cho con nhìn mặt mẹ mình lần cuối, nhưng mà cha cũng có nỗi khổ
tâm, ông nội con là một người vô cùng lợi hại, ở trước mặt ông ấy cha
dám nói nửa chữ không được sao? Nói chi xa, gần đây nhất Chi Quất phải
gả vào nhà họ Uông, dù biết rõ ràng rằng tiểu tử họ Uông kia không có gì tốt, nhưng ông nội con lại dồn ép trên đầu cha, cha ngay đến cả một
biện pháp cũng không có…… con ơi Lão Tử như cha thật là vô dụng, không
có bản lĩnh, giờ đây cha cũng chỉ có một ý nghĩ để lại cho anh em các
con chút sản nghiệp mà thôi…… Con cũng biết ông nội con đã từng nói,
tương lai chỉ biết sẽ có một người đến kế thừa Quan gia, cha nghĩ rằng
nhất định người đó không phải là cha con đâu, đoán chừng các con cũng
không có phần đâu, nay chỉ cần có thể giữ lấy ‘Gia Tượng’ không làm cho
Chi Đường chiếm lấy thì cha đã cảm ơn trời đất lắm rồi!”
“Đừng nhận thua quá sớm như vậy.” Quan Chi Nghiên nghe xong buổi nói
chuyện này, cuối cùng cũng mở miệng, giọng điệu bình thản: “Mặc dù không phải là ông, liền cùng nhau tranh, góp vào vài phần náo nhiệt cũng
không có gì là không đúng.”
“Cha sao?” vẻ mặt Nhị lão gia lộ ra một sự ngạc nhiên, hoài nghi con
mình có phải cũng giống như Quan Thiên Lệ đưa cho mình một chủ ý ngu
ngốc nào đó hay không nữa.
Niên Nhược Nhược cũng ngạc nhiên không kém, con người Nhị lão gia thật
ra không xấu chút nào, sống cả đời với cuộc sống tầm thường không có chí tiến thủ, tính kế với người khác lại không hề tính trước đến điểm quan
trọng, bình thường đều là ăn trộm gà bất thành còn mất nắm gạo, chân
thành mà nói thì cũng không dùng sức hại ai, thì đây có chút tài năng,
cùng với Quan Chi Đường tranh đoạt, chỉ sợ chỉ có một con đường chết mà
thôi.
“Cha đã nhiều tuổi rồi, lực bất tòng tâm!” Nhị lão gia hiển nhiên tự
mình hiểu lấy, “A Nghiên, con về nhà cũng về lại công ty đi được không?
Chỉ cần con trở về chyện gì cũng sẽ nghe theo con!”
“Nhược Nhược không muốn trở về.” Quan Chi Nghiên mang quả bóng này hẹ nhàng quăng cho Niên Nhược Nhược.
Niên Nhược Nhược còn chưa lấy lại tinh thần, đã bị Nhị lão gia gào to làm cho giật nảy mình.
“Nhược Nhược ơi!”
“Nhị lão gia……” Niên Nhược Nhược nhìn người năm đó hảo tâm thu nhận và
giúp đỡ chính mình Nhị lão gia này, đột nhiên trong lúc đó cô không đành lòng liền đứng lên, cô tiến về phía trước tiếp cận dán tại Quan Chi
Nghiên bên tai nhỏ giọng nói: “A Nghiên, vậy…… Vậy trở về thử xem cũng
được mà.”
Quan Chi Nghiên trấn an xoa bóp đôi tay nhỏ bé của cô, hướng về phía Nhị lão gia nói: “Có câu nói ‘ không có ở đây, không mưu cầu công việc ‘,
một khi đã muốn con trở về, trước tiên hãy đáp ứng vài điều kiện của con đã.”
“Không thành vấn đề, A Nghiên con cứ việc nói.” Vừa nghe được lời nói
kia trong lòng Nhị lão gia như được thắp lên tia hi vọng, ông lập tức
tinh thần lên gấp trăm lần.
“Thứ nhất, con và Nhược Nhược lúc nào cũng có thể rời Quan gia mà đi.” A!
“Thứ hai, ‘Gia Tượng’ lập tức mở ra cuộc tuyển chọn hội đồng quản trị, từ tất cả các đổng sự tìm ra một vị chủ tịch mới.” Ồ?
“Thứ ba, Quan gia nợ mẹ con một sự công bằng, con muốn mang phần mộ của
bà đến nơi an táng của người thuộc gia tộc Quan gia, được người khác tế
bái.”
Cái này đây…… Tuy rằng lão nhân bên kia thật khó mà nói, nhưng ngẫm lại
tình cảnh trước mắt, Nhị lão gia vẫn là cắn răng một cái, gõ nhịp:
“Được, đều nghe theo con!”
Niên Nhược Nhược kinh ngạc nhìn người kia vẫn bày ra một bộ dáng bình
tĩnh không hề dao động lại xinh đẹp vô cùng, cảm xúc lên xuống, vốn dĩ
không phải là không bắt bắt giữ được con mồi, cũng không phải không muốn làm chúa sơn lâm, mà chính là hắn đang chờ đợi thời cơ.
Nếu ngày hôm qua là chịu thua tử thần, thì ngày mai mới có hy vọng được
hồi sinh, cô đột nhiên nhớ tới đã từng đọc được câu nói này trong một
quyển sách, thật thích hợp với hắn hiện nay, hắn so với ai đều hiểu khi
nào thì thu lại mũi nhọn, cũng so với người khác đều dã tâm bừng bừng,
hắn sẽ làm mọi người nhìn đến, cẩn thận cùng nhát gan, ẩn nhẫn cùng yếu
đuối tất nhiên có sự khác biệt, những điều đó dự áo cho một kết quả,
hoàn toàn cách biệt một trời.
Tại thời điểm sau khi bỏ trốn hai ngày, Niên Nhược Nhược theo Quan Chi Nghiên lại lần nữa quay trở về Quan gia.
Nhị phu nhân trước sau như một vẫn đối đãi họ với đôi mắt lạnh; Quan Chi Phương ở công ty bị công kích nặng nề; Vu Linh Luân ở nhà vò võ một
mình, mà Quan Chi Khẩu bận tìm luật sư mời rượu để giao thiệp bởi sau
khi lái xe anh ta đã đánh bị thương người trong quan tòa, bởi vậy buổi
chiều trên bàn cơm chỉ có mấy người.
Đang lúc này, Quan Chi Quất vì phải gả cho một tên phá gia chi tử mà tâm tình không được tốt, một thân toàn mùi rượu từ ngoài về, nghiêng ngả
lảo đảo từng bước tiến vào nhà liền nhìn thấy Niên Nhược Nhược, như mọi
ngày,tất nhiên là mang toàn bộ sự bất mãn của mình trút hết lên đầu của
Niên Nhược Nhược.
“Cái gì? Niên Nhược Nhược cô không phải đã đi rồi sao? Còn trở về đây
làm gì? Có bản lĩnh thì đừng có trở về chứ!” Quan Chi Quất lời nói không suy nghĩ thốt lên: “Liều chết ỷ lại vào Nhị ca tôi với mục đích