Cung - Mê Tâm Ký

Cung - Mê Tâm Ký

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328962

Bình chọn: 8.5.00/10/896 lượt.

i mẫn. Hiện giờ y không còn xiết lấy vòng eo của cô, mà khiến cô hết chỗ tựa, chỉ còn cách ôm chầm lấy y.

Trưởng kích của y khiến cô xấu hổ muốn né tránh, bèn tự cử động. Và

chính cái nhích động này, khiến điểm nhạy cảm nhất đang chìm sâu trong

giấc ngủ ở cơ thể cô bắt đầu thức tỉnh. Vì sự ma sát của y vô tình chạm

phải nơi mềm mại đó, như sợi râu của ốc sên hay là chiếc lá của hoa mắc

cỡ. Vừa động đậy để né tránh thì lại dẫn đến sự run rẩy kịch liệt hơn

trong cơ thể.

“Xem ra chính là chỗ này rồi.” Y khẽ hứ, giọng nói dường như mang một ánh cười. Y chưa từng cười nói trong lúc mây mưa với cô, và lúc này, cô lại cảm thấy ít nhiều có chút điên đảo vì nụ cười của y. Có thể chính

là sự điên đảo này, khiến cô phát huy can đảm vượt mức bình thường, cô

dằn co nép sát bờ môi vào vành tai y, những giọt lệ ươn ướt trên mặt

dính vào mặt y: “Đừng ở nơi này, đừng ở nơi này.”

Hơi thở hơi dốc của cô trở thành một sự mê hoặc cuồng nhiệt đối với

y, âm thanh khan khan khiến động tác của tay y càng kịch liệt, nhưng y

đã nghe theo ý kiến của cô, cô không hề nhận ra, đây là lần đầu tiên cô

phát biểu ý kiến. Y bế cô vào phòng nghỉ sau điện.

Đây là lần đầu cô khóc vì ân ái, cũng là lần đầu phát ra âm thanh rên rỉ vì đòi hỏi của y. Nhưng, lại không phải vì đau đớn. Đau đớn vẫn tồn

tại, nhưng so với cảm giác tê dại như lửa đốt đó, cô cảm thấy cơn đau

thật sự chẳng đáng là gì. Đau đớn vẫn còn chịu đựng nổi, nhưng cảm giác

này lại không kìm nổi. Cô gắng sức để không phát ra tiếng, nhưng âm

thanh lí nhí vẫn trào khỏi bờ môi.

Tay cô không thể nắm chặt thành nắm đấm, dù rằng giờ đây đang nằm

trên giường, cô vẫn cảm thấy nếu như không bám lấy thứ gì đó thì cô sẽ

bị vỡ vụn ra. Cô ôm chặt lấy y, cô càng ôm chặt, động tác của y lại càng kịch liệt. Cảm giác tia lửa điện chạy qua ngày càng nặng nề, âm thanh

của cô khó khống chế nổi. Ý thức của cô bị hủy diệt không phải vì sự đau đớn mà là bay biến đi vì sự ngông cuồng, hoàn toàn mất kiểm soát này.

Trong lúc đang xuất thần, cô nghe thấy y gọi tên cô, gọi cô là “Phi

Tâm”. Y chưa bao giờ gọi cô như vậy, khiến cô cảm giác như đang mơ. Cô

cảm thấy dường như y đã đưa cô ra khỏi phòng, hình như đang ngâm trong

ao nước, cũng dường như đang ân ái trong khói nước. Cô nhớ không rõ và

cũng nhìn không rõ, cũng có thể tất cả chỉ là giấc mơ. Sau đó họ về lại

trong phòng, tất cả quá trình này cô đều rất mơ màng, như có như không. Y vẫn đang hút lấy mật ngọt của cô, khiến sự rên rỉ của cô hệt như một

bản nhạc trầm bị đè nén. Khiến mỗi sợi dây thần kinh của cô đều cháy

bùng lửa nồng, thậm chí quên mất việc y có đang bắt cô làm những tư thế

đáng xấu hổ hay không, hoặc là lại đưa cô đến nơi kỳ lạ nào không, dùng

điều này để nhắc nhở cô, cô chẳng qua chỉ là kẻ hèn mọn xuất thân thương giả. Hoàn toàn quên lãng, quên sạch mọi thứ. Chỉ còn lại vòng tay của

y, trở thành cảm giác chân thật duy nhất của cô.

Khi cô tỉnh dậy lần nữa, thì đã yên bề lặng sóng. Tấm rèm hạ xuống,

hương hoa thơm ngát. Chỉ có cơn nhức mỏi toàn thân là minh chứng cho sự

cuồng loạn hôm qua. Cơn nhức mỏi này không giống mọi khi, khiến cô chẳng muốn động đậy, chỉ muốn tiếp tục ngủ thiếp đi.

Cô ngây người một lát, y đã không ở bên cạnh. Tối qua y có tá túc lại đây không, cô thậm chí còn không nhớ rõ. Sau một hồi, cô mới khẽ gọi

người. Vừa lên tiếng mới chợt nhận ra, giọng nói đã khan hết sức tưởng

tượng.

“Nương nương.” Tú Linh vẫn luôn ở bên ngoài, nghe tiếng cô, nhẹ nhàng trả lời cách tấm rèm

.

“Đã canh mấy rồi? ” Cô hắn giọng, nhưng âm thanh vẫn còn nhề nhệ.

“Đã là giờ Mùi rồ,i nương nương muốn dậy rồi à? ” Lời Tú Linh khiến cô giật mình, giờ Mùi? Cô lại ngủ một giấc đến trưa?

“Ngươi, ngươi tại sao không gọi….” Hôm nay cô lại không đến thỉnh an

thái hậu, không những thế, các cung phi khác đến, thấy cô ngang nhiên

nằm ngủ ở đây, sẽ có bao lời lẽ khó nghe đồn đãi.

“Ban sáng lúc hoàng thượng đi đã dặn không được gọi nương nương.

Hoàng thượng bảo sẽ cáo phép với thái hậu, xin nương nương an tâm nghỉ

ngơi.” Lúc này Tú Linh khó nén nổi giọng điệu vui mừng.

“Hôm qua hoàng thượng tá túc Cúc Tuệ Cung à? ” Phi Tâm đầu óc choáng

váng hơn, y trở người thức dậy mà cô chẳng có tí cảm giác nào.

“Vâng, hoàng thượng bãi giá vào canh ba giờ Mão. Bảo nương nương sức

khỏe không tốt, để nương nương hôm nay nghỉ ngơi. Đừng đêm thường vụ đến phiền nương nương! ” Lời Tú Linh khiến mặt cô đỏ bừng, ngay cả lý do y

cũng nghĩ xong giúp cô rồi. Đành vậy, giả bệnh một ngày thôi.

“Các cung đều đến tặng quà. Nô tì vừa lĩnh thuốc từ thái y viện về.”

Tú Linh rất nhanh nhạy, đóng kịch phải đóng toàn tập, cô ta hiểu rõ hơn

ai cả, “Thái hậu cũng có sai người đến hỏi thăm rồi, thấy nương nương

chưa thức, nên không làm phiền.”

“Còn nữa…” Tú Linh hơi ngập ngừng, nhưng vẫn nói, “hoàng thượng bảo hôm nay không đến, nói….”

“Nói gì? ” Phi Tâm có chút lo âu, buột miệng hỏi.

“Nói để cho nương nương có thể an tâm ngủ ngon. ” Tú Linh vừa nói vừa nhịn cười, khiến Phi Tâm càng không dám vén rèm bước ra, cả gương mặt

nóng ran như một


Insane