ra.
“Diệp lão đại, tôi nghĩ ông chỉ sợ là có chỗ hiểu lầm, tôi căn bản không cần
đối với con gái ông phụ trách, bởi vì tôi không có đụng vào một sợi lông của cô
ta, cho nên tôi sẽ không cưới.” Quân Ngạo lạnh lùng mở miệng, một chút thương
lượng đều không có.
Cho dù hắn muốn lấy vợ, cũng chỉ lấy một mình Điền Mật.
Tuyệt đối không thể cưới người phụ nữ khác.
Bởi vì chỉ có cô mới có thể gợi ra thiên ti vạn lũ tình cảm không người biết
đến trong lòng hắn.
Điểm này hắn vẫn giấu trong lòng không có nói cho cô biết.
Bởi vì hắn không thể khẳng định được tình cảm của cô đối với hắn có hay không
sâu sắc giống tình cảm hắn dành cho cô, hay tất cả chỉ là ý của hắn.
Hắn đã nói trăm ngàn lần câu yêu cô, nhưng lại không lấy được một câu hứa hẹn
cô thương hắn.
Tự tôn của hắn không thể chấp nhận kết quả bị vứt bỏ.
Nhưng mà Quân Ngạo không biết ý trong lời nói của Diệp Lăng Thiên là muốn hắn
cưới Điền Mật, mà không phải Diệp Phân.
Mà Diệp Lăng Thiên cũng không biết Quân Ngạo không rõ ràng lắm Điền Mật là con
gái của hắn. Hắn chẳng qua từ trong miệng A Thần biết chuyện tình của Quân Ngạo
cùng Điền Mật.
Cho nên hai người bắt đầu một đoạn ông nói gà bà nói vịt.
“Cậu nghĩ đối với cục cưng của tôi bội tình bạc nghĩa, không chịu trách nhiệm
sao?”
Quân Ngạo nhắm mắt lại, sau đó hít một hơi thật sâu nói: “A Thần, cậu rốt cuộc
có nói rõ ràng hay không?” Hắn mau phát điên!
Lúc này Diệp Lăng Thiên hung hăng cắt đứt lời hắn: “Cậu muốn hắn nói gì, sự
thật đặt ở trước mắt. Tôi chỉ hỏi cậu một câu, cưới hay không cưới?”
“Không cưới!” Hắn cũng tức giận.
“Ghê tởm! Vậy đừng trách tôi đối với cậu không khách khí! Người tới! Lên đây
cho tôi!”
Tất cả phát sinh giống như tình tiết trên phim, người của hai bên hết sức căng
thẳng.
Mắt thấy một cuộc chiến đấu máu tanh bốc lửa muốn triển khai.
Hiện trường không một người dám lên tiếng, ngay cả hô hấp cũng không dám quá
lớn, sợ không cẩn thận sẽ đưa tới một trận mưa đạn.
Mọi người trừng to đôi mắt ti hí, mà Diệp Lăng Thiên với Quân Ngạo, tất cả mọi
người đều bất động, giống như bị điểm huyệt.
Vào thời khắc kích thích khẩn trương này, ngoài cửa chính không ngừng bị người
dùng lcự mở ra.
Nhất thời ánh mắt của mọi người rơi vào trên người dáng người mảnh khảnh ở cửa.
“Mật Mật?” Diệp Lăng Thiên kêu lên.
“Cục cưng?” Quân Ngạo cau mày lầm bầm nói. Cô làm sao xuất hiện ở nơi này?
Vừa nghe Quân Ngạo đối với Điền Mật gọi, Diệp Lăng Thiên lập tức không vui
hướng về phía Quân Ngạo kêu to, “Cậu gọi con bé là gì?”
Quân Ngạo liếc hắn một cái mới nói: “Vậy còn ông gọi cô ấy là gì?”
“Cậu quản tôi tại sao muốn gọi con bé, nhưng nhất định không cho phép cậu gọi
con bé là cục cưng!”
“Vậy tôi cũng không cho phép ông gọi cô ấy là Mật Mật!”
“Lời này nên là tôi nói, không tới phiên cậu!”
“Ông có quyền gì ngăn cản tôi? Cô ấy là người phụ nữ của tôi, tôi thích gọi như
thế nào thì gọi!”
“Cậu cái tên tiểu tử thối này được tiện nghi mà còn khoe mã-” Lời của Diệp Lăng
Thiên còn chưa nói hết, liền cảm thấy trước mắt tối sầm lại, thình lình bị
trúng một quyền cứng rắn của Quân Ngạo.
Một trận xôn xao, Diệp Lăng Thiên cước bộ mất thăng bằng, cả người lui vể phía
sau ngã xuống.
Điền Mật sắc mặt biến màu vọt tới trước mặt hắn, đứng bên cạnh đỡ hắn nói:
“Diệp tiên sinh, ông có sao không?”
“Mật Mật, con còn quan tâm ta, có đúng không?” vẻ mặt Diệp Lăng Thiên mang theo
một chút vui mừng.
“Tôi...” Cô như thế nào không quan tâm hắn đây?
Nói như thế nào, hắn cũng là cha ruột của cô a.
“Em tới đây!” Điền Mật còn chưa kịp ngẩng đầu lên, Quân Ngạo tràn đầy giữ dục
đem cô kéo tới, tiếp theo chớp mắt một cái, cô rơi vào bên trong khuỷu tay
cường tráng của hắn.
“Nhiếp Quân Ngạo, anh bỏ em ra!”
Cô mang cả họ ra gọi khiến ánh mắt Quân Ngạo lạnh lẽo. “Đừng quên em là của
anh, đối với bất kỳ người nào cũng đều không thể quan tâm, ngoại trừ anh!”
“Anh-” Cô sớm nên biết hắn là người đàn ông chuyên chế, bá đạo, không phân rõ
phải trái. “Bỏ em ra, trước mặt mọi người không nên làm như vậy.”
Quân Ngạo đột nhiên tăng lực giữ cánh tay cô.
Điền Mật nghênh hướng tròng mắt đen thâm thúy của hắn, thấy được con ngươi ẩn
hàm tức giận.
Diệp Lăng Thiên nhìn thấy lực chú ý của Điền Mật rời đi, hắn cố ý kêu to một
tiếng, “Ôi chao! Cằm tôi muốn rớt!”
Quân Ngạo lạnh lùng trợn mắt nhìn hắn một cái. Hắn mới không tin Diệp Lăng
Thiên không chịu nổi một quyền này.
Diệp Lăng Thiên căn bản là cố ý tranh thủ sự đồng tình của Điền Mật.
Điền Mật thừa dịp Quân Ngạo thất thần, dùng sức đẩy hắn ra, sau đó vọt đến bên
người Diệp Lăng Thiên.
Trên mặt cô quan tâm sâu sắc làm Quân Ngạo lửa ghen thiêu đốt.
Hắn không thể tin đượcngười phụ nữ này cũng dám to gan ở trước mặt hắn cùng
tình nhân cũ dây dưa không rõ.
“Ông không sao chứ?” Điền Mật cũng không thấy vẻ mặt lạnh lùng của Quân Ngạo,
chỉ nhìn Diệp Lăng Thiên hỏi.
“Ta không sao!”
“Vậy thì tốt!”
“Không tốt! Một chút cũng không tốt, anh nên đánh hắn thêm một quyền!” Lúc này
Quân Ngạo cũng không còn kính lão tôn hiền, lửa ghen đã đốt rụi lý trí của