim mình, thì sau này bất kể có đối mặt với loại khó khăn gì cô cũng sẽ vượt q