cười nói: “Sao nàng không nghĩ ta quả thật là vì Mạn Nhi mà đến.”
Đã có gió từ ngoài cửa sổ thổi vào, làm nàng đột nhiên thanh tỉnh, vẫn luôn
biết rõ hắn có ý đồ đối với nàng, nhưng rốt cuộc là gì, đến giờ vẫn nhìn không
thấu. Nàng quay mặt nhìn hắn, cười đến mức điên đảo chúng sinh: “Vậy Đại nhân
muốn cái gì từ ta?” Nàng đẩy cửa sổ đứng dậy, hai tay áo như cánh, làm một tư
thế nhào vào lồng ngực của hắn, hắn nhíu mày nhìn nàng. Hai tay nàng đã vin lên
vai hắn, tóc đen mang theo ánh sáng màu trân châu chảy xuôi đầu vai, khoang mũi
đều là hương ngọt như lan của nàng. Đôi mắt của hắn bỗng nhiên chuyển sâu, ngón
tay nắm chặt ly rượu nhỏ, chỉ cảm thấy hơi thở của nàng lướt bên tai, hàm chứa
cười nói nhỏ: “Chỉ e Đại nhân sẽ không được gì.” Cánh môi mềm mại, ấm áp dán
tại trên tai, đốt ngón tay của hắn cương cứng, sau một khắc, vành tai kịch liệt
đau đớn, thân thể hắn bỗng nhiên chấn động. Nàng đã cách xa hắn vài bước, bước
đi không quay đầu lại, cảnh này chỉ diễn ra trong chốc lát, xác thực như cảnh
mộng.
Hắn vẫn đứng ở đó, đưa ngón tay nhẹ nhàng vân vê vành tai, nở nụ cười.
Ngồi vào chỗ lần nữa, mọi người đã ngà ngà say, bưng ly rượu mĩm cười nói: “Sau
khi Cố công tử đi ra ngoài, Hách Liên Đại nhân cũng rời tiệc, còn tưởng rằng
hai người đến nơi khác gặp gỡ.” Thượng Quan Mạn cười nói: “Tại hạ chẳng qua chỉ
là một kẻ thảo dân, làm gì có vinh hạnh lớn đó.” Mọi người cười vang, chốc lát,
Hách Liên Du cũng thong dong vào phòng, mọi người vội ào đến, có người mắt tinh
nhìn thấy dấu răng trên tai hắn, vội cười nói: “Đại nhân diễm phúc khôn cùng,
chỉ trong chốc lát, đã có nữ tử yêu thương nhung nhớ.”
Hách Liên Du nghe xong lại thập phần hưởng thụ, vô tình mà cố ý đảo mắt qua
Thượng Quan Mạn, cười nói: “Nội tử (thê tử) dã man, khiến chư vị chê cười.”
Mọi người nhất thời có chút ngu ngơ, chưa từng nghe hắn cưới vợ, sao lại xưng
là “Nội tử”. Nhưng mọi người ở đây đều là lão luyện thương trường, tự biết
không nên hỏi, thấy tâm tình Hách Liên Du hình như không tồi, liền cười ha ha,
nhưng không thấy Thượng Quan Mạn đột nhiên đỏ mặt..
Hắn cười thầm nàng dã man, lại còn xưng nàng nội tử?!
Không khỏi nhíu mày lạnh lùng trừng mắt, Hách Liên Du đứng ở trong đám người,
vẫn làm như không nhìn thấy.
Trong mắt nàng, lại có một tia mất mát lóe lên rồi biến mất.
Ánh mắt Hàn gia thâm thúy, cười đến ý vị sâu xa gắp thức ăn cho nàng: “Công tử
gầy yếu như vậy, vẫn nên ăn chút ít.”
Nàng chỉ cảm thấy ánh mắt kia dường như có thể nhìn thấu tâm tư của nàng, lại
ôn nhã cười về, cũng gắp món ăn: “Hàn gia ngày lo trăm việc, càng nên ăn nhiều
mới phải.”
Hàn gia vui vẻ hơn, hỏi như vô tình: “Xem cử chỉ của công tử, có thể biết là
công tử nhà giàu, sao không đọc sách để làm quan, lại muốn kinh doanh?”
Nàng cười khẽ: “Tại hạ cũng muốn biết, Hàn gia khí độ phi phàm, sao cũng như
tại hạ?”
Câu trả lời thật khéo léo, nâng đối phương lên, lại tránh nặng tìm nhẹ đem vấn
đề đá trở về.
Hàn gia cười có phần sung sướng. Ánh mắt lơ đãng gặp Hách Liên Du hờ hững nhìn
về bên này, lông mày khẽ động. Hàn gia cúi mắt xuống mím một ngụm rượu, lại
giương mắt, có bóng lam chậm rãi đi tới hướng bên này. Hắn cười nói: “Công tử
nói đâu phải, công tử hình như có quan hệ sâu với Hách Liên Đại nhân, về sau ta
cũng muốn dựa vào công tử.”
Nàng mỉm cười kinh ngạc, Hàn gia nói thế không hợp với lẽ thường, chẳng lẽ có
bẫy rập gì dẫn nàng? Cẩn thận đáp: “Hàn gia đề cao tại hạ rồi, tại hạ cùng với
vị Đại nhân kia vốn không quen biết, còn muốn xin Hàn gia tiến cử mới phải.”
Một tiếng động nặng nề vang lên, chỉ cảm thấy mặt bàn có chút rung động. Tay áo
màu lam thêu chỉ vàng bỗng nhiên chống bên người nàng, lộ ra đốt ngón tay thon
dài có lực. Thân thể nàng căng cứng, quanh thân chỉ ngửi thấy hương bạc hà quen
thuộc trên người hắn. Hách Liên Du cúi người ghé vào bên tai nàng, tiếng nói
lạnh như ma âm, chỉ nghe hắn cười nhẹ: “Nếu công tử muốn thân cận với ta, đâu
còn cần Hàn gia tiến cử.” Nặng nề cầm cổ tay của nàng, cũng không để ý mọi
người trong phòng, chỉ kéo nàng lảo đảo ra ngoài.
Tay hắn mạnh mẽ giữ chặt
cổ tay nàng như kìm sắt. Hồng Phi sau lưng cố gắng bước nhanh theo. Đỗ Minh
bước nhanh như bay, ngăn trước mặt Hồng Phi. Thanh Thuỵ lại chậm một bước, hai
tay nắm lại sau lưng, bước lên sóng vai với Đỗ Minh.
Hồng Phi trừng mắt như chuông đồng, nhưng lại không thể làm gì.
Dù là quan hàm hay võ công, hắn cũng không đủ để đối kháng với hình bộ thượng
thư.
Hai người đã ra khỏi tiệc rượu, nàng vặn cổ tay nhíu mày cười: “Đại nhân làm
như vậy, không sợ tổn hại đến thân phận sao?” Hắn mạnh mẽ vung tay đấm lên
tường với một lực thật lớn, nhất thời làm cho nàng đầu váng mắt hoa. Chưa thể
thở phào một hơi, làn hương bạc hà thơm ngát đã xộc tới, hắn chống tay giữ nàng
lại trong hai cánh tay, tiếng nói trầm thấp ấm áp bên tai nàng: “Thì ra ta vốn
không quen biết với Mạn Nhi.”
Môi của hắn quá gần, hình như chỉ hơi chút nhúc nhích sẽ áp vào tai nàng, nàng
cứng lưng trợn mắt: “Tại hạ chẳng qua chỉ gặp gỡ Đại nhân vài l
