òn đổ dồn về phía Diêu Yên Cẩn
ngồi trong góc phòng. Diêu Ngạn lập tức sải bước, che khuất tầm nhìn của ông bà nội.
Thẩm Quan phái người chỉnh lý đống đồ uống. Công nhân tăng ca làm
việc. Họ thay tem nhãn hỏng hóc, sàng lọc đồ uống bị gỉ miệng, báo cáo
thùng hàng bị hư hỏng hơn phân nửa, cần sắp xếp lại, nhất thời mọi người đều vô cùng bận rộn. Thẩm Quan nén cơn giận, vờ như không có việc gì mở tiệc mời Tưởng Nã. Anh ta vừa rót rượu vừa cảm ơn: “Lần này thật lòng
cảm ơn Tưởng tổng”, nhưng không hề nhắc tới chuyện vận chuyển hàng hóa
đợt sau.
Tường Nã nhướng mày, cười đáp lại: ‘Thẩm tổng khách sáo quá!”. Anh
nâng ly uống một hơi cạn sạch. Hai người ai cũng mang trong lòng suy
tính riêng.
Trụ cột trong nhà nằm viện. Diêu Ngạn và bà Diêu phải thay phiên nhau chăm sóc. Vết thương của cô họ rất nặng, ngày nào cũng phải truyền dịch uống thuốc, bác sĩ dặn dò nằm viện tĩnh dưỡng. Bà Diêu vừa phải chăm
sóc người bệnh vừa phải ứng phó với ông bà nội của Diêu Ngạn. Cuối cùng, bà cũng ngã bệnh. Bà rời khu bệnh nhân nội trú đến phòng chờ truyền
nước. Lúc này chỉ còn mình Diêu Ngạn vất vả chống đỡ.
Lần thứ hai Tưởng Nã rảnh rỗi đến bệnh viện, anh tình cờ gặp Diêu
Ngạn đang túm đám tóc lòa xòa lên buộc lại gọn gàng, rồi chạy tới chạy
lui.
Diêu Ngạn không để ý tới Tưởng Nã, xách cặp lồng bưóc ngang qua mặt
anh. Tưởng Nã lập tức nắm cánh tay Diêu Ngạn, lúc này cô mới loạng
choạng dừng bước.
“Đi đâu?” Tường Nã nhìn cặp lồng trong tay cô.
Diêu Ngạn nhíu mày, không muốn nói chuyện với Tưởng Nã, “Không đi đâu hết!”. Cô giật tay nhưng Tưởng Nã không buông, cô nóng vội nói: “Mẹ tôi đang truyền nước ở kia, tôi đưa cơm cho mẹ”.
Tưởng Nã gật đầu, anh buông tay cô nói: “Đi đi”.
Diêu Ngạn ngồi bên chuẩn bị cơm cho bà Diêu, gọi y tá nước cho bà.
Sau đó cô trở về phòng bệnh. Mới vừa đặt chân vào phòng, cô bỗng ngẩn
người. Ông Diêu nhận hoa quả từ tay người khác, ngoắc tay với Diêu Ngạn, ông nói: “Họ mời hai hộ lý”.
Hộ lý làm việc nhanh nhẹn chuyên nghiệp, ban đêm còn có thể canh
chừng bên giường bệnh. Diêu Ngạn mới đến phòng chờ một chút, trở về đã
thấy trong phòng thay đổi khác hẳn. Loáng cái được nhàn rỗi, cô cảm thấy không quen.
Diêu Ngạn cầm cặp lồng đi vào nhà vệ sinh. Tưởng Nã tựa vào thành cửa sổ hút thuốc. Quan sát Diêu Ngạn phớt lờ mình qua làn khói thuốc mờ mờ, anh cảm thấy bực dọc trong lòng.
Diêu Ngạn rửa sạch cặp lồng, rửa mặt, lau khô nước đang định ra khỏi
nhà vệ sinh. Nhưng mới ngẩng đầu, cô giật nẩy người, kêu lên thụt lùi về sau.
