ông phải là đang nằm mơ, nếu như là nằm mơ,
thật hy vọng là vĩnh viễn sẽ không phải tỉnh lại, nhưng cảm thấy những vết
thương cũ ở trên người đang đau đớn, thì cô biết rõ, những chuyện này cũng
không phải là mộng, mà là sự tồn tại chân thật.
Cô chỉ nhớ rõ chính mình đã cong người ở trong
ngực một người gọi là mẹ Lâm mà khóc lớn, cuối cùng cũng không biết chuyện gì
đã xảy ra, hình như là cô đã ngủ thiếp đi.
Duỗi chân ra, muốn xuống giường, thì lại nhìn
thấy một đôi dép lê bông vải vô cùng xinh đẹp, làm cho cô có một cảm giác không
dám đụng vào mà đi, chỉ có thể quơ hai cái chân bó, sau đó nhìn đôi dép ở dưới
giường kia.
Đôi dép này là cho cô mang sao?
Khi Ngãi Giai Giai còn đang nghi hoặc, thì cửa
đựơc đẩy ra, trên mặt bà Lâm tràn đầy nụ cười và tiến đến.
"Con gái, con tỉnh rồi, mẹ Lâm vừa vặn làm
rất nhiều thức ăn ngon, con đi đánh răng xong là có thể ăn."
"Mẹ Lâm?" Ngãi Giai Giai tràn ngập
nghi vấn nói.
Bà Lâm này thì cô nhớ rõ, chính là ngực của
người đã cho cô ấm áp, chẳng lẽ nơi này là nhà của bà sao?
"Ai —— từ nay về sau con cứ gọi ta như thế
đi, ta gọi con là Giai Giai được không?" Bà Lâm hiền lành nói, sau đó ngồi
vào chỗ ở trên giường cùng với cô.
"Vâng, mẹ Lâm, nơi này là chỗ nào, còn có
quần áo trên người con, những chuyện này đến tột cùng là thế nào?"
"Nơi này là nhà mẹ Lâm, quần áo trên người
của con là ta thay giúp con, mau mang dép vào, mẹ Lâm dẫn con đi đánh răng rửa
mặt, sau đó là có thể ăn được rồi."
"Thức ăn ngon?" Ngãi Giai Giai đáng
thương đau đớn lặp lại lời mà bà Lâm nói..., sau đó vuốt đến bụng đang đói meo,
mà nuốt nước miếng.
Cô đã lâu không có được ăn cơm no rồi, thật sự
rất muốn có một bữa cơm no đủ, nhưng mẹ đã nói qua, không thể tùy tiện cầm đồ
của người khác, thức ăn cũng giống vậy.
"Đúng vậy, thức ăn ngon, đến đây đi."
Bà Lâm chủ động giúp cô mang dép, sau đó ôm cô xuống giường.
Ngãi Giai Giai nhìn trên đôi dép bông vải đáng
yêu kia của mình mà ấm áp, rất không tin, đôi dép này là cho cô mang, hơn nữa
bên người còn có một ngừơi là mẹ Lâm giống như mẹ mà yêu thương cô, cô không
phải là đã chết rồi, đã tới Thiên đường rồi chứ?
"Giai Giai, đừng phát ngốc, chúng ta đi
thôi." Bà Lâm nắm bàn tay nho nhỏ của Ngãi Giai Giai, đi ra ngoài cửa,
mang cô đi đánh răng rửa mặt.
"Mẹ Lâm, con ——" Ngãi Giai Giai nhìn
bàn chải đánh răng trong tay, không biết làm sao.
Lúc mẹ còn sống, cô mới có cơ hội dùng những vật
này, nhưng mà sau khi mẹ chết, cô thấy cũng không có cơ hội dùng bàn chải đánh
răng để đánh răng rồi, mỗi ngày chỉ là dùng nước suối để rửa mà thôi.
"Giai Giai làm sao vậy, có cái gì không
hiểu, hỏi mẹ Lâm nha." Bà Lâm hòa ái nói.
"Những thứ này là cho con dùng sao?"
Ngãi Giai Giai xác định lần nữa.
"Những thứ này là chuẩn bị cho con, không
phải cho con dùng, cho ai sử dụng đây!"
"A." Ngãi Giai Giai nghe bà Lâm nói
như thế, vì thế nhẹ nhàng bắt đầu xoạt nâng hàm răng của mình, cảm thấy quen
thuộc trước kia, lại lần nữa xông lên đầu.
Loại cảm giác này, hình như là ở năm năm trước
kia a.
Bà Lâm ở một bên nhìn Ngãi Giai Giai đánh răng rửa
mặt, đợi cô xong, thì chải tóc cho cô, sau đó mang cô đến bên bàn ăn.
Ngãi Giai Giai nhìn cả bàn thức ăn ngon, không
ngừng nuốt nước miếng, nhưng vẫn không dám ngồi xuống.
Hôm nay phát sinh quá nhiều chuyện xấu rồi, cô
không cách nào tiếp nhận, cô không thể tin được, trong nháy mắt thế giới hoàn
toàn biến dạng rồi, nếu như có thể vẫn cứ như vậy, thật là tốt biết bao a!
"Giai Giai, sao còn đứng đó, mau ngồi
xuống, một hồi bác Lâm sẽ trở lại, ông ấy đã đi mua thức ăn rồi." Bà Lâm
khuyên.
"Mẹ Lâm, những thức ăn này là cho con ăn
sao?" Ngãi Giai Giai đối với thức ăn trên bàn tràn đầy khát vọng, nhưng
vẫn không dám tùy tiện ăn.
"Đương nhiên, những thức ăn này là do mẹ
Lâm đặc biệt làm cho con, con nếm thử xem ăn được không, nếu như không ăn được,
mẹ Lâm chỉ có thể lại tiếp tục cố gắng." Bộ dáng bà Lâm làm ra vẻ bi
thương nói .
"Không, con nhìn thấy là biết thức ăn ngon
rồi, nhưng con thật sự có thể ăn sao? Nếu mà ăn thì con không có tiền trả cho
ngừơi đâu, mẹ con đã nói qua, không thể tùy tiện mà muốn đồ của người
khác." Ngãi Giai Giai cúi đầu nói.
Cô biết rõ, ăn được gì đó khẳng định phải dùng
tiền, nhưng mà cô không có tiền.
"Không cần tiền, đây là mẹ Lâm đặc biệt làm
cho con, con cứ nhiệt tình ăn là được rồi." Bà Lâm nói xong, sau đó giúp
cô ngồi xuống, đem chiếc đũa đưa tới tay của cô, mình cũng ngồi ở bên cạnh,
không ngừng gắp thức ăn cho cô.
"Mẹ Lâm, tại sao ngừơi phải đối với con tốt
như vậy?" Ngãi Giai Giai không dám động vào thức ăn, hơn nữa lại cảm động
hỏi.
"Bởi vì mẹ Lâm yêu mến Giai Giai, cho nên
muốn đối tốt với Giai Giai, mẹ Lâm không có con gái, cũng luôn muốn có một đứa
con gái, Giai Giai có nguyện ý làm con gái nuôi của mẹ Lâm không!"
Cô bé này quá bướng bỉnh rồi, cũng đã đói đến
mức không chịu được, vẫn chỉ nhìn thức ăn mà chảy nước miếng, cũng không muốn
động đũa, xem ra nên cho cô bé một mối quan hệ, bằng không cô bé có thể sẽ
không ăn