Tú Oánh lại là bộ dáng như trời sắp sụp đến nơi, Gia Cát
Sơ Thanh nhìn mu bàn tay sưng đỏ của Từ Man, mày nhíu lại, lập tức nói:
“Tú Oánh biểu muội, có thể giúp huynh đi gọi đại phu được không, chính
là vị nhà ta thường dùng ấy.”
Hoàng Tú
Oánh bị Gia Cát Sơ Thanh gọi một tiếng như thế, toàn bộ giống như ngây
người, lập tức nhìn quanh bốn phía, dáng vẻ trông như không biết hôm nay là ngày nào. Sau đó, nàng lại nhìn thấy mu bàn tay ửng đỏ của Từ Man,
lập tức a một tiếng, rốt cuộc thành thật song vẻ mặt hoảng hốt đi ra
ngoài.
Gia Cát Sơ
Thanh thấy nàng đã đi khỏi, cũng không ăn nữa, ngược lại nhờ Từ Man đẩy
hắn vào buồng trong, đỡ hắn lên giường nằm, hắn thấy Từ Man cũng dùng
ánh mắt lo lắng nhìn mình, liền ôn nhu cười nói: “Huynh chỉ là mấy ngày
nay không nghỉ ngơi tốt thôi, muội đừng lo.”
Từ Man gật
đầu, cũng không muốn chờ Hoàng Tú Oánh trở về, liền trầm mặc một lúc,
định bụng trở về, không ngờ lại bị Gia Cát Sơ Thanh cầm bàn tay bị đánh
đỏ.
“Sau này đừng quá thân cận với muội ấy.”
Từ Man rút lại vài lần, cũng không rút về được, lại thấy hắn từ trong hộc giường lấy ra một lọ thuốc mỡ tự mình thoa cho nàng.
“Huynh cũng
không biết muội ấy sao lại thế, từ nhỏ đã cảm thấy muội ấy cổ quái, lại
không ngờ càng lớn càng cổ quái.” Gia Cát Sơ Thanh ngồi tựa vào đầu
giường, cúi đầu thổi thổi lên mu bàn tay Từ Man.
Cổ quái? Từ Man tin chắc nếu Hoàng Tú Oánh biết Gia Cát Sơ Thanh nói nàng ta cổ quái, thể nào cũng sẽ nổi điên chưa biết chừng.
Gia Cát Sơ
Thanh nhìn ra vài phần khác thường trong mắt Từ Man, tưởng rằng nàng
không tin, liền nói: “Nếu muội từ nhỏ đến lớn, đều từ trong mắt một
người thân bên cạnh, nhìn ra thương hại, yêu thương, cùng với ánh nhìn
như của người cứu độ vậy, muội cũng sẽ cảm thấy người đó cổ quái thôi.”
Từ Man thiếu chút nữa cười phì thành tiếng, giả sử tưởng tượng lúc mình còn mấy
tuổi, bên người có một cô bé còn nhỏ tuổi hơn mình, cả ngày dùng ánh mắt đầu độc: “ngươi thực đáng thương, ta sẽ cứu ngươi, ta sẽ yêu ngươi cả
đời”, sợ là chính mình đã sớm đoạn tuyệt lui tới rồi, nếu còn sinh ra
tình cảm say đắm cái quái gì đấy đối với người này, quả thực là bị điên
rồi. Thật chả biết ở trong sách cái khúc sau khi sống lại, Gia Cát Sơ
Thanh làm cách nào chống đỡ được ánh mắt phong phú kia, rồi yêu Hoàng Tú Oánh chứ, hay là bàn tay vàng đã mở rộng đến vô hạn rồi?
Gia Cát Sơ
Thanh cẩn thận phát hiện khóe miệng Từ Man như ẩn như hiện ý cười, trong lòng liền an tâm, tuy nói Hoàng Tú Oánh là biểu muội hắn, thời gian lui tới cũng dài hơn Từ Man, nhưng hắn chỉ cảm thấy, so với bất kỳ ai, Từ
Man đều hợp ý hắn hơn, giống như chỉ liếc mắt một cái, hắn liền muốn
chiếm lấy nàng làm của riêng mình.
“A Man…” nhìn gương mặt tựa phù dung kia, Gia Cát Sơ Thanh nhịn không được nói.
Từ Man ngẩng đầu, còn chưa hồi thần về từ truyện cười kia.
“Huynh đợi muội lớn lên, đã đợi rất lâu rồi.”
Từ Man cảm
thấy như bị sét đánh trúng, cho dù trước đó đã nhận được sợi dây chuyền
tỏ tình, cũng không kích thích bằng được thổ lộ ngay tại chỗ thế này.
Giống như là trong lòng kỳ thật biết rõ, nhưng vẫn giả ngu không muốn
thừa nhận, bị người vạch trần ngay tại chỗ, còn rõ rành rành triển lãm
trước mặt ngươi, khiến ngươi đến cơ hội làm đà điểu cũng không có, trực
tiếp tới gần trước mắt ngươi.
Nếu người
thường gặp chuyện như vậy, sẽ xử lý thế nào, Từ Man không rành lắm.
Nhưng nàng biết, mình tuyệt đối là người kinh hãi nhất trong số đó, bởi
vì đợi đến lúc nàng định thần lại, nàng đã ngồi trên xe ngựa trở về nhà
rồi. Nàng vậy mà bỏ mặc Gia Cát Sơ Thanh đang không khoẻ trong người ở
lại phòng một mình, còn mình thì chạy về nhà.
Cúi đầu nhìn mu bàn tay được bôi thuốc, Từ Man ảo não dùng hai tay bưng kín mặt, ngày hôm nay, thật sự quá tệ.
Nhị cô vẫn
bị Kinh Triệu Doãn đưa đi, tuy nói Đại cô là bạch đinh, mà Nhị cô là phu nhân nhà quan, nhưng luật pháp vô tình, lại là Từ lão phu nhân đích
thân tố giác, quan phủ không thể không xem thường, có điều hung thủ và
người chết đều là chị em ruột của phò mã, tuy nói người chết cùng phò mã là ruột rà cùng một mẹ sinh ra, nhưng nghe nói hung thủ ngày thường
cũng có quan hệ không tệ với phò mã, trong chuyện này, xử lý thế nào
cũng không được thỏa đáng lắm, đành phải theo lẽ công bằng mà làm, thẩm
tra kỹ càng.
Chuyện của
Nhị cô, khiến cả nhà Nhị cô phụ trải qua tiệc tất niên không vui, Từ Man còn có lòng đi thăm Hoàng Tú Lệ, thấy nàng mặt mày tiều tụy, tâm thần
hoảng hốt, thấy mình đến dù không đến mức gào khóc, nhưng trên mặt cũng
nước mắt ngắn dài, nắm chặt tay mình, nói hãy tin là Nhị cô là bị oan
uổng.
Kỳ thật Từ
Man cũng không tin Nhị cô sẽ giết người, thứ nhất, Nhị cô không có động
cơ giết người, thứ hai, giả sử nếu là nhị cô giết, thủ pháp cũng quá
kém, hơn nữa, nếu thật sự là Nhị cô làm, vì sao nha hoàn bên người lại
không nhìn thấy, tuy Nhị cô chỉ là phu nhân của một tiểu quan, nhưng
trong nhà vẫn có tỳ nữ, lúc Nhị cô ngủ, tỳ nữ bên cạnh đi đâu, Đại cô
làm cách nào đến phòng Nhị cô mà không bị tỳ nữ phát hiện, từng ấy vẫn