Tưởng Nã đến gần cô, vóc dáng anh cao lớn che lấp ánh nắng rọi vào từ cửa sổ bên cạnh, đồng thời nhốt Diêu Ngạn vào trong chiếc bóng của
mình. Đôi mắt anh lạnh lẽo dừng trên gương mặt Diêu Ngạn: “Sợ cái gì?”.
Diêu Ngạn cố gắng điều hòa nhịp tim, cảnh giác lui ra sau một bước.
Cô kiên định trả lời: “Không có”. Sau đó, cô lách người sang phải muốn
đi, Tưởng Nã lập tức chắn ngang.
Diêu Ngạn như đụng trúng thứ dơ bẩn, cô hất tay anh, kinh hoàng hét
ầm lên, tức tốc cất bước bỏ chạy. Tưởng Nã liền tóm cánh tay của Diêu
Ngạn, ép cô vào góc tường. Có người đi ngang quay đầu qua nhìn, Tưởng Nã chau mày nhìn lại, đập tan ánh mắt soi mói của người đó. Anh dồn Diêu
Ngạn ra sau, gắt lên: “Tôi chưa làm gì em! Chạy cái gì mà chạy!”.
Giữa ban ngày ban mặt, lẽ ra cô không nên sợ anh. Có điều Tưởng Nã ở
quá gần, khiến cô nhớ tới chuyện kinh khủng xảy ra chiều tối hôm ấy. Sau sự việc đó, cô không cách nào xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Cô không thể xóa đi nỗi sợ hãi của bản thân. Diêu Ngạn lo sợ Tưởng Nã muốn làm gì đó với cô, cô sốt ruột mở miệng: “Tôi đang vội”.
Tưởng Nã buông tiếng cười khẩy: “Vội? Hẹn hò?”.
Hơi thở nóng hổi của anh phả tới, Diêu Ngạn nhíu mày ngửa người ra sau: “Vội về nhà”.
Tưởng Nã lướt mắt xuống cặp lồng: “Sau này kêu hộ lý rửa, tôi trả
tiền không phải mời họ đến ngồi chơi rung đùi”. Anh hỏi Diêu Ngạn: “Em
ăn chưa?”.
Diêu Ngạn hốt hoảng đáp qua loa: “Ăn rồi”.
“Ừ” Tưởng Nã nghiêng người đi vào nhà vệ sinh nam.
Diêu Ngạn thở phào, cô cau có nhìn chằm chằm về phía cửa nhà vệ sinh
nam, rồi vội chạy về phòng bệnh. Đến khi trời tối đen, cô mới bước đến
phòng chờ, về nhà cùng bà Diêu.
Một mình Diêu Yên Cẩn mang túi vải đến công viên dọn hàng bán. Diêu
Ngạn về nhà không thấy chị bèn lấy di động gọi tìm. Diêu Yên Cẩn ở đầu
dây bên kia nói lớn: “Chị sắp về rồi, hôm nay buôn bán không tốt”.
Bà Diêu nghe Diêu Yên Cẩn nói chuyện trong điện thoại, bà cất giọng
vui mừng: “Chị con hiểu chuyện thật rồi! Không ngờ nó lại biết đi dọn
hàng”.
Diêu Ngạn cũng hân hoan: “Tốt quá, chị đã có thể đỡ đần”.
Hai mẹ con ngồi đợi trong phòng khách cả buổi, Diêu Yên Cẩn mới đầm
đìa mồ hôi trở về. Diêu Ngạn đẩy chị vào nhà vệ sinh tắm rửa. Cô đi đếm
tượng và số tiền kiếm được. Tính toán một hồi, cô ủ rũ nói: “Thiếu năm
mươi tệ”.
Bà Diêu hơi tiếc tiền nhưng cũng xoa dịu cô: “Không sao, cũng còn
chút xíu tiền lãi. Đừng nói chị con biết. Làm vậy không hay, còn đả kích nó”.
Diêu Ngạn dĩ nhiên hiểu. Diêu Yên Cẩn chủ động dọn hàng, dù ngày nào cũng hao hụt