Ta: “Hử? À… đúng vậy!”
Ngô Ung: “…”
Vô Mẫn Quân không kiên nhẫn nói: “Không có gì bí mật hơn nữa sao?”
Ngô Ung khúm núm nói: “Ta cũng không biết… Phụ hoàng không thích ta lắm…”
Vô Mẫn Quân xùy nói: “Ngươi như vậy, nếu là con ta, ta cũng sẽ không thích.”
Ngô Ung: “…”
Ta: “…”
Sau đó Vô Mẫn Quân dùng tay đánh ngất Ngô Ung.
Ta: “… Ngươi sao lại?”
Vô Mẫn Quân dùng dây thừng cột người Ngô Ung lại, kêu ta: “Kéo hắn lên trước đi.”
Ta cố sức kéo Ngô Ung lên, bản thân Vô Mẫn Quân lại vừa tự mình thi triển khinh công, vừa vất vả kéo dây thừng lên.
Ta khó hiểu nói: “Ngươi muốn làm gì?”
Vô Mẫn Quân thản nhiên nói: “Vốn có thể thả hắn đi, nhưng hiện tại không
cần thiết, nhưng để cho hắn ở đây cũng quá chua xót, mang hắn giam lỏng ở bên ngoài đi, ít nhất cuộc sống thoải mái chút.”
“…” Khóe miệng ta giật giật, “Ta thay Ngô Ung cám ơn ngươi…”
Ta cùng Vô Mẫn Quân tìm nửa ngày, cuối cùng phát hiện một chỗ có vẻ thích hợp với Ngô Ung — lãnh cung.
Hiện ở trong này không có người, yên yên tĩnh tĩnh , giam Ngô Ung ở trong
này, lại phái vài người trông coi, đúng hạn đưa cơm, cũng không tồi.
Chẳng qua ta nghĩ rằng Ngô Ung tựa hồ vẫn cho rằng ta — tức Vô Mẫn Quân, là
kẻ đoạn tay áo, lần trước còn khúm núm như vậy khiến cho hắn mất đi cơ
hội về nước, lần này tỉnh lại phát hiện bản thân bị giam ở lãnh cung của Vô Mẫn Quân, không chừng sẽ hỏng mất.
Nhưng… lại nói, cho dù là
lần đầu tiên Vô Mẫn Quân quăng hắn vào mật thất, hay là sau ta tính thả hắn đi kết quả lại không thả, hay là vừa rồi ta và Vô Mẫn Quân tính cho hắn đi, kết quả lại tiếp tục giam lỏng… hình như mỗi một lần đều là hắn tự tìm đến…
Hắn nên an phận một chút, động tác bớt đi, nói bớt đi, không phải không có việc gì sao…
Ta cùng Vô Mẫn Quân trở về Chưởng Kiền điện, ta nhịn không được hỏi: “Ngươi tính xử lý hắn như thế nào?”
Vô Mẫn Quân liếc ta một cái: “Ai? Ngô Ung? Trước tiên cứ giam hắn đi.”
“Không phải, là Đỗ Kỳ Nham.” Ta lúng túng nói “Hắn dám thông đồng với người của Bắc Xương quốc…”
Đỗ Kỳ Nham thì ta cũng thoáng biết một chút, xem như là một mãnh tướng của Tây Ương quốc đi, còn tự mình bảo vệ phía tây, theo lý thuyết nên trung thành và tận tâm chứ, ai biết lại vì một nữ tử… Ai, khó trách nói anh
hùng khó qua ải mỹ nhân.
Vô Mẫn Quân cười: “Ừ… sau khi mọi chuyện hoàn thành, khen ngợi hắn thật tốt một chút đi.”
“?” Ta khó hiểu nhìn Vô Mẫn Quân, cho rằng hắn bị kích thích đến điên rồi.
Vô Mẫn Quân nhìn ta, nói: “Kỳ thật hành vi lần này của Đỗ Kỳ Nham — bao
gồm ái mộ một cô nương nước láng giềng ban đầu, đều là ý của ta. Hắn nói với ta, có một vị cô nương té xỉu trước cửa nhà hắn, hắn phái người đi
thăm dò, phát hiện là một nữ nhi của tiểu quan ở Bắc Xương Quốc, viết
thư hỏi ta làm sao bây giờ, ta trực tiếp bảo hắn giả bộ như nhất kiến
chung tình với đối phương, khó có thể tự kềm chế, nếu đối phương nói phụ thân không đồng ý, liền toát ra ý tứ nguyện ý vì nàng phản quốc, đến
lúc đó kẻ đứng đằng sau khẳng định sẽ trồi lên khỏi mặt nước, đến nói
chuyện với hắn — nếu ta không đoán lầm hẳn là chính là Bắc đế. Nếu là
như vậy, liền làm bộ giãy giụa do dự, cuối cùng làm ra vẻ giãy dụa đáp
ứng.”
Ta: “…”
Vô Mẫn Quân tiếp tục nói: “Sau này ta đoán
đến mấy loại khả năng, Bắc đế có thể sẽ để Đỗ Kỳ Nham trở thành bộ hạ
của hắn – nhưng loại khả năng này có vẻ nhỏ, dù sao nếu Đỗ Kỳ Nham làm
phảntrước khi lâm trận, hắn sẽ thảm. Cho nên Bắc đế có thể để cho Đỗ Kỳ
Nham giả chết.
“Nếu thật sự là như vậy, ta bảo Đỗ Kỳ Nham đồng ý, lại nói với hắn đưa binh lính Bắc Xương quốc tới chỗ rừng cây gần đấy
nghỉ ngơi, ban ngày bọn họ thừa dịp mọi người vui chơi ngày đêm mà xuất
binh, cho nên bên đem cần phải được nghỉ ngơi. Bên cạnh Hà thành có một
rừng cây lớn có thể chứ được cả vạn người.”
“Nếu thời tiết tốt,
nửa đêm vụng trộm phóng hỏa khiến toàn bộ chết cháy, nếu trời không toại nguyện ý người mà mưa thì dẫn bọn hắn tới ngọn núi bên cạnh, nửa đêm
đảy đá xuống núi, mượng lức của mưa giết chết toàn bộ.”
Vô Mẫn Quân rốt cuộc nói xong, cười khanh khách nhìn ta: “Ngươi cảm thấy thế nào?”
Ta: “…”
Ta cảm thấy thế nào ư?!
Ta cảm thấy ta không còn lời nào để nói… Đại khái thấy sắc mặt ta quá kém, Vô Mẫn Quân cười cười, nói: “Được rồi, ta biết khả năng của ngươi không thể lý giải được ta đang nói cái gì,
đừng nghĩ , miễn cho đau đầu.”
“…” Ta liếc hắn, “Ngươi làm trò…”
Sau đó ta chống đầu nhìn hắn: “Vô Mẫn Quân, ngươi, ngươi nghĩ như thế nào
được vậy? Người ta chỉ là một cô nương thôi, ngươi đã liên tưởng được xa như vậy, lại còn nghĩ tới tất cả các biện pháp xử lý…. Còn đoán được
chuẩn như vậy…. Ngươi cũng quá khủng bố …”
Vô Mẫn Quân thản nhiên nói: “Vậy sao? Ta chỉ là tùy tiện nghĩ chút thôi.”
Ta: “…”
Vô Mẫn Quân nói: “Dù sao đoán trúng toàn bộ cũng tốt, lần Bắc Xương quốc
làm kẻ tiên phong, tất sẽ đại thương nguyên khí, thân thể Bắc đế không
tốt, đến lúc đó khẳng định bị tức đến phát bệnh, tốt nhất là bị tức chết ha ha ha ha ~ “
Ta: “…”
Người kiểu gì vậy! ! !
Ta
nghĩ đến Vô Mẫn Quân ngày thường luôn ở cùng một chỗ với ta, ngẫu nhi