ện tại rõ ràng đã là vào đông,
ta lại nóng đến mức không thể không đem áo khoác cởi ra, quay người lại, thấy Vô Mẫn Quân đã cởi áo ngoài, ta hỏi: “Ngươi cũng cảm thấy nóng
sao?”
“Ừ.” Thanh âm Vô Mẫn Quân có chút mơ hồ, “Ta đi thổi tắt mấy ngọn đèn đi.”
Ta uống thêm ngụm rượu, nói: “Đã bảo ngươi đừng đốt hết đèn lên.”
Vô Mẫn Quân cũng không biện giải, lười biếng thổi tắt mấy ngọn đèn, chỉ để lại bốn ngọn đèn bên cạnh chúng ta.
Nhưng mà vẫn rất nóng.
Trong lúc này ta với Vô Mẫn Quân coi như vô cùng quen thuộc, mỗi ngày chỉ mặc mỗi trung y mà đi ngủ, vì thế chúng ta cũng không kiêng kỵ mà cởi xiêm
y, chỉ để lại mỗi trung y, sự khô nóng có hơi giảm bớt, lại cảm thấy
miệng khô lưỡi khô, ta với Vô Mẫn Quân không ngừng uống rượu, lại càng
cảm thấy khát.
Bỗng nhiên…
Ta phát hiện một chuyện rất nghiêm trọng.
“Vô Mẫn Quân…” Ta lắp bắp nói.
Vô Mẫn Quân lười biếng nhìn ta: “Làm sao vậy?”
Ta nói: “Ta… không đúng, là thân thể của ngươi, lại… lại cái kia .”
Vô Mẫn Quân cúi đầu nhìn nhìn, lộ ra thần sắc kinh ngạc: “Vân kiểu, cô
nương nhà người… Chậc chậc, ở cùng một chỗ với ta như vậy là không nhịn
được sao, hử?”
Ta: “…”
Ta khóc không ra nước mắt: “Không phải… Ta cũng không biết sao lại thế này…”
Vô Mẫn Quân phiền chán kéo kéo áo, nói: “Ta cũng hiểu được…”
Bởi vì nguyên nhân của thân thể nên ta vô cùng chi thẹn thùng, không dám
uống rượu tiếp, sợ làm ra cái chuyện gì kỳ quái, Vô Mẫn Quân bởi vì để
giảm bớt khô nóng nên không ngừng uống rượu, trên cơ bản mang ra ba vò
rượu thì hắn đã uống hết hai.
Ta còn đang bất an ngồi yên tại chỗ, bỗng nhiên Vô Mẫn Quân quay đầu nhìn ta, nói: “Vân Kiểu, lại đây một chút.”
Bởi vì thân dưới của ta phản ứng vô cùng đáng xấu hổ mà đầu lại mơ mơ màng màng , liền nghe lời lại gần, nói: “Làm sao vậy…”
Còn chưa kịp nói xong, bỗng nhiên Vô Mẫn Quân dùng tay đè lấy gáy ta, kéo
ta về phía trước, trong lúc kinh ngạc tabị hắn kéo quá, sau đó môi Vô
Mẫn Quân tiến lại gần, mềm mại còn mang theo hương vị của rượu.
Ta bị kinh ngạc, vừa định đẩy ra, cái mùi như có như không kia lại truyền
tới, giống như đóa hoa tươi vừa được ngắt ra, phảng phất như lướt qua
chóp mũi của ta, giống như đã bị mê hoặc, ta nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại.
“Ngoan, mở miệng ra.” Thanh âm của hắn lại vang lên bên tai ta, ta thuận theo
hơi hơi mở đôi môi ra,đầu lưỡi của Vô Mẫn Quân ngay lập tức thâm nhập
vào, linh hoạt tựa như con rắn đảo qua đảo lại thăm dò ở khu vực xa lạ.
Nụ hôn của Vô Mẫn Quân lúc đầu chỉ mềm nhẹ nhưng dần dần trở nên kịch liệt hơn, giống như mưa rền gió dữ quét qua toàn bộ thần trí của ta.
Đầu óc ta choáng váng, Vô Mẫn Quân thong thả chậm rãi lùi ra, nụ hôn ẩm
ướng kia lại dần dần trượt xuống phía dưới, cuối cùng dừng ở trên cổ ta, thong thả mút vào, ta cắn môi, loại cảm giác chưa từng có này khiến cho cả người ta vô lực, trong óc trống rỗng, tựa như mặt đất bị mưa gột rửa hết, trong không khí tràn đầy mê muội.
Tay Vô Mẫn Quân nắm càng lúc càng chăt, hai tay ta lại không có sức mà đặt lên trên ngực hắn.
… Không đúng, quá mềm mại! ! !
Ta đột nhiên phục hồi tinh thần lại, đẩy Vô Mẫn Quân ra, tựa như là vừa bị người ta hắt nước lạnh vào, sự khô nóng trên người cũng bị đẩy lui dần, ta lắp bắp nói: “Vô… Vô Mẫn Quân!”
Vô Mẫn Quân khó hiểu nghiêng đầu: “Vì sao lại dừng lại …”
Ta phát điên: “Chúng ta… Chúng ta không thể cứ tiếp tục ở trong này, nơi này khẳng định có vấn đề!”
Ta lôi kéo Vô Mẫn Quân xông ra ngoài cung, Vô Mẫn Quân vẫn tưởng tiến lại
đây hôn ta, ta cố hết mười phần sức lực ngăn cản hắn, cuối cùng ta lôi
hắn chạy vội đến bên bờ ao, sau đó nhấc chân một cái, đạp Vô Mẫn Quân
ngã xuống.
Vô Mẫn Quân: “…”
Ta cũng lập tức nhảy xuống theo.
Hiện tại là mùa đông, nước ao lạnh lẽo tận xương, cả người ta chấn động, cảm giác nước ao lạnh như băng giống như có vô số con sâu nhỏ đang chui vào trong xương tủy ta, ta run run nhìn về phía Vô Mẫn Quân, đã thấy cả
người hắn — bao gồm cả đầu, đều ngâm mình ở trong ao.
Ta: “…”
“Ngươi đang cái gì!”
Ta đã tỉnh táo lại không ít, nhanh chóng kéo hắn lại, có lẽ hắn vẫn đang
mơ mơ màng màng, nước ao rõ ràng không có quá nhiều, nhưng hắn lại mềm
nhũn ngâm người trong đấy.
Chỉ chốc lát sau, Vô Mẫn Quân cũng tựa hồ tỉnh táo lại một chút, hắn nhíu mày, nhìn trái nhìn phải, thấy mình
đang ở trong nước, hỏi: “Sao lại thế này… Ôi, đầu đau quá.”
Ta nói: “Đừng nói nữa…”
Ngâm ở trong nước được một thời gian, ta với Vô Mẫn Quân đều dần dần tỉnh
táo lại, Vô Mẫn Quân cũng chậm rãi khôi phục trí nhớ, mặt không chút
thay đổi nhìn ta: “Vừa mới…”
Ta: “… Miễn bàn.”
Vô Mẫn Quân: “… Vừa mới…”
“Bảo ngươi đừng nói! ! !” Ta thẹn quá thành giận, cứ nghĩ tới tình cảnh vừa
rồi mà xấu hổ nói không ra lời, đưa tay ấn đầu Vô Mẫn Quân vào trong
nước .
Vô Mẫn Quân: “…”
Thấy vị trí hắn có bong bóng nổi lên, ta mới thu tay, cho hắn trồi lên.
Sau khi Vô Mẫn Quân trồi lên xong, vẫn rất bình tĩnh nói: “Không thể không
nói, ta vừa nghĩ lại, cảm giác vừa rồi rất kích thích, thiếu chút nữa
dùng thân phận nữ nhân đè lên chính mình.”
Ta: “… … … …” Ta