“Các vị võ lâm đồng đạo, ta nghĩ mọi người rất ngạc nhiên khi ta tiếp nhận vị trí chưởng môn của Thục Sơn. Khó có dịp thế này, ta xin thông báo tình huống này với các vị.” Minh chủ võ lâm (nhất)
Xuống núi đi đước mấy dặm, nàng nghe thấy tiếng nước, nhìn thấy lửa và lều trại. Tiếng nước là phát ra là từ nước chảy xuống trên vách núi. Dưới vách núi là một cái hồ trong xanh, ban ngày sẽ phản xạ lại màu xanh của bầu trời. Nhìn ban đêm, mặc dù không rõ nhưng hai bên bờ cỏ vẫn bay ra nhiều con đom đóm thản nhiên khiêu vũ giữa vùng sông nước, tựa như mộng ảo.
Sư phụ nàng quả nhiên là lịch sự tao nhãn, ôm cây đợi thỏ cũng lựa nơi sông núi hữu tình thế này.
Từ trên cây nhảy xuống phía trước, nàng sờ cái túi bên hông, lấy ra hai viên xuân dược sét đánh vô địch vũ trụ mà nàng đã cẩn thận nghiên cứu trên núi Cao Ngạo. Khi Phàm hỏi nàng làm cách này để thu phục Kim Nhật Lãng thì mặt nàng cũng đỏ như bây giờ.
Nhìn trước mắt, ngoại trừ việc vui vẻ với hắn có thể gọi sư phụ trở về, nàng không còn biện pháp nào khác.
Mang xuân dược giấu trong túi, nàng ngừng thở thả người nhảy xuống, khi chạm đất lại đụng vào một nhánh cây.
Có tiếng nam tử từ trong lều trại truyền ra: “Ai?”
Nàng vốn tưởng rằng sẽ có Bình Ba và Nguyệt Ảnh nhảy ra đón nàng, nhưng đợi nửa ngày chỉ có Kim Nhật Lãng thản nhiên từ trong lều đi ra, đôi mắt không gợn sóng nhìn nàng.
“Liên Tống.” Hắn liếc mắt một cái nhận ra nàng.
Liên Tống cười hì hì tháo mặt nạ ở bên ngoài ra, rũ mắt xuống lấy lại bình tĩnh, tự nói với bản thân người trước mắt không phải là sư phụ của nàng, hắn chỉ là kẻ điên máu lạnh tim lạnh với dã tâm bừng bừng.
Lộ ra nụ cười thoải mái, nàng nói: “Sư phụ, đã lâu không thấy.”
Hắn nói: “Ta không phải sư phụ của ngươi.”
Nàng nói: “Ta cũng không phải nói với ngươi.”
Hắn cười nói: “Ngươi không bao giờ còn có thể nói với hắn.”
Nàng cứng đờ hỏi: “Ngươi đã làm gì sư phụ của ta?”
Hắn cười to, đi đến bên người nàng, thân mật vén tóc trên nàng nói: “Ngươi xác định là ngươi yêu sư phụ sao?”
Nàng hỏi: “Ngươi có ý tứ gì?”
Hắn nói: “Từ khi sư phụ ngươi bắt đầu động tình với ngươi, ta đã sinh sôi ở trong lòng hắn. Khi cảm xúc của hắn dao động, ta sẽ ngẫu nhiên hiện ra. Mà người duy nhất có thể làm cảm xúc của hắn dao động, chính là ngươi. Cho nên, từ mười năm trước ngươi cùng hắn sớm chiều ở chung, thì có hơn một nửa thời gian là đối mặt với ta.”
Liên Tống mơ hồ hiểu được ý tứ của hắn, đồng thời cũng cảm thấy ý tứ của hắn khi nói những lời này không chỉ có như vậy.
Nàng hỏi: “Thì tính sao?”
Hắn nói: “Thật ra ngươi cũng hiểu được, kỳ thật ngươi cũng có yêu ta. Điều này khiến ta thỏa mãn.”
“Có yêu thì thế nào?” Nàng trừng mắt nói với hắn: “Dù sao hiện tại, giờ phút này, người ta yêu tuyệt đối không phải ngươi.”
Mắt hắn chợt lạnh, trong mắt nổi lên băng sương.
“Hiện tại, giờ phút này, ta cũng không để ý đến tình yêu của ngươi.”
Hắn xoay người nói: “Nói đi, ngươi mạo hiểm tới đây tìm ta là có chuyện gì?”
Nàng chuyển tới trước mặt hắn nói: “Đương nhiên là tới dò hỏi quân tình.”
Hắn cúi đầu nhìn nàng nói: “Trở về nói cho bọn họ. Ta không có mười vạn đại quân, cũng không có ba đầu sáu tay. Nhưng mà, nếu ba ngày sau bọn họ không giao ra một võ lâm minh chủ quyết đấu với ta, ta nhất định sẽ san bằng Thiếu Lâm thành bình địa.”
Nàng bị sự thô bạo trong mắt hắn đâm trúng tim, đau lòng nói: “Ngươi muốn giết họ dễ như trở bàn tay, cớ sao lại xem bọn ta như những con chuột mà chơi đùa?”
Hắn nói: “Ta đã vô địch thiên hạ, nếu không tìm chút niềm vui thì còn có ý nghĩa gì!”
Liên Tống oán thầm nói, thật sự là người điên.
Như nhìn thấy suy nghĩ của nàng, hắn lơ đễnh cười nói: “Tốt lắm nha đầu, ngươi tới có mục đích gì cứ nói thẳng đi. Dù sao ngươi cũng là người ta cùng đồng giường cộng chẩm, ta sẽ không giết ngươi.”
Liên Tống chần chờ trong chốc lát, nhìn thác nước phía xa xa, làm như đang trông thấy chuyện cũ.
“Ngươi đã quên, hôm nay là sinh nhật của ngươi.” Nàng nói, “Ngươi từng nói với ta, từ lúc nhà tan cửa nát đến Cao Ngạo sơn, ngươi chưa từng trải qua sinh nhật. Nghe ngươi nói thế ta liền để ý trong lòng, có một năm sinh nhật của ngươi, ta đã chuẩn bị rượu cùng thức ăn để chúc mừng. Ngươi uống rất vui vẻ, sử dụng khinh công mang ta đến Trúc Vong Nhai ngắm trăng. Không phải mười lăm, ánh trăng không tròn, ta hỏi ngươi có gì đẹp mà xem. Ngươi cười ha ha nói, nói trong lòng của ngươi đã có một vầng trăng tròn, nhìn cái gì cũng thấy viên mãn.”
Khi đó nàng khi biết sư phụ động tâm với mình, nàng căn bản cũng không biết cái gì gọi là động tâm. Nhìn mặt sư phụ đỏ hồng, mặt nàng cũng nóng lên, nàng lại nghĩ là do uống rượu.
Cùng một ngày này nhiều năm sau, bọn họ đứng dưới ánh trăng, nàng đã hiểu tình là gì, nhưng sự viên mãn lúc trước đã không còn nữa.
Kim Nhật Lãng nhìn ánh trăng cảm thán: “Nếu ngươi không nói, ta thật không nhớ rõ hôm nay là sinh nhật của ta. Như vậy đi, ta đi lấy rượu, cùng uống với ngươi mấy chén.”
Kim Nhật Lãng rất có hứng thú, nhanh chóng lấy từ trong lều ra một vò rượu cùng hai cái chén. Vò rượu mở ra trong gió, một mù
